【Làm sao đây, làm sao đây, một đám đại yêu tinh đang nhìn chằm chằm vào ta, bọn họ sẽ không định ăn th!t ta đấy chứ? Ta ít th!t, không ngon đâu! Cha ơi c/ứu con!】
Động tác của đám phi tần đồng loạt khựng lại.
Hoa Quý phi suýt chút nữa trượt khỏi giường.
Nho trong miệng Thư phi rơi xuống đất.
Chén trà trong tay Đức phi chao đảo.
Các nàng nhìn nhau, trong ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc và... hoang mang?
【Nàng ấy nghe được chúng ta nói chuyện?】
【Không đúng, chúng ta đâu có mở miệng!】
【Đây là... tiếng lòng?】
【Đợi đã, vậy chẳng phải nàng ấy cũng biết ta sắp l/ột x/ác rồi?】
【Nàng ấy biết ta muốn cào hoàng đế rồi?】
【Nàng ấy biết ta muốn thi trạng nguyên rồi?】
Trong phút chốc, cả Bách Hoa cung chìm vào sự im lặng như ch*t.
Chỉ có ta và đám yêu tinh, đang dùng sóng n/ão để tiến hành một cuộc giao lưu kịch liệt đầy quái dị.
Cuối cùng, vẫn là Hoa Quý phi phá vỡ sự im lặng.
Nàng hắng giọng, bày ra tư thế cao quý lạnh lùng như cũ.
“Niệm Tài nhân.”
Ta gi/ật thót: “Tần thiếp nghe đây!”
“Bản cung thấy ngươi, cũng là một nhân tài.” Nàng nhìn kỹ ta, ánh mắt đầy ẩn ý.
【Cô bé này, nhìn có vẻ đầy dã tâm, vừa hay là tấm lá chắn hoàn hảo.】
【Đúng đúng, để nàng ta đi tranh sủng, hoàng đế sẽ không tới làm phiền chúng ta nữa!】
【Ý này hay! Chúng ta giúp nàng ta!】
Ta trơ mắt nhìn bọn họ thông qua tiếng lòng mà đạt được một sự đồng thuận đ/áng s/ợ.
Giây tiếp theo, Hoa Quý phi nở một nụ cười có thể gọi là hiền hòa với ta.
“Muội muội nếu muốn cố sủng, các tỷ tỷ, quả thực có thể giúp muội một tay.”
【Chương bốn】
H/ồn ta bay phách lạc.
Hạnh phúc đến quá bất ngờ, giống như chiếc bánh bao... tẩm đ/ộc rơi từ trên trời xuống.
【Ta có nên tin bọn họ không? Họ là yêu tinh đấy! Lỡ như họ muốn nuôi ta b/éo rồi mới ăn th!t thì sao?】
Trong lòng ta đi/ên cuồ/ng chạy dọc mười nghìn dòng suy nghĩ.
Hoa Quý phi dường như nhìn thấu nỗi nghi hoặc của ta, tiếng lòng mang theo chút dụ dỗ.
【Cô bé đừng sợ, chúng ta không có á/c ý với ngươi. Chúng ta chỉ là... muốn sống những ngày tháng thanh tịnh thôi.】
Thư phi lập tức phụ họa.
【Đúng đúng đúng, chúng ta giúp ngươi trở thành phi tử được sủng ái nhất, ngươi giúp chúng ta chặn hoàng đế lại, đây là đôi bên cùng có lợi mà!】
Đức phi thì thực tế hơn.
【Bệ hạ là chân long thiên tử, mang trong mình Tử Vi long khí. Chúng ta là dị loại, gần gũi với chàng chẳng những không có lợi mà còn gây nhiễu tu hành. Ngươi thì khác, ngươi là người, nhận ân sủng của chàng, chỉ có lợi mà thôi.】
Ta nghe bọn họ kẻ xướng người họa bằng “tiếng lòng”, cảm thấy thế giới quan của mình đang bị định hình lại.
Hóa ra cảnh giới cao nhất của việc tranh sủng trong hậu cung, lại là đẩy người khác lên ngôi hậu, còn mình thì về nhà tu luyện?
Giác ngộ này, cũng quá cao rồi.
“Muội muội thấy sao?” Hoa Quý phi bưng chén trà, nhẹ nhàng thổi, tư thế tao nhã.
Ta còn có thể thấy sao nữa?
Ta có lựa chọn nào khác sao?
【Đứng dưới mái hiên nhà người, không thể không cúi đầu. Làm thì làm!】
Ta hít sâu một hơi, đứng dậy từ đôn thêu, cúi người hành lễ với các nàng: “Mọi sự đều nghe theo các tỷ tỷ.”
Thế là, lớp học cấp tốc “Sủng phi” của ta cứ thế khai giảng tại Bách Hoa cung.
Bài học đầu tiên: Tỏ ý chiều lòng.
Hoa Quý phi bảo ta: “Bệ hạ là người nặng tình cũ. Ngươi chỉ cần bắt chước cách ăn mặc và cử chỉ ngày thường của bản cung, là có thể thu hút sự chú ý của chàng.”
【Hừ, chàng thích nhất bộ y phục xanh lạnh lẽo này của ta, nói là có vẻ thanh lãnh. Thực ra là vì bản thể ta là thanh xà, mặc thế này thoải mái. Để chàng ngày nào cũng đối diện với con rắn giả là ngươi, xem chàng có chán không.】
Thư phi thì đóng góp thực đơn.
“Bệ hạ thích ăn cá nhất, đặc biệt là cá vược hấp, muội có thể bỏ công vào việc ăn uống.”
【Hì hì, chàng ăn hết cá rồi, cá khô của ta sẽ an toàn.】
Đức phi đưa ta một cuốn sách.
“Bệ hạ cần chính, ngươi có thể trò chuyện với chàng về việc triều chính, thể hiện mình là người có kiến thức.”
【Đưa cuốn “Ba mươi sáu hành vi t/ự s*t của hôn quân vo/ng quốc” này giảng cho chàng nghe thật kỹ, để chàng bận rộn phê tấu chương, đừng có suốt ngày chạy vào hậu cung nữa.】
Ta cầm những “bí tịch” này, tâm trạng phức tạp trở về Toái Ngọc hiên.
【Sao nhìn thế nào cũng giống bí tịch chơi khăm thế này!】
Nhưng trước mắt, ta chỉ còn cách “còn nước còn t/át”.
Ngày hôm sau, ta thay một bộ cung trang màu xanh đ/á cùng kiểu với Hoa Quý phi, bắt chước dáng vẻ kiêu ngạo lạnh lùng của nàng, bưng một đĩa cá vược hấp bỏ gấp ba lần rau mùi theo “sự chỉ dẫn” của Thư phi, tiến về Ngự thư phòng.
Tiêu Dịch đang phê duyệt tấu chương, thấy ta vào, chỉ ngước mắt lên.
【Ăn mặc như con sâu xanh, còn bưng theo đĩa cỏ, muốn làm gì?】
Tim ta thắt lại, đ/âm lao phải theo lao đặt đĩa cá xuống.
“Tần thiếp nghe nói bệ hạ thích ăn cá, đặc biệt làm riêng cho bệ hạ.”
Ánh mắt Tiêu Dịch rơi vào đĩa cá xanh rì, lông mày nhíu ch/ặt thành chữ Xuyên.
【Người đàn bà này muốn đầu đ/ộc ch*t trẫm à?】
Tiêu đời rồi.
Ta biết ngay bọn họ đang hố ta mà!
Ta sợ đến mức chân nhũn ra, vừa định quỳ xuống xin tội.
Tiêu Dịch lại như bị m/a xui q/uỷ khiến cầm đũa lên, gắp một miếng th!t cá nhỏ cho vào miệng.
Động tác nhai của chàng rất chậm, biểu cảm không nhìn ra vui gi/ận.
Tim ta treo lên cổ họng.
【Ừm? Vị này... tuy kỳ quặc, nhưng ăn sơn hào hải vị mãi, thỉnh thoảng nếm thử... lại thấy khá đưa miệng?】
Chàng nghĩ vậy, lại gắp thêm một miếng nữa.