Nó không động đậy, cứ lặng lẽ để tôi ôm như thế.
Tôi có thể cảm nhận được nhịp tim của nó, nhanh hơn nhịp tim người một chút nhưng rất mạnh mẽ.
Thình thịch, thình thịch, như một chiếc trống nhỏ.
Tôi ôm thật lâu, lâu đến mức đầu gối tôi tê dại đi.
Tôi buông tay ra, đứng dậy, phủi phủi quần.
"Được rồi, ngủ thôi."
Nhị Thất theo tôi đi về phòng khách, tôi ngủ trên ghế sofa, nó nằm trên thảm.
Tôi tắt đèn, trong bóng tối đôi mắt nó như hai vì sao.
"Ngủ ngon, Nhị Thất."
Cái đuôi nó khẽ đ/ập xuống thảm hai cái.
Bộp, bộp.
Như muốn nói, ngủ ngon.
Bạn thân đi công tác ba ngày, tôi ở nhà cô ấy ba ngày.
Trong ba ngày này, sự hiểu biết của tôi về Nhị Thất lại sâu thêm một tầng.
Nó không thích ăn hạt, thích đồ ăn của người hơn, nhưng chưa bao giờ tranh giành, chưa bao giờ ăn vụng, chỉ ăn những thứ tôi đặt trong lòng bàn tay.
Nó không thích ngủ dưới đất, nhưng bạn thân bảo nó nằm đất thì nó nằm đất, chưa bao giờ trái lệnh.
Nó không thích bị đối xử như một con chó, nhưng nó chấp nhận bị đối xử như một con chó.
Bởi vì nó buộc phải nghe lời.
Đây là một suy đoán của tôi.
Bạn thân nói bảo nó làm gì nó làm nấy, bảo nó nhảy lầu nó liền nhảy lầu.
Nó không thể làm trái mệnh lệnh.
Nếu không thì sao?
Tôi không biết.
Nhưng bạn thân từng nói một câu: "Nó rất biết nghe lời, không nghe lời sẽ..."
Lúc đó cô ấy không nói tiếp, như thể có thứ gì đó mắc nghẹn trong cổ họng.
Lúc đó tôi không để ý, giờ hồi tưởng lại, khoảng lặng đó rất bất thường.
"Sẽ thế nào?" Tôi từng hỏi bạn thân.
Bạn thân suy nghĩ một chút, nghiêng đầu nói: "Nó tự thấy không vui chăng?"
Nó tự thấy không vui.
Tôi không chắc những gì bạn thân nói có phải là thật không, hay là cô ấy biết nhiều hơn nhưng không muốn nói.
Đêm thứ ba, bạn thân về sớm.
Lúc cô ấy bước vào cửa, Nhị Thất đang ăn táo, tôi ngồi bên cạnh nhìn nó.
Bạn thân thấy cảnh này thì cười: "Tình cảm hai người càng ngày càng tốt nhỉ."
Nhị Thất nuốt miếng táo trong miệng xuống.
Bạn thân ngồi xổm xuống xoa xoa tai nó: "Có nhớ tớ không?"
Cái đuôi Nhị Thất vẫy vẫy, quay đầu đi chỗ khác.
Bạn thân tặc lưỡi thở dài, đứng dậy, nhìn tôi một cái, bỗng nhiên hạ thấp giọng nói: "Đúng rồi, có chuyện này tớ muốn nói với cậu."
"Chuyện gì?"
"Đêm qua, tầm hơn hai giờ sáng, tớ nghe thấy có tiếng động trong phòng khách."
Phòng khách.
Nhà bạn thân có ba phòng, phòng ngủ chính cô ấy ở, phòng thứ hai là phòng làm việc, còn một phòng khách để trống.
"Tiếng gì?" Tôi hỏi.
"Tiếng bước chân," bạn thân nói, "Tiếng người đi lại trong phòng."
Lưng tôi lạnh toát.
"Cậu đừng dọa tớ."
"Tớ không dọa cậu," vẻ mặt bạn thân rất nghiêm túc, "Tớ thực sự đã nghe thấy, đi lại mấy vòng rồi không còn tiếng động nữa."
"Lúc đó tớ tưởng hàng xóm, nên không để ý."
Cô ấy ngập ngừng, nhìn Nhị Thất một cái.
"Nhưng sáng nay tớ dậy, phát hiện đèn phòng khách đang bật."
"Cậu chắc chắn là cậu đã tắt nó chưa?" Tôi hỏi.
"Tớ chắc chắn," bạn thân nói, "Tớ không bao giờ vào phòng đó, đèn không thể nào là do tớ bật."
Nhị Thất nằm trên sàn, tai dựng đứng, mắt nhắm hờ, như đang nghe chúng tôi nói chuyện.
"Còn một chuyện nữa," giọng bạn thân càng thấp hơn, "Sáng nay tớ kiểm tra phòng khách, trên ga giường có vết lõm, giống như có người vừa nằm lên."
Tôi nhìn Nhị Thất, rồi lại nhìn bạn thân.
"Cậu nghĩ có người lẻn vào à?" Tôi hỏi.
"Tớ không biết, nhưng tớ đã kiểm tra cửa nẻo, đều khóa ch/ặt cả. Hơn nữa an ninh khu này rất tốt, không thể có chuyện người lạ vào được."
Chúng tôi im lặng vài giây.
Bạn thân bỗng nói một câu khiến tôi dựng tóc gáy.
"Cậu nói xem có khi nào là do Nhị Thất biến thành không?"
Tim tôi hẫng một nhịp.
"Cậu nói gì cơ?" Giọng tôi hơi run.
"Đùa thôi đùa thôi," bạn thân cười lớn, "Cậu đừng tưởng thật, tớ là người hay suy diễn linh tinh ấy mà."
Cô ấy cười cười rồi đi vào bếp rót nước, để lại tôi ngồi một mình trên sofa.
Nhị Thất nằm trên thảm, nhắm mắt, hơi thở đều đặn.
Như thể chẳng nghe thấy gì.
Nhưng tôi để ý thấy chóp tai nó khẽ rung lên một cái.
Ngày thứ hai sau khi bạn thân đi công tác về, tôi đi làm, Nhị Thất ở lại nhà bạn thân.
Chiều gần tan làm, bạn thân gửi cho tôi một tin nhắn.
"Văn Hân, tối nay sang nhà tớ ăn cơm không? Tớ mới m/ua vị cốt lẩu mới."
Tôi nghĩ một chút rồi trả lời: "Được."
Sau khi tan làm tôi đi thẳng đến nhà bạn thân.
Người mở cửa là Nhị Thất, miệng ngậm một chiếc dép đặt xuống chân tôi.
"Cậu xem nó tâm lý chưa kìa," bạn thân thò đầu ra từ trong bếp, "Còn tâm lý hơn cả bạn trai tớ nữa."
Tôi thay dép, Nhị Thất lại ngậm chiếc dép kia đặt xuống bên chân còn lại của tôi.
"Cảm ơn." Tôi ngồi xổm xuống xoa đầu nó.
Cái đuôi nó vẫy vẫy.
Trong lúc ăn, bạn thân lại nhắc đến chủ đề đó.
"Văn Hân, tớ nói thật đấy, Nhị Thất thực sự rất bất thường."
"Lại bất thường chỗ nào?" Tôi hỏi.
"Mấy hôm trước lúc cậu ở nhà tớ, nửa đêm tớ dậy uống nước, thấy Nhị Thất không nằm trong ổ."
"Chẳng phải lần trước cậu nói rồi sao, nó ở ban công ngắm trăng."
"Không phải lần đó," bạn thân lắc đầu, "Là một đêm khác."