Tay tôi bám ch/ặt vào cánh cửa: "Còn người chưa về, đợi chút nữa."
"Hai gã kia à?"
Nữ sinh lao tới, định đẩy cửa ra, vẻ mặt gấp gáp.
"Đừng quan tâm là ai nữa, boss mẹ kế sắp về rồi, đừng để bà ta phát hiện ra chúng ta từng ra ngoài mới là quan trọng nhất!"
"Tôi nói là, không-được-đóng."
Tôi quay đầu lại, gằn từng chữ một.
Từ lúc bước vào cái trò chơi quái đản này, đa phần thời gian tôi đều giữ dáng vẻ lười biếng, hoặc là ẻo lả thiếu sức sống.
Đột nhiên thay đổi sắc mặt như vậy, nữ sinh bị dọa đến mức lùi lại nửa bước.
"Nhưng mà, mẹ kế sắp về rồi, hai người kia vẫn chưa thấy bóng dáng, họ không về được đâu!"
Gã b/éo lau mồ hôi trên mặt, tay giấu sau lưng, chậm rãi rút ra một con d/ao.
"Đúng vậy, anh bạn à, không thể vì hai người lạ mặt có lẽ đã ch*t rồi mà kéo chúng tôi xuống nước được."
Tôi vẫn dán mắt vào con đường chưa thấy bóng người, mặt trắng bệch đến mức trong suốt, không chút huyết sắc.
【Chú ý, người chơi Đoạn Nhiên, chỉ số sinh mệnh còn 4.】
"Anh ấy không phải người lạ, anh ấy rất quan trọng, anh ấy cực kỳ quan trọng với tôi."
Nữ sinh thấy tôi không chịu buông tay, con ngươi đỏ ngầu, cô ta nhìn gã b/éo, khao khát sống lúc này đã vượt trên mọi nguyên tắc đạo đức.
Cả hai cùng nhẫn tâm gật đầu, lao về phía tôi.
"Xin lỗi nhé! Cửa này bắt buộc phải đóng!"
"Tiểu ca, buông tay ra đi!"
Trước mặt là mẹ kế đã gần đến mức nhìn rõ cả khuôn mặt, sau lưng là sự đe dọa sinh tồn của hai người chơi khác.
Tôi đỏ mắt tì người vào cánh cửa, móng tay bị dằm gỗ trên cửa đ/âm vào, đ/au thấu xươ/ng.
Nhưng tôi không cảm nhận được gì cả.
Cũng không biết tại sao.
Giống như thị giác, xúc giác, thính giác và mọi cảm giác khác đều bị rút cạn trong chớp mắt.
Còn đ/áng s/ợ hơn cả cái ch*t.
【Chú ý, người chơi Đoạn Nhiên, chỉ số sinh mệnh còn 2.】
Ngay trong khoảnh khắc tích tắc đó, một luồng gió mát lạnh đột ngột ập đến, lướt qua tôi, va mạnh vào gã b/éo và nữ sinh đang định chạm vào người tôi một cách chính x/ác và tà/n nh/ẫn.
Cả hai bị hất văng xuống sàn nhà đầy m/áu.
Bịch.
Một người mặt trắng pha lẫn sắc xanh xuất hiện từ hư không, ngã oạch xuống cạnh bọn họ.
Là gã đầu đinh.
Ba người nhìn nhau, ngơ ngác.
Ầm.
Cùng lúc đó, cửa nhà gỗ đóng ch/ặt.
Tôi bị ai đó đẩy vào cánh cửa, ngay giây trước khi mẹ kế gõ cửa bằng giọng điệu quái đản, cằm tôi bị một bàn tay nâng lên đầy cứng rắn.
Bóng tối bao trùm, một xúc cảm ấm áp, lạnh nhạt đặt lên mí mắt đang đỏ hoe, ướt át của tôi.
Người này khẽ nói:
"Đừng khóc."
......
Mọi giác quan khôi phục trong chớp mắt, trái tim cũng đ/ập trở lại, như một con robot vừa được lên dây cót.
【Chú ý, người chơi Đoạn Nhiên, chỉ số sinh mệnh còn 5.】
Tôi vô thức run lên, hơi thở dồn dập.
Bùi Thanh Yến cười khẽ một tiếng.
Tôi đỏ hoe mắt nhìn chằm chằm vào anh ba giây, giơ tay, không chút khoan nhượng t/át Bùi Thanh Yến một cái.
Chát.
"Khóc cái đầu anh, cút sang một bên đi."
Vừa m/ắng mỏ, tôi vừa tiện thể tặng anh một cái lườm.
Chỉ là không hề có sức u/y hi*p, ngược lại trông như đang làm nũng.
Chàng trai tự dưng bị ăn một t/át trước mặt mọi người, chẳng hề tức gi/ận, ngược lại còn giúp tôi xoa tay, cười khẽ định nói lời đường mật nào đó, nhưng cánh cửa sau lưng tôi đã bị người ta gõ vang.
!
Kẻ đứng, người nằm, tất cả mọi người lập tức nín thở nhìn về phía cửa gỗ.
Tinh thần căng như dây đàn, ánh mắt đầy kinh hãi.
Chỉ thấy giọng nói âm u của mẹ kế vang lên ngoài cửa.
"Các con yêu quý, dì về rồi đây, chỉ cần có một đứa không ở trong nhà gỗ, dì sẽ gi/ận lắm đấy.
"Khà khà khà-- Nếu dì gi/ận, dì sẽ ăn th!t từng đứa một đấy~"
Năm người, đều có mặt.
Kể cả gã đầu đinh.
Tôi liếc nhìn gã đầu đinh còn sống, không thấy có gì ngạc nhiên.
Mẹ kế nói tiếp:
"Đương nhiên, nếu cơm dì nấu cho các con mà không ăn hết, dì cũng sẽ không vui đâu nhé~"
Cơm?
Lại còn phải ăn cơm?
Mọi người nhìn nhau.
Thứ ăn vào sẽ không phải là......
Tôi là người đầu tiên nhìn chằm chằm vào nồi canh khoai tây th!t hầm đó, rồi lao tới như một mũi tên, bưng nồi đổ xuống miệng cống.
Ọc ọc.
Nồi canh với thành phần kinh t/ởm và đáng thương kia đặc quánh, nhanh chóng làm tắc nghẽn miệng cống.
Vừa quay đầu định tìm dụng cụ, Bùi Thanh Yến như hiểu ý tôi, không biết lấy từ đâu ra một cái gậy.
Chọc mạnh hai cái, chỗ tắc nghẽn bị thông bằng vũ lực.
Ngay lúc mẹ kế đang cười nham hiểm đạp cửa xông vào, nồi đã đổ hết, tôi xoay người, mặt tái mét chắn trước miệng cống đó.
Bùi Thanh Yến ném cái gậy đi, sắc mặt bình thản đứng cạnh tôi.
Mẹ kế lao vào, mục tiêu là cái nồi đó, kéo theo một mùi tanh hôi nồng nặc.
Chỉ là khi bà ta nhìn thấy cái nồi trống rỗng với ánh mắt đầy tham lam, bà ta phát ra một tiếng hét chói tai.