Trợ lý của tôi mặt c/ắt không còn giọt m/áu, lao vào văn phòng.
"Tổng giám đốc Khương! Là Chu Duật An! Anh ta thế chấp tất cả tài sản đang có, đổi thành tiền mặt, đang đi/ên cuồ/ng tấn công chúng ta trên thị trường!"
Tôi nhìn bảng giá cổ phiếu đang lao dốc không phanh trên màn hình máy tính, không gi/ận mà cười.
"Chiêu thức chó đi/ên à?"
"Thú vị đấy."
Trợ lý sắp khóc đến nơi.
"Tổng giám đốc Khương, thế này thì thú vị gì chứ! Anh ta đang muốn đồng quy vu tận với chúng ta đấy!"
Tôi thong thả nâng ly cà phê lên.
"Hoảng cái gì?"
"Anh ta là một kẻ lụy tình, kiến thức về vận hành vốn liếng quên sạch cả rồi."
"Chiến tranh thương mại không phải là cãi nhau, cũng chẳng phải cứ ai to mồm hơn là người đó có lý."
Tôi bấm điện thoại nội bộ.
"Thông báo xuống dưới, tất cả các bộ phận chuẩn bị họp."
"Khởi động phương án phản kích."
"Có người tự dâng tiền đến tận cửa, vui còn không kịp, làm gì có lý nào lại không nhận."
Trong văn phòng, đội ngũ của tôi đã sẵn sàng.
"Tổng giám đốc Khương, dòng vốn của đối phương rất kỳ lạ, hoàn toàn không theo bài bản, giống như đang... ném tiền ngẫu nhiên vậy."
Một chuyên viên phân tích nhíu mày nói.
Tôi nhìn luồng dữ liệu trên màn hình lớn, mỉm cười.
"Anh ta không phải ngẫu nhiên, anh ta đang tìm người."
"Hoặc có thể nói là đang tìm tôi."
Chu Duật An tưởng rằng dùng cách "địch tổn hại một ngàn, ta tự tổn hại tám trăm" này có thể ép tôi ra mặt gặp anh ta.
Ngây thơ.
"Đã muốn chơi, thì chiều theo ý anh ta."
"Đem thông tin của mấy công ty mà chúng ta chuẩn bị b/án khống, lặng lẽ thả cho anh ta."
"Trước hết cứ đưa cho anh ta chút 'mồi' đã."
Trợ lý ngẩn người.
"Tổng giám đốc Khương, đây chẳng phải là đưa d/ao cho kẻ địch sao?"
Tôi búng vào trán anh ta một cái.
"Muốn cá cắn câu, chẳng phải trước tiên phải thả thính sao? Cái này gọi là dẫn dụ địch vào sâu!"
"Đi làm đi!"
Những ngày tiếp theo, thị trường chứng khoán biến động khôn lường.
Chu Duật An giống như một con bò tót đỏ mắt, cầm mớ tin giả mà tôi "mớm" cho, đi/ên cuồ/ng tấn công.
Cứ mỗi lần "tấn công" thành công một dự án của chúng tôi, anh ta lại đăng một dòng trạng thái trên mạng xã hội.
Nội dung rất đơn giản, chỉ vỏn vẹn hai chữ.
"Ra đây."
Cả mạng xã hội đang hóng biến, đoán xem cặp vợ chồng cũ là tôi và Chu Duật An đang giở trò q/uỷ gì.
Thậm chí có người còn mở sòng cá cược, xem ai trong chúng tôi phá sản trước.
Cổ phiếu của tôi rớt giá đến mức mẹ tôi còn phải gọi điện hỏi xem có cần đi chùa cầu khấn không.
Cho đến khi Chu Duật An tung ra lá bài cuối cùng.
Anh ta huy động tất cả vốn liếng và đò/n bẩy, dồn toàn lực đá/nh vào dự án quan trọng nhất của chúng tôi.
Khoảnh khắc đó, cả giới tài chính im phăng phắc.
Tài liệu trên tay trợ lý rơi lả tả, mặt mày xám xịt.
"Xong rồi... Tổng giám đốc Khương... chúng ta..."
Tôi đứng dậy, đi tới cửa sổ sát đất khổng lồ.
Ngoài cửa sổ là ánh đèn muôn nhà.
Tôi hít sâu một hơi, quay người lại, nụ cười gần như nở rộ trên mặt.
"Thu lưới."
Một tiếng lệnh vừa ban ra, dòng vốn mà chúng tôi đã mai phục sẵn lập tức ồ ạt đổ vào.
Giá cổ phiếu vốn bị anh ta "đ/è bẹp" trước đó, bắt đầu phản công với một tốc độ k/inh h/oàng.
Còn anh ta, vì đã cạn kiệt đạn dược, chỉ có thể trơ mắt nhìn mình bị mắc kẹt, bị thanh lý vị thế, và cuối cùng là ch/áy tài khoản.
Trên màn hình lớn, con số đại diện cho toàn bộ tài sản của anh ta trở về không.
Toàn bộ quá trình, chưa đầy mười phút.
Trong văn phòng bùng n/ổ những tràng pháo tay và tiếng reo hò vang dội.
Trợ lý kích động đến đỏ bừng mặt.
"Thắng rồi! Tổng giám đốc Khương! Chúng ta thắng rồi!"
Tôi lại chẳng cười.
Tôi chỉ bình tĩnh nhìn con số đã về không đó.
"Anh ta phá sản rồi."
Trợ lý ngẩn ra, rồi lập tức phản ứng lại.
"Vâng, anh ta bây giờ... trắng tay rồi."
Tôi cầm áo khoác lên.
"Đi, đi gặp cựu người giàu nhất của chúng ta nào."
Chúng tôi tìm thấy Chu Duật An trên một cây cầu bên sông.
Anh ta đứng đó một mình, hứng gió lạnh, bóng lưng hiu quạnh.
Thấy tôi, anh ta không hề ngạc nhiên.
Anh ta chỉ cười, nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
"Tôi thua rồi."
"Không, anh không thua," tôi bước đến bên cạnh anh ta, đứng song song, "Anh chỉ phá sản thôi."
Anh ta quay đầu nhìn tôi, trong mắt là sự h/ận th/ù trần trụi.
"Cô đã h/ủy ho/ại tất cả của tôi, Khương Tứ."
Tôi đón lấy ánh mắt anh ta, không chút sợ hãi.
"Chu Duật An, làm ơn tỉnh táo lại đi."
"Từ khoảnh khắc anh quyết định s/ỉ nh/ục tôi, đối đầu với tôi về tiền bạc, tấn công tôi, chúng ta đã là kẻ th/ù rồi."
"Đối phó với kẻ th/ù, tôi chưa bao giờ nương tay."
Anh ta trừng mắt nhìn tôi, như thể muốn tìm ki/ếm một chút hối h/ận hay d/ao động trên mặt tôi.
Nhưng anh ta thất vọng rồi.
Trên mặt tôi chỉ có sự bình thản, và một chút... chán chường.
"Tại sao?" anh ta khàn giọng hỏi, "Tại sao phải làm đến mức này?"
Tôi quay người, quay lưng về phía anh ta.
"Vì anh cản đường tôi ki/ếm tiền."
"Và cũng vì, tôi gh/ét cái ánh mắt gọi là si tình đó của người khác, ng/u ngốc quá."
"Điều đó làm tôi thấy... buồn nôn."
Anh ta bỗng cười lớn, tiếng cười đầy tuyệt vọng.
"Quái vật... cô đúng là một con quái vật không có trái tim!"
Tôi lười nói nhảm với anh ta thêm, quay người định rời đi.
Anh ta đột nhiên lao tới, ôm ch/ặt lấy tôi từ phía sau.
"Khương Tứ, đừng đi!"
"Tôi không còn gì cả... tôi chỉ còn mỗi cô thôi..."
Tôi bị anh ta siết đến mức hơi khó thở.
Cái này là gì đây?
đá/nh không lại thì gia nhập? Hay là phá sản rồi thì muốn ăn vạ tôi?
Tôi lạnh lùng cất tiếng.