Cha hít sâu một hơi: "Đứa trẻ?"
"Chuyện này không quan trọng." Ta giả vờ thẹn thùng cúi đầu, "Tần lang nói đứa trẻ trong bụng con tuy không phải của hắn, nhưng chỉ cần gia sản là của hắn, hắn nguyện ý gánh vác."
Cha ta tức gi/ận đi vòng quanh phòng ba vòng, rồi quay người vớ lấy con d/ao bổ củi trên tường.
Ta gi/ật nảy mình: "Cha, cha làm gì vậy?"
"Đi tìm thằng s/úc si/nh đó."
"Đứa nào cơ?"
"Đứa khiến con mang th/ai ấy!"
Ông xách d/ao bổ củi lao ra cửa, đi đến giữa sân lại quay ngược trở lại: "Rốt cuộc là đứa nào?"
Ta mím ch/ặt môi, kiên định lắc đầu.
Cha ta nhìn chằm chằm ta một lúc lâu, bỗng nghiến răng nói: "Trước kia con cùng lắm chỉ biết phá gia chi tử, từ bao giờ lại học được cách đùa bỡn đàn ông rồi? Chắc chắn là cái đồ khốn Tần Chiêu kia dạy hư con!"
Ông vớ lấy d/ao bổ củi định chạy sang nhà bên đá/nh g/ãy chân Tần Chiêu, ta phải ôm ch/ặt lấy cánh tay ông mới cản được.
"Cha, đá/nh hỏng rồi thì ai làm cha đứa trẻ?"
Cha ta chỉ vào ta, tức đến mức tay r/un r/ẩy: "Ôn Mãn Mãn, con mới qua lại với hắn mấy ngày mà đã bênh hắn như vậy!"
Nửa canh giờ sau, cha ta dẫn người xông vào nhà bên, chuyển sạch sẽ trâm vàng, vòng ngọc, gấm Thục và khế ước nhà đất đã tặng đi về.
Liễu nương tử khóc lóc hỏi ông có phải không tin nàng ta.
Cha ta bịt tai lại: "Đừng khóc, nàng cứ khóc là ta lại dễ hồ đồ." Nói xong liền chạy mất.
Đêm đó, ông sai quản gia dọn dẹp đồ đạc.
"Chuyển!"
"Cách xa cái đồ khốn Tần Chiêu kia càng xa càng tốt, đỡ cho hắn lại dạy hư con gái ta!"
Sáng hôm sau, cả nhà họ Ôn chuyển khỏi căn nhà cũ đã ở hơn hai mươi năm.
Lão gia ngồi trong xe ngựa, sắc mặt âm trầm: "Tại sao lại chuyển nhà?"
Cha ta ngồi trên càng xe: "Gia môn bất hạnh."
"Đứa lớn muốn tr/ộm người của ta, đứa nhỏ muốn dọn sạch nhà của ta!"
Ta ngồi trong xe ngựa không dám lên tiếng.
Nếu lão gia biết trong bụng ta còn đang mang một đứa, chắc nhà họ Ôn lại phải chuyển thêm lần nữa.
Căn nhà mới là do cha ta m/ua vội trong đêm.
Để chạy cho đủ xa, ông chẳng thèm hỏi kỹ nhà nằm ở đâu, chỉ nghe người môi giới nói tường sau rộng rãi, sân vườn thanh tịnh là trả tiền ngay.
Đợi xe ngựa dừng lại, chúng ta mới phát hiện ra, phía sau nhà mới chính là phủ Vũ Ninh Hầu.
Cha ta ngước nhìn bức tường cao vút của phủ Hầu, rất hài lòng: "Hầu gia thanh chính, không gần nữ sắc, ở đây thì Tần Chiêu chắc không dám trèo tường tìm con nữa."
Ta lặng lẽ quay mặt đi chỗ khác.
Sau khi chuyển nhà, mỗi ngày chưa sáng rõ cha ta đã vác d/ao bổ củi ra cửa, lườm lườm hỏi thăm xem gần hai tháng nay có gã đàn ông nào qua lại thân thiết với ta không.
Đám công tử ăn chơi trong Kinh thành nghe tin xong, suốt ba ngày không ai dám ra ngoài đ/á gà.
Ta hỏi ông không đi tìm Liễu nương tử nữa à?
Cha ta mài d/ao bổ củi, cười lạnh một tiếng: "Con gái đã bị người ta b/ắt n/ạt rồi, ta còn tâm trí đâu mà nhớ nhung Liễu nương tử gì nữa?"
Tốt lắm.
Cái đầu si tình của ông lần này thực sự vỡ nát rồi.
Ngày thứ hai chuyển đến nhà mới, nhà bếp phủ Hầu hầm một nồi th!t cừu.
Hương thơm theo gió bay qua tường, ta vịn tường nôn đến mức trời đất quay cuồ/ng.
Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía trên tường: "Dạ dày của Ôn cô nương vẫn chưa khỏi sao?"
Lưng ta cứng đờ, từ từ ngẩng đầu lên.
Tạ Huyền Độ đứng trên hòn non bộ phía phủ Hầu, nhìn ta qua bức tường. Hôm nay hắn không đội mũ, mái tóc đen được búi bằng trâm ngọc, trong tay còn cầm một cuốn binh thư.
Hơn một tháng không gặp, hắn vẫn bộ dạng lạnh lùng đó.
Ta lau miệng: "Hầu gia sao lại đứng trên tường nghe người ta nôn?"
"Bản hầu đang ở trong vườn của mình."
"Vậy vườn của phủ Hầu xây không được tinh tế cho lắm."
Tạ Huyền Độ gập sách lại: "Hơn một tháng rồi, vẫn chưa khỏi?"
"Hôm qua ăn nhầm đồ hỏng."
"Hôm qua phủ Hầu không hầm th!t cừu."
Ta nhất thời không phản ứng kịp.
Hắn nhìn chằm chằm vào bụng ta, chân mày từ từ nhíu lại: "Ôn Mãn Mãn, nàng ăn nhầm đồ hỏng hơn một tháng rồi?"
Ta quay người bỏ chạy.
Phía bên kia tường truyền đến tiếng vải vóc quẹt vào cành cây, giây tiếp theo, Tạ Huyền Độ trèo qua tường.
Ta ngây người: "Hầu gia, ngài trèo tường nhà người khác sao?"
"Tường thấp."
Câu này nghe quen quen.
Không đợi ta kịp suy nghĩ, hắn đã đi đến trước mặt ta. Dáng người cao lớn che khuất ánh mặt trời, hắn rủ mắt nhìn ta: "Đưa tay ra."
"Làm gì?"
"Phủ Hầu có phủ y."
"Ta không xem."
"Vậy bản hầu đi mời Ôn lão gia."
Phủ y nhanh chóng tới nơi, ta sợ hãi chìa tay ra.
Sau khi bắt mạch, ông ta nói lời chúc mừng với Tạ Huyền Độ: "Đã được một tháng rưỡi, th/ai tượng ổn định."
Cha ta bước qua cửa nguyệt động, trên vai vẫn vác con d/ao bổ củi đó, vừa hay nghe thấy câu cuối cùng.
Ông cười lạnh: "Nếu Hầu gia biết là thằng s/úc si/nh nào làm, cứ việc nói cho ta."
"Đứa trẻ là của ta." Tạ Huyền Độ ngắt lời ông.
Con d/ao bổ củi trên vai cha ta rơi xuống đất.
Tạ Huyền Độ đứng dậy: "Ôn lão gia."
Ta lùi lại nửa bước sau lưng Tạ Huyền Độ.
Lần này, cha ta hoàn toàn hiểu ra, vớ lấy con d/ao bổ củi dưới đất ch/ém về phía Tạ Huyền Độ: "Lão tử phòng được thằng cha vô dụng nhà bên, lại không phòng được lão Hầu gia nhà bên này!"
Tạ Huyền Độ nghiêng người tránh né, che chở ta ra sau lưng: "Đêm đó là lỗi của bản hầu, ta sẽ chịu trách nhiệm."
Cha ta càng tức hơn: "Ngươi còn dám nói chịu trách nhiệm? Ai cần ngươi chịu trách nhiệm!"
"Cha, con cần."
Cha ta quay đầu nhìn ta.
Ta xoa bụng, nhỏ giọng bổ sung: "Chủ yếu là đứa trẻ cần ạ."
Cha ta ôm ngựk, chậm rãi ngồi xuống ghế đ/á.