Trong lúc ăn, bạn thân tôi đang nhúng lá sách, bỗng nhiên nói một câu: "Văn Hân, cậu có thấy Nhị Thất mấy ngày nay hơi khác lạ không?"
"Khác lạ chỗ nào?" tôi hỏi.
"Không nói rõ được," bạn thân nhíu mày suy nghĩ, "Chỉ là cảm giác nó ngày càng giống một... giống một... tớ không biết phải hình dung thế nào."
Cô ấy nhét lá sách vào miệng nhai nhai, nuốt xuống rồi mới nói tiếp.
"Chính là mấy hôm trước, tớ nửa đêm dậy đi vệ sinh, thấy Nhị Thất không ngủ trong ổ của mình mà đang ngồi xổm ở ban công ngắm trăng."
"Ngắm trăng?" Tôi sững người.
"Đúng vậy," bạn thân nói, "Nó cứ ngồi xổm như thế, ngẩng đầu ngắm trăng. Tớ đi tới nó mới quay đầu nhìn tớ, ánh mắt đó - tớ nói cậu đừng cười nhé, ánh mắt của nó giống như một nhà thơ vậy."
Nhà thơ.
Tôi suýt chút nữa bật cười, nhưng thấy vẻ mặt nghiêm túc của bạn thân, lại nén cười vào trong.
"Còn nữa," bạn thân nói, "Hai hôm trước tớ đưa nó đến tiệm thú cưng tắm, trước đây nó rất hợp tác, nhưng lần đó nó không chịu, ch*t cũng không chịu bước chân vào cửa tiệm. Tớ kéo thế nào cũng không nhúc nhích."
"Sau đó thì sao?" tôi hỏi.
"Sau đó hết cách, tớ nghĩ về nhà tự tắm cho nó. Kết quả là nó không cho tớ tắm, tự mình vào phòng tắm tắm, tắm xong tớ định lấy máy sấy sấy lông cho nó, nó lại ngoạm mất máy sấy."
"Ngoạm mất?"
"Đúng, ngoạm vào nhà vệ sinh, đặt trước gương, rồi đứng trước gương tự ngắm mình."
Bạn thân nói xong chính cô ấy cũng cười: "Cậu nói xem có kỳ lạ không? Một con chó đứng trước gương ngắm mình, ngắm rất chăm chú, ngắm tận mấy phút liền."
Tôi không cười.
Tôi đang nghĩ tại sao Nhị Thất không muốn đến tiệm thú cưng.
Không muốn bị người lạ chạm vào?
Không muốn bị nh/ốt trong lồng?
Hay là không muốn bị đối xử như một con chó bình thường?
Bạn thân lại nhúng một miếng th!t bò, chấm nước sốt rồi nhét vào miệng, nói lầm bầm: "Còn một chuyện nữa, còn kỳ lạ hơn."
"Chuyện gì?"
"Mấy hôm trước buổi tối, tớ bảo nó lên giường ngủ."
Nhị Thất vốn đang nằm trên thảm, nghe thấy câu này, tai khẽ động đậy.
"Trước giờ nó toàn ngủ dưới đất mà, hôm đó tớ thấy nó cứ ngửi ngửi cái vị trí cậu hay ngồi, nên nghĩ chắc nó lạnh, liền vỗ vỗ lên giường bảo nó lên."
"Nó không lên?" tôi hỏi.
"Không," bạn thân nói, "Nó nhìn tớ một cái, rồi đi ra phòng khách, nằm trên sofa ngủ, chính là chỗ cậu hay ngồi ấy."
Bạn thân nuốt miếng th!t bò xuống, uống một ngụm nước.
"Cậu nói xem có lạ không? Trước đây bảo nó lên giường nó đều lên, hôm đó không hiểu sao, ch*t cũng không chịu lên."
Trong lòng tôi bỗng chốc rung động.
"Cậu bảo nó ngủ giường nào?" tôi hỏi.
"Thì cái giường trong phòng ngủ của tớ ấy, trước đây nó cũng từng ngủ rồi mà."
Phòng ngủ của bạn thân.
Cái giường đó mỗi khi tôi đến nhà bạn thân thỉnh thoảng cũng ngủ, có khi uống say ngủ lại nhà cô ấy, bạn thân đều để tôi ngủ giường cô ấy.
Nhưng câu nói đó của bạn thân đã thu hút sự chú ý của tôi.
Nó cứ ngửi ngửi cái vị trí cậu hay ngồi.
Nhị Thất đang ngửi chỗ tôi từng ngồi?
"Văn Hân? Văn Hân?" bạn thân gọi tôi.
"A?" tôi hoàn h/ồn.
"Cậu nghĩ cái gì thế, gọi mấy tiếng rồi," bạn thân nghi hoặc nhìn tôi, "Sao cậu cũng kỳ kỳ vậy."
Tôi đ/è nén cảm giác rợn người mơ hồ trong lòng xuống.
"Không có gì, ăn cơm ăn cơm."
Ngày hôm đó ăn lẩu xong, tôi cùng bạn thân ngồi trên sofa trò chuyện, Nhị Thất nằm trên thảm, cằm gác lên chân trước, mắt nhắm hờ.
Trên tivi đang chiếu một chương trình giải trí, tiếng cười rất lớn.
Bạn thân đang lướt điện thoại, bỗng nhiên nói một câu: "Đúng rồi, cậu còn nhớ Trịnh Ki/ếm Hiên không?"
Tim tôi đ/ập mạnh một cái.
"Nhớ," tôi cố gắng khiến giọng mình nghe thật bình thản, "Sao thế?"
"Nghe nói cậu ta tiếp quản tập đoàn Trịnh Thị rồi," bạn thân nói, "Mới hai mươi bốn tuổi mà đã làm chủ tịch rồi, cậu nói xem cái số người ta kìa."
Trịnh Ki/ếm Hiên.
Tiếp quản tập đoàn Trịnh Thị.
Những điều này quá xa vời với cuộc sống của tôi, xa đến mức như chuyện của một thế giới khác.
"Hồi đại học cậu ta đã chẳng mấy khi qua lại với ai," bạn thân tiếp tục, "Trong lớp nhiều nữ sinh thích cậu ta, cậu ta chẳng thèm đếm xỉa đến ai, không biết có phải bị lãnh cảm không nữa."
"Đừng nói bậy." Tôi ngắt lời cô ấy.
Bạn thân nhìn tôi một cái, nhướng mày: "Sao, cậu vẫn còn tơ tưởng cậu ta à?"
"Ai tơ tưởng cậu ta chứ," tôi nói, "Sau khi tốt nghiệp đã không liên lạc nữa rồi."
"Cũng đúng," bạn thân nói, "Người như cậu ta không cùng thế giới với chúng ta."
Không cùng thế giới.
Tôi nhìn Nhị Thất đang nằm trên sàn.
Không biết từ lúc nào nó đã mở mắt, đang nhìn tivi.
Trên tivi đang chiếu một quảng cáo, một người đàn ông dắt một con Golden Retriever chạy trên bãi cỏ.
Nhị Thất xem có vẻ rất chăm chú, cái đuôi không hề động đậy.
"Nhị Thất," bạn thân gọi nó, "Lại đây."
Nhị Thất đứng dậy, đi đến trước mặt bạn thân.
Bạn thân đưa tay xoa đầu nó: "Nhị Thất, mày có biết không, mày đẹp trai hơn Trịnh Ki/ếm Hiên nhiều."
Tôi suýt chút nữa bị nước bọt làm sặc.
Nhị Thất quay đầu nhìn tôi một cái.
Trong đôi mắt màu hổ phách ấy, có một biểu cảm rất tinh tế.
Giống như đang cười.
Lại cũng giống như đang thở dài.