"Tớ sợ," cô ấy ngập ngừng, "Tớ sợ nếu người ta biết được, họ sẽ bắt nó đi làm thí nghiệm."
Tim tôi thắt lại.
Làm thí nghiệm.
Tôi nhìn Nhị Thất đang nằm trên sàn, không biết từ lúc nào nó đã mở mắt, đang lặng lẽ nhìn tôi.
Đôi mắt ấy có màu hổ phách, sạch sẽ, trong veo, phản chiếu bóng hình tôi trong đó.
Thật kỳ lạ, khoảnh khắc đó tôi cảm thấy trong đôi mắt ấy có một thứ gì đó mà tôi không sao diễn tả được.
Đó không phải là ánh mắt của một con chó, cũng không phải vẻ ngây ngô của loài vật.
Đó là một ánh nhìn rất sâu và rất trầm.
"Được," tôi nghe thấy chính mình nói, "Tớ sẽ giữ bí mật."
Cô bạn thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười.
"Tớ biết cậu là tốt nhất mà," cô ấy vỗ vỗ lưng Nhị Thất, "Nhị Thất, đi, lấy dép cho Văn Hân đi con."
Nhị Thất đứng dậy, chậm rãi đi về phía tủ giày, dùng miệng ngậm lấy một đôi dép đi trong nhà đặt xuống cạnh chân tôi.
Sau đó, nó dùng mũi hẩy hẩy mu bàn chân tôi, còn thè lưỡi li/ếm một cái, ra hiệu cho tôi xỏ vào.
Toàn bộ quá trình diễn ra trôi chảy như một dòng nước.
Tôi xỏ dép vào, lòng bàn chân cảm thấy mềm mại.
"Thấy chưa," cô bạn cười nói, "Tớ đâu có lừa cậu."
Ngày hôm đó tôi ở nhà cô bạn cả buổi chiều, quan sát Nhị Thất rất lâu.
Nó thực sự khác biệt.
Giống như một con chó đang kìm nén điều gì đó.
Bốn giờ chiều, tôi phải về.
Cô bạn tiễn tôi ra cửa, Nhị Thất cũng đi theo, đứng cạnh chân cô ấy.
Tôi cúi người xoa đầu nó, lông nó rất mềm, sờ vào cảm giác rất thích.
Nó thè lưỡi li/ếm ngón tay tôi, ấm nóng, nhột nhạt.
"Nhị Thất, chào tạm biệt Văn Hân đi."
Nhị Thất giơ một chân trước lên, vẫy vẫy về phía tôi như người vậy.
Tôi bật cười, nhưng cười xong lại thấy có chỗ nào đó không đúng.
Một con chó, sao lại vẫy chân như thế được?
Tôi về đến nhà, tắm rửa, nằm trên giường, trong đầu toàn là đôi mắt của Nhị Thất.
Màu hổ phách, sạch sẽ, sâu thẳm.
Giống như một con người đang nhìn tôi vậy.
Trời ơi, Trương Văn Hân, mày đang nghĩ cái gì thế, nó chỉ là một con chó thôi mà.
Tôi xoay người, gạt những suy nghĩ hỗn độn đó ra khỏi đầu.
Tôi đã quên mất giấc mơ đêm đó.
Trong mơ có một đôi mắt, màu hổ phách, nhìn tôi từ xa.
Ôn nhu như cơn gió mùa xuân.
Tôi tên là Trương Văn Hân, hai mươi bốn tuổi, làm thiết kế đồ họa tại một công ty thiết kế.
Cô bạn thân là bạn cùng phòng bốn năm đại học của tôi, sau khi tốt nghiệp chúng tôi thuê chung một năm, sau đó cô ấy chuyển ra ngoài ở riêng và nuôi Nhị Thất.
Chúng tôi rất thân thiết, ít nhất mỗi tuần gặp nhau một lần, hoặc là cô ấy đến nhà tôi, hoặc tôi đến nhà cô ấy.
Cô bạn tôi là người vô tư lự, thích cười, thích đùa, đối với ai cũng rất nhiệt tình.
Cô ấy cũng rất tốt với Nhị Thất, cho ăn loại hạt tốt nhất, m/ua ổ nằm xịn nhất, mỗi tuần đều đưa nó đi spa.
Nhưng thái độ của cô ấy với Nhị Thất, nói sao nhỉ, giống như đối xử với một đứa trẻ.
Một đứa trẻ mãi không chịu lớn.
Cô ấy sẽ bóp mõm Nhị Thất, sẽ vỗ nhẹ vào đầu nó, sẽ bắt nó làm đủ mọi trò.
Nhảy qua ghế sofa, chui vòng, lăn lộn, giả ch*t, Nhị Thất đều làm được.
Làm rất nhanh và rất chuẩn.
Cho đến khi Nhị Thất thay đổi, thậm chí có thể nhảy từ tầng ba xuống mà không hề hấn gì.
Nhưng cô bạn dường như không thấy điều đó có gì kỳ lạ.
Hay nói đúng hơn, cô ấy thấy kỳ lạ, nhưng cô ấy chấp nhận nó.
Cô ấy là người như vậy đấy, th/ần ki/nh thép, chuyện gì vào tay cô ấy cũng đều có thể biến thành chuyện bình thường.
Nhị Thất nhảy từ tầng ba xuống không sao? Ồ, thì nó giỏi mà.
Nhị Thất hiểu tiếng người? Ồ, thì nó thông minh mà.
Nhị Thất biết dùng bồn cầu? Ồ, thì nó biết giữ vệ sinh mà.
Cô ấy dường như chưa bao giờ suy nghĩ sâu xa, hoặc là cô ấy không muốn nghĩ sâu xa.
Cô ấy chỉ quan tâm xem con chó Nhị Thất này có vui hay không.
Nuôi Nhị Thất như con đẻ của mình vậy.
"Nó chỉ là một con chó thôi," cô ấy đã nói với tôi rất nhiều lần, "Một con chó đặc biệt thông minh, đặc biệt lợi hại."
Có đôi khi tôi muốn phản bác cô ấy, nhưng lời đến cửa miệng lại nuốt vào trong.
Bởi vì chính tôi cũng không biết mình nên nghĩ theo hướng nào.
Một con chó có thể nhảy từ tầng ba xuống mà không bị thương, đó là chuyện gì chứ?
Siêu năng lực?
Đột biến?
Hay là tôi đang nằm mơ?
Tôi không tìm ra câu trả lời, nên chỉ có thể giống như cô bạn, chấp nhận sự thật này.
Nhị Thất không phải là một con chó bình thường.
Nhưng tôi không nói cho bất kỳ ai biết.
Tôi đã hứa với cô bạn là phải giữ bí mật.
Những ngày sau đó, tôi đến nhà cô bạn nhiều hơn.
Có khi là lấy cớ sang chơi với bạn, thực chất là muốn xem Nhị Thất.
Xem xem nó còn những điểm nào khác biệt nữa.
Có một lần, cô bạn đang nấu ăn trong bếp, điện thoại reo, cô ấy đang bận nên bảo Nhị Thất ngậm điện thoại mang đến.
Nhị Thất ngậm điện thoại đi vào bếp, cô bạn nghe xong điện thoại, tiện tay đặt máy lên kệ bếp rồi tiếp tục bận rộn.
Nhị Thất cứ đứng ở cửa bếp, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trên kệ.
Vài phút sau, điện thoại lại reo.
Cô bạn chưa kịp phản ứng thì Nhị Thất đã nhảy lên kệ bếp, dùng miệng ngậm lấy điện thoại, tiếp đất vững vàng rồi mang đến trước mặt cô ấy.
Kệ bếp rất cao, lúc Nhị Thất nhảy lên không hề chạm vào bất cứ thứ gì.
Lúc tiếp đất cũng không gây ra tiếng động lớn.
Toàn bộ quá trình sạch sẽ và dứt khoát.
Tôi nhìn tất cả những điều đó, cảm giác kỳ lạ trong lòng ngày càng mãnh liệt.
Lại có một lần, cô bạn dắt Nhị Thất đi dạo, tôi đi theo bên cạnh.