Tim tôi thắt lại.
Bùi Thanh Yến và tôi lặng lẽ lùi lại phía sau.
Cả hai không muốn đối đầu với nó lúc này, nếu chẳng may xảy ra xung đột mà thu hút sự chú ý của mẹ kế, chúng tôi chỉ còn nước chờ ch*t.
Nhưng ngay khi chúng tôi vừa lùi được hai bước, đầu của con quái vật này đột nhiên xoay ngoắt 180 độ, lộ ra khuôn mặt chính diện.
Đó là một đôi mắt vẩn đục, nhưng không giống mắt người bình thường với hình dáng dài hẹp, mà là hình tròn trịa.
Tròn xoe, lại có vẻ thuần khiết, ngây thơ.
Nó nhìn chằm chằm vào chúng tôi.
Tôi vừa vô thức chớp mắt một cái, nó đã chớp nhoáng xuất hiện ngay trước mặt tôi.
Khoảng cách trong gang tấc.
Mùi m/áu tanh xộc vào mũi, buồn nôn đến cực điểm, mặt tôi trắng bệch, đến cả chớp mắt cũng không dám.
!
Nó nhanh đến mức Bùi Thanh Yến không kịp ra tay c/ứu tôi.
Chỉ là khi ở gần, tôi cuối cùng cũng nhìn rõ hình dáng của nó.
Một con chim toàn thân đỏ như m/áu, cao bằng tôi.
Vì con chim quái dị này chỉ nhìn chằm chằm vào tôi mà không có hành động gì khác.
Tôi kéo kéo ngón tay Bùi Thanh Yến, thì thầm nhỏ nhất có thể:
"Đừng chớp mắt, đối diện với nó, thử lùi lại xem."
"Ừ."
Thế là chúng tôi thăm dò lùi lại một bước, con chim quái dị không động đậy.
Lại một bước nữa.
Chân tôi vô tình giẫm phải một hòn đ/á nhỏ, do lực tác động không đều, hòn đ/á văng xa hai thước.
Nó lăn lóc phát ra tiếng động nhẹ.
Trong khu rừng tĩnh lặng đến đ/áng s/ợ lúc này, tiếng động đó chẳng khác nào một tia lửa.
Tôi thầm kêu không xong rồi.
Chỉ thấy đầu con chim nghiêng đi, vút một cái lao về phía tôi, rồi...
Rồi nó vòng qua tôi, ngậm hòn đ/á đang lăn kia vào miệng, quay đầu lại làm bộ đưa cho tôi.
"Gù gù!"
"......?"
Tôi r/un r/ẩy đưa tay ra nhận lấy, nó nhảy tại chỗ hai cái, vỗ cánh phành phạch, luồng khí tạo ra suýt chút nữa làm tôi ngã nhào.
Thấy tôi không động tĩnh, nó dùng cái mỏ chim dụi dụi vào tay tôi.
Lông lá mềm mại.
Ánh mắt Bùi Thanh Yến lóe lên, anh tiện tay ném một hòn đ/á khác ra xa.
Con chim quái dị đột nhiên rít lên một tiếng, rồi nhảy nhót bay đi, mười mấy giây sau quay lại, trong mỏ ngậm đúng hòn đ/á Bùi Thanh Yến vừa ném.
Nó đến trước mặt Bùi Thanh Yến, cũng dùng đầu dụi dụi vào tay anh, ra hiệu muốn anh ném đ/á cho nó.
Chim: "Gù gù gù gù! Gù gù gù gù!"
Giống hệt một chú cún con.
Chủ ném đĩa bay, nó lao ra cắn lấy, rồi quay lại trả cho chủ.
Tôi: "......"
Bùi Thanh Yến: "......"
Nó sẽ không nghĩ rằng chúng tôi đang chơi đùa với nó đấy chứ?
Tôi khẽ nói:
"Bùi Thanh Yến, ném thêm cái nữa để đá/nh lạc hướng nó đi?"
"Được."
Bùi Thanh Yến nhìn chằm chằm con chim, cúi người nhặt một hòn đ/á, lấy đà ném mạnh ra xa.
Con chim quái dị phát ra tiếng rít vui sướng rồi bay đi.
"Chạy!"
Tôi và Bùi Thanh Yến cắm đầu chạy, không dám ngoái đầu lại.
Chẳng bao lâu sau, tôi nghe thấy tiếng vỗ cánh của con chim quái dị, nó quay lại không thấy chúng tôi đâu, liền kêu gào bất mãn và tủi thân.
Nhưng nó không đuổi theo.
Đúng là con chim th/ần ki/nh!
Đêm hôm khuya khoắt còn bắt người chơi chơi cùng nó?
Chúng tôi chạy một mạch ra khỏi rừng, đến khi chỉ số sinh mệnh của tôi tụt thêm một điểm nữa mới không còn nghe thấy tiếng kêu của nó.
Tôi dừng lại thở phào.
"Bùi Thanh Yến, trong truyện cổ tích ban đầu còn có chim sao?"
Bùi nhíu mày vỗ nhẹ lưng tôi giúp tôi thông khí: "Có, cậu bé đó cuối cùng biến thành chim để b/áo th/ù."
Tôi kinh ngạc.
"Vậy con chim quái dị này chẳng lẽ là do cậu bé đó biến thành?"
Bùi Thanh Yến gật đầu.
"Chắc là vậy."
Không tấn công chúng tôi, đầy mùi m/áu, lại ngây thơ tìm chúng tôi chơi trò ném đ/á.
Ch*t ti/ệt.
May mà lúc nãy chúng tôi nhịn được không đối đầu trực diện với nó.
Nếu không còn làm lỡ việc nó hồi sinh.
Sau khi lấy lại hơi sức, chúng tôi đi về phía nhà gỗ, vừa đi vừa phân tích.
Anh nói:
"Tiếp theo là xươ/ng trong bụng mẹ kế và người cha, nhưng người cha sáng sớm mai đã rời đi rồi, xem ra người chơi phải chia làm hai hướng hành động."
Tôi nhíu mày: "Để gã b/éo và nữ sinh giải quyết người cha, sau khi quay lại thì hợp sức giải quyết boss mẹ kế. Kỹ năng của họ đều thuộc hệ tấn công, hai lần load dữ liệu trước có thể phản đò/n gã đầu đinh, rất lợi hại, chỉ là không biết có đáng tin không."
Bùi Thanh Yến kéo tôi lại khi suýt chút nữa tôi đ/âm đầu vào cây, khẽ quát:
"Nhìn đường đi."
Sau đó mới đáp lời tôi: "Có không đáng tin cũng phải làm, nếu không thì đừng mong vượt ải, tất cả đều chờ bị boss ăn th!t thôi."
Tôi để anh nắm tay, cũng không vùng vẫy.
"Bùi Thanh Yến, hôm nay anh c/ứu tôi và đấu một trận nhỏ với mẹ kế, anh thấy bà ta lợi hại không?"
Bùi Thanh Yến trầm ngâm: "Lợi hại."
Bị đ/ấm một cú mà làm đổ cả chục cái cây, tối đến vẫn như không có chuyện gì xảy ra, diễn một màn thay mặt nạ Tứ Xuyên để mời bánh kem cho họ.
Tôi lập tức thấy hơi lo lắng.