Sau khi thành thân, ta dọn vào phủ Hầu ở ngay bên cạnh. Cha ta sau khi tỉnh rư/ợu liền lập tức sai người xây cao bức tường ngăn cách giữa hai nhà thêm ba thước.
Ngày hôm sau, Tạ Huyền Độ liền ra lệnh cho người dựng một chiếc thang.
Cha ta đứng dưới chân tường m/ắng hắn không giữ quy củ.
Tạ Huyền Độ đứng trên đầu tường, đưa sang một hộp bánh sen mà ta yêu thích: "Mãn Mãn nhớ nhà."
Cha ta nhận lấy hộp điểm tâm: "Nó nhớ nhà, sao không tự mình quay về?"
Từ phía bên kia bức tường truyền đến tiếng ta: "Cha, thân thể con không tiện."
Khí thế của cha ta lập tức giảm đi một nửa.
Ông ôm hộp điểm tâm vào lòng, miệng vẫn không chịu thua: "Gia môn bất hạnh."
"Đứa lớn không bị tr/ộm mất, đứa nhỏ thì cả người lẫn gia sản, đều bị 'li/ếm' sang nhà bên hết rồi."
Lão gia từ phía sau vung một gậy đ/ập vào chân ông: "Thế mà ngươi còn cười?"
Cha ta xoa chân, ý cười nơi khóe môi thế nào cũng không giấu nổi.
"Con gái ta gả được nơi tốt, ta vui."