Quả nhiên, bản tính x/ấu xa của một NPC trong trò chơi kinh dị không thể nào thay đổi được, dù đã có ý thức tự chủ thì bản năng khắc sâu trong m/áu th!t vẫn không thể kiểm soát mà trào dâng.
Đó chính là bản năng á/c ý nhắm vào người chơi.
Người đàn ông vội vàng đứng dậy nhường chỗ.
Tôi chậm rãi ngồi vào, miệng nói: “Tiểu Mỹ, sao tớ cảm giác cậu đi ra ngoài một lát mà trông khác hẳn vậy?”
Tôi vuốt cằm đá/nh giá anh ta: “Ừm, to con hơn, mà cũng x/ấu hơn.”
“Còn bộ đồng phục này của cậu, sao kích cỡ nhỏ thế?”
Tôi chống cằm bằng một tay, hơi ghé sát lại gần: “Cậu thực sự là Tiểu Mỹ sao?”
Gân xanh trên thái dương Trần Lỗi gi/ật gi/ật, anh ta biết NPC đang cố tình khiêu khích, dụ dỗ anh ta mất bình tĩnh mà phạm sai lầm.
Dù sao anh ta cũng đã trải qua bao nhiêu phó bản, không thể nào dễ dàng lộ sơ hở như vậy.
Trần Lỗi hỏi ngược lại: “Vậy cô thực sự là Lê Ly sao?”
“Tôi?”
Tôi nhìn chằm chằm anh ta, khóe miệng từ từ kéo lên, tạo thành một nụ cười khoa trương, cứng đờ và rộng hoác:
“Tất nhiên là không phải rồi.”
Tôi giũ giũ bộ đồng phục, tấm bảng tên treo trên cổ áo in rõ hai chữ Lê Ly.
Anh ta chắc hẳn đã lục lọi đồ đạc của tôi và Tiểu Mỹ.
Người chơi giả dạng học sinh không chỉ cần mặc đồng phục mà còn phải tìm hiểu lớp học và chỗ ngồi tương ứng.
Độ khó khá cao, vì trong lớp làm gì có cái gọi là sơ đồ chỗ ngồi.
Tiếc thay, đồ đạc của tôi đều viết đầy tên của Ký Hòa Tụng.
“Tôi tìm thấy cậu rồi.”
Các NPC xung quanh đồng loạt quay đầu lại, đồng thanh nói: “Tôi tìm thấy cậu rồi.”
Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng Trần Lỗi trong chớp mắt.
Giọng anh ta r/un r/ẩy: “Tôi không hề vi phạm quy tắc mà!”
Đúng lúc đó, từ ngoài cửa sổ truyền đến một giọng nói, gọi rõ tên của Trần Lỗi.
Anh ta như vớ được cọc, theo bản năng muốn đứng dậy đi ra ngoài, hoàn toàn quên mất mình đang giả dạng Tiểu Mỹ, lại càng quên mất quy tắc thứ năm của nhà trường – ngoài cửa sổ có người gọi tên, tuyệt đối không được đáp lại.
Giây tiếp theo, bên ngoài cửa sổ vang lên một tiếng hét thảm thiết x/é lòng.
Đám NPC trong lớp chỉ liếc nhìn một cái rồi thu hồi ánh mắt, cúi đầu tiếp tục làm việc của mình, bình thản như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
Những người chơi khác ẩn nấp trong đám đông đổ mồ hôi lạnh, thầm chê trách Trần Lỗi quá lỗ mãng.
Lâm Vượng li/ếm đôi môi khô khốc: “Ngoài việc tuân thủ quy tắc, còn phải không để bị bọn họ phát hiện.”
Giang Đào thần sắc nghiêm trọng: “Không hổ là phó bản cấp SSS, trò chơi mới bắt đầu chưa đầy nửa tiếng đã ch*t một người.”
Trương Tư Kỳ hừ lạnh, giọng điệu đầy vẻ mất kiên nhẫn: “Muốn trách thì trách Trần Lỗi tự mình ng/u ngốc, anh ta chủ động thăm dò NPC nên mới mất mạng, phó bản vốn chẳng yêu cầu chúng ta phải giả dạng thân phận.”
Lâm Vượng đ/au đầu nói: “Tôi biết cô gh/ét anh ta, nhưng người đã mất rồi, giờ không phải lúc để càm ràm, thu bớt cái tính khí đó lại đi.”
Lúc này, Ngô Vũ xem xong quy tắc quay lại, sắc mặt tái nhợt: “Quy tắc mới bổ sung là sân thượng là khu vực cấm.”
Giang Đào vội vàng giảng hòa: “Được rồi, được rồi, bớt nói vài câu đi, sau này đừng có chủ động chọc vào NPC tên Lê Ly đó, vừa rồi rõ ràng là cô ta cố tình khiến Trần Lỗi vi phạm quy tắc.”
“Có thể cô ta chính là nhân vật mấu chốt của phó bản lần này.”
Tôi hoàn toàn không nghe thấy những lời bàn tán sau lưng của người chơi, tựa lưng vào ghế, cười nói: “Tiểu Mỹ, cậu về rồi à?”
Tiểu Mỹ với bộ đồng phục dính đầy vết m/áu loang lổ, lông mày nhíu ch/ặt, giọng điệu cáu kỉnh: “Xui xẻo ch*t đi được, vừa nãy đụng phải một tên ngốc, làm bẩn hết đồng phục của tớ rồi!”
Tôi thầm đồng tình trong lòng, quả thật rất ngốc, xem ra chất lượng người chơi không ra sao cả.
Tôi dẹp bỏ ý định hànhz hạz người chơi, ngày đầu tiên trò chơi bắt đầu, người chơi cũng không bày trò gì, ngoài Trần Lỗi ra thì ngày hôm đó bình an vô sự.
5.
Quy tắc ký túc xá trường trung học Tinh Du:
1. Sau khi tắt đèn nghiêm cấm trò chuyện, nếu nghe thấy có người gọi tên mình, tuyệt đối không được đáp lời.
2. Khi quản lý ký túc xá đi kiểm tra phòng, nếu thấy bên cạnh bạn cùng phòng có thêm một người, đừng lên tiếng nhắc nhở.
3. Nửa đêm nghe thấy tiếng bước chân trên hành lang, nhất định phải nằm yên, giữ im lặng.
4. Nếu trong tủ quần áo xuất hiện bộ đồng phục không phải của bạn, đừng chạm vào, hãy giả vờ như không thấy.
5. Gương trong ký túc xá nghiêm cấm soi sau một giờ sáng, nếu trong gương xuất hiện thêm bóng người, hãy lập tức quay lưng bỏ đi.
Tôi về đến ký túc xá đã là 10 giờ 20 phút, 10 giờ 40 phút là tắt đèn.
May mà ký túc xá chỉ có mình tôi ở, không cần lo tranh chỗ tắm rửa với ai.
Tôi vội vàng rửa mặt xong bước ra khỏi phòng vệ sinh, khóe mắt liếc thấy một bóng đen dán sát vào cửa kính ký túc xá, bàn tay in hằn những vết m/áu đỏ tươi trên mặt kính.
Q/uỷ gì thế này.
Tôi cầm điện thoại bật đèn pin lên.
Bóng đen trên mặt kính bị ánh sáng mạnh chiếu vào nên hơi nheo mắt lại.
Đường nét của cái bóng hiện lên rõ ràng.
Trên má và trán dính những vệt m/áu đỏ sẫm, cậu ta hơi rũ mắt xuống, giọng điệu vừa tủi thân vừa chán chường: “Bảo bối, em không cần anh nữa sao?”
“Ký Hòa Tụng?”
Trời mới biết tôi muốn hét lên đến mức nào, đây là ký túc xá nữ cơ mà!
Nghe thấy tôi gọi tên mình, cậu ta đẩy cửa sổ rồi trèo thẳng vào, từng bước chậm rãi tiến về phía tôi, trên người vẫn còn vương những vết m/áu đỏ nhạt chưa khô.
Cậu ta hơi cúi đầu, giọng nói mềm mỏng, nghèn nghẹn: “Bảo bối, anh đ/au quá.”
Luồng hơi lạnh lẽo đó ập tới, tôi theo bản năng lùi lại phía sau: “Bẩn ch*t đi được! Đừng có lại gần tôi như thế.”