Tôi trầm ngâm: "Giống như sau khi bị tước đi khả năng hành động, bà ta bị ai đó đặt vào chỗ đó để ông tình cờ phát hiện ra, đúng không?"
"Đúng đúng, hơn nữa ngay khoảnh khắc bà ta đổ gục, tôi thấy một bóng người nhỏ xíu lướt qua cuối hành lang.
"Vóc dáng nhỏ bé như vậy, chắc chắn là Maria.
"Đợi đến khi tôi r/un r/ẩy định thần nhìn lại thì cái bóng đó đã biến mất. Thế là tôi vội vàng đóng cửa, không muốn gây thêm chuyện nên không lên tiếng.
"Chẳng bao lâu sau, tôi nghe thấy gã chủ nhà khóc lóc nói vợ mình đã ch*t.
"Cho nên, tôi cũng rối bời, không biết là do con bé gi*t hay do tôi gi*t, dù sao thì một cô bé như nó sao có thể gi*t mẹ mình được chứ?"
Gã b/éo tỏ ra hoang mang.
Một người bình thường đột nhiên bị kéo vào trò chơi kinh dị này, lại vô tình gi*t người.
Dù biết đó chỉ là NPC được tạo nên từ dữ liệu, nhưng trong lòng vẫn không khỏi kinh hãi, đầu óc m/ù mịt.
Tôi vỗ vai gã.
"Đừng nghĩ nhiều, ch*t thì cũng ch*t rồi, trước tiên hãy tìm xươ/ng trong bụng mẹ kế đã."
"Được, được."
Gã b/éo miễn cưỡng bớt sợ hãi, theo chúng tôi đi mổ bụng mẹ kế.
Công việc này thực sự rất khó nuốt trôi.
Chúng tôi chần chừ mãi không dám xuống tay.
May thay cô nữ sinh không sợ, cô ấy nói mình học y, đã quen nhìn những thứ này rồi.
Thế là bốn gã đàn ông phế vật chúng tôi đứng bên cạnh, nhìn trời nhìn đất nhìn không khí, đợi cô nữ sinh - người chơi nữ duy nhất - tìm xươ/ng giúp.
Cuối cùng, đúng là tìm thấy một đống xươ/ng và th!t người trong bụng mẹ kế thật.
Đẫm m/áu, cộng thêm mùi vị lên men trong dạ dày, vô cùng hôi thối.
Tóm lại, phần xươ/ng thứ ba đã được tìm thấy theo một cách kỳ quái.
Chỉ là......
Tôi ngẩng đầu, nhìn lên tầng hai của ngôi nhà gỗ.
Đêm nay thật sự quá mức kinh tâm động phách.
May mà không có chuyện gì xảy ra thêm nữa, sau khi ch/ôn cất mẹ kế, chúng tôi mệt lả người, ai về phòng nấy tắm rửa rồi đi ngủ.
Việc xử lý người cha để lại cho ngày mai.
Trong nhà gỗ vẫn thoang thoảng mùi m/áu tanh.
Nhưng tôi không sợ, cứ thế rúc vào cổ Bùi Thanh Yến, hít hà mùi hương thanh khiết trên người anh, hạnh phúc đến mức buồn ngủ díp mắt.
Anh ôm ch/ặt lấy tôi.
"Đoạn Nhiên. Có chút không ổn."
"......Nói nhảm."
"Vậy......"
"Mai nói, vẫn còn kịp, ngủ mau đi, không ngủ nữa là anh đột tử đấy."
Tôi lầm bầm vài câu, rồi dùng chút sức lực cuối cùng đưa tay che mắt anh lại.
Lông mi Bùi Thanh Yến cọ cọ vào lòng bàn tay tôi, anh cười khẽ rồi kéo tay tôi xuống.
Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, người cha đã chuẩn bị bữa sáng cho chúng tôi.
Thoạt nhìn thì giống cơm người.
Nhưng mùi tanh hôi đó vẫn xộc thẳng lên n/ão, giống hệt nồi canh của mẹ kế, chẳng ai dám đụng đũa.
Người cha cũng không quan tâm chúng tôi có ăn hay không, ông ta bế Maria, giọng nói hiền từ: "Các con yêu quý, bố đưa Maria đi làm đây. Vì ở đây cách xa thị trấn nên cảnh sát tối mới đến được, nhưng các con đừng lo, trưa nay sẽ có xe ngựa đến đón các con rời đi."
Những người chơi trên bàn nhìn nhau.
Chuẩn bị cho cú chốt cuối cùng.
Thế là......
Đợi đến khi người cha đứng dậy chuẩn bị ra ngoài, tôi là người đầu tiên lao tới, cư/ớp lấy Maria đang cúi đầu im lặng vào lòng.
Con bé ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt xinh đẹp chớp chớp.
Không giãy giụa, không kêu la.
Người cha sững sờ, rồi ngay lập tức nổi trận lôi đình, trông giống hệt dáng vẻ gi/ận dữ hoảng lo/ạn khi con cái bị kẻ x/ấu cư/ớp mất.
"Trả Maria lại cho ta!"
Tôi phớt lờ ông ta, bế Maria tránh xa chiến trường.
Ngay sau đó, người cha lao về phía tôi liền bị Bùi Thanh Yến tung một cước đ/á văng, ngã nhào xuống đất.
Đúng lúc gã b/éo cầm d/ao, cô nữ sinh mắt đỏ hoe r/un r/ẩy tiến lại gần ông ta, người cha đang nằm trên đất bỗng phát ra tiếng "cạch cạch".
Giống như các khớp xươ/ng đang nhanh chóng tái tạo.
Âm thanh này......
!
Quen quá!
Đây chẳng phải là tiếng động phát ra khi boss mẹ kế bị Bùi Thanh Yến đ/ấm bay hôm qua sao?
Đồng tử tôi co rút lại.
Rất nhanh, người cha đứng dậy.
Dáng vẻ vẫn là dáng vẻ cũ, nhưng khuôn mặt đó lại giống mẹ kế đến bảy tám phần.
Ngũ quan co rút, mặt phủ đầy phấn trắng, cái miệng đỏ chót như rá/ch đến tận mang tai, trông như vừa bôi cả trăm lớp son.
Một khuôn mặt người cực kỳ quái dị.
Trong lòng tất cả người chơi đồng loạt thốt lên: "Vãi thật!"
Đây là mẹ kế chưa ch*t mà diễn màn hồi sinh sao? Hay là cả cặp vợ chồng này đều là á/c q/uỷ?
Ông ta cứng nhắc nghiêng đầu nhìn tôi, giọng nói vẫn là giọng đàn ông.
"Đứa trẻ yêu quý, trả Maria lại cho ta, nghe lời nào."
Tôi lùi lại vài bước.
Đương nhiên, hành động đó càng khiến ông ta nổi đi/ên hơn.
"Mau lên, trả lại cho ta!
"Trả Maria của ta! Trả lại cho ta!"
Ông ta càng nói càng kích động, rồi lao thẳng về phía tôi.