Maria chớp chớp đôi mắt to tròn, trông vô cùng mềm mại đáng yêu.
"Anh trai, anh đang nói gì vậy? Em không hiểu gì cả."
Tôi bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt cô bé.
"Em hiểu chứ, vì một kẻ thì thèm khát em, một kẻ thì vì gia sản mà h/iến t/ế em để lấy lòng chồng, còn người anh trai duy nhất bảo vệ em thì lại bị hại ch*t, cho nên em h/ận họ, em muốn trả th/ù họ.
"Đúng không?"
Tôi nói trúng tim đen.
......
Nụ cười của Maria dần nhạt đi, nhạt đến mức gần như vô cảm.
Rõ ràng đang là ánh nắng giữa trưa, nhưng lại tỏa ra sự âm u đến kỳ lạ.
Thậm chí còn quái dị hơn cả biểu cảm của mẹ kế.
Đột ngột, cô bé bật cười khúc khích, nhảy nhót lao đến ôm lấy chân tôi lắc lư, như một con vật nhỏ đáng yêu vô hại.
Gương mặt mềm mại, mái tóc cũng mềm mại.
"Anh trai xinh đẹp, anh cố tình ở lại chỉ để kể chuyện kinh dị cho em nghe sao?"
"Cũng không hẳn, chỉ là muốn nói với em vài lời thôi."
Tôi cúi đầu, nghiêm túc nói:
"Maria, tất cả những chuyện này không phải lỗi của em. Họ là lũ khốn nạn, đá/nh đ/ập và ng/ược đ/ãi em. Mẹ em mười cái t/át, cha em thì còn tàn á/c hơn, ch*t là đáng đời. Em đã làm rất tốt, bảo vệ được bản thân và c/ứu được anh trai. Vì vậy, anh hy vọng em và anh trai sau này sẽ thực sự hạnh phúc."
Ngay cả khi cô bé chỉ là một nhân vật trong trò chơi.
Nụ cười của Maria khựng lại.
Cô bé ngước mặt lên, nhìn chằm chằm vào tôi.
Một lúc lâu sau, cô bé đưa con búp bê vải trong tay cho tôi, rồi lại ngẩng đầu mỉm cười.
"Sẽ thôi ạ, và anh cũng sẽ sớm khỏe lại thôi, anh trai."
Tôi khẽ nhướng mày, nhận lấy con búp bê.
Giây tiếp theo, một âm thanh máy móc vang lên trong tâm trí tôi.
【Đinh đông, nhiệm vụ phụ "Bí mật của Maria" đã hoàn thành.
【Chúc mừng người chơi Đoạn Nhiên nhận được đạo cụ đặc biệt từ boss ẩn của phó bản một sao 《Cây Bách Xù》: Búp bê vải.
【Búp bê vải, đạo cụ quý hiếm đ/ộc quyền của boss ẩn. Trong phó bản, người sở hữu có thể hoán đổi thân x/ác với búp bê.
【Phó bản chính thức kết thúc, người chơi Đoạn Nhiên và Bùi Thanh Yến sẽ bị cưỡ/ng ch/ế thoát khỏi trò chơi sau mười giây.
【Mười.
【Chín.】
Maria vui vẻ chạy đi, tiếp tục chơi đùa cùng anh trai, phát ra tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông bạc.
Bàn tay tôi buông thõng bên người bỗng được ai đó nắm lấy.
"Đi thôi."
"Ừ."
【Một.】
Đồng hồ đếm ngược nhanh chóng kết thúc.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về thực tại, đang ngồi trước bàn học trong ký túc xá chơi game.
Trong khung chat vẫn còn nửa câu ch/ửi thề chưa kịp gõ xong.
Tôi cười khẩy một tiếng, xóa đi rồi thoát trò chơi.
Vừa uống th/uốc xong thì điện thoại reo.
Là Bùi Thanh Yến gọi tới, anh dịu dàng nói: "Thời gian còn sớm, có muốn hẹn hò để trấn tĩnh lại chút không?"
Tôi bước đến bên cửa sổ, lười biếng giơ ngón tay giữa về phía bóng người dưới lầu.
Khóe miệng khẽ nhếch lên.
"Tôi mới không thèm hẹn hò với bạn trai cũ."
"Vậy mình quay lại với nhau đi, được không?"
Bùi Thanh Yến ngước lên nhìn tôi, ánh mắt nóng bỏng.
Ánh mắt này quá đỗi quen thuộc, khiến sống lưng tôi tê rần, cảm giác như xúc cảm khi bị hôn trong game vẫn còn đó.
Tôi hừ lạnh.
Quay người, xỏ giày, nhét căn cước công dân vào túi.
Nói với bạn cùng phòng một câu "tối nay không về ký túc xá", rồi nói với điện thoại đầy vẻ ngầu lòi: "Đã bảo là không quay lại rồi, nhưng còn tùy vào biểu hiện của anh tối nay, mà anh phải nhẹ tay thôi đấy, tôi đang không khỏe đâu."
Bùi Thanh Yến cười một tiếng.
"Không làm chuyện x/ấu gì đâu, chỉ ôm em ngủ thôi."
"Hừ."
Thế nhưng ngay khi chúng tôi đang trong giai đoạn mặn nồng và Bùi Thanh Yến đang tìm chuyên gia chữa b/ệnh cho tôi, một ngày nọ, trong đầu tôi lại vang lên một đoạn nhạc quái dị.
【Nàng sinh đứa này đến đứa khác.
【Nhưng đều bị gió phương xa thổi bay đi mất.
【Bên kia núi là gì, là lầu cao con trẻ ngồi.
【Bỏ quên nàng ở góc sâu thẳm trong núi rừng.】
Tiếp đó, âm thanh máy móc quen thuộc vang lên.
【Người chơi Đoạn Nhiên, Bùi Thanh Yến sắp bước vào phó bản nhiều người chơi hai sao: "A Mẹ".
【Vui lòng chuẩn bị sẵn sàng cho trò chơi.
【Phần thưởng nhiệm vụ lần này: Một thẻ kỹ năng trị liệu.】
(Phó bản này kết thúc.)