Ngược lại, số lượng người chơi lại giảm đi đáng kể.
Chỉ mới hai ngày trôi qua, sắc mặt Lâm Vượng còn tệ hơn lúc mới gặp, không còn chút huyết sắc, dưới mắt thâm quầng nặng nề: “Không ổn rồi... đây là phó bản t/ử vo/ng, tại sao chúng ta lại rơi vào phó bản t/ử vo/ng chứ?”
Ngô Vũ đã ch*t, vẻ mặt Trương Tư Kỳ cũng chẳng khá khẩm hơn: “Chỉ cần chúng ta sống sót đến ngày thứ bảy, mọi thứ sẽ kết thúc.”
Lâm Vượng tuyệt vọng: “Tỷ lệ sống sót của phó bản t/ử vo/ng là bằng không, mới ngày thứ tư mà người chơi chỉ còn lại mấy người chúng ta.”
“Chúng ta thực sự có thể sống đến lúc đó sao?”
Giang Đào, người vốn luôn thích giảng hòa, hé miệng nhưng lúc này cũng không tìm được lời an ủi nào, cuối cùng đành im lặng đầy chán nản.
Sự im lặng ch*t chóc bao trùm lấy mấy người họ.
Nghe cuộc trò chuyện của họ, tôi vô cùng thắc mắc.
Đây chẳng phải là phó bản quy tắc quái đản thông thường sao? Tôi nhớ tỷ lệ vượt ải của loại phó bản này khá cao, sao lại biến thành phó bản t/ử vo/ng từ lúc nào vậy?
Chỉ vì tôi thức tỉnh ý thức tự chủ mà trò chơi lại muốn chơi khó người chơi sao?
Họ nhắc đến ngày thứ bảy, tính toán thời gian thì đó chính là ngày Ký Hòa Tụng ch*t.
Giữa hai việc này có mối liên hệ gì không?
Hay là do Ngài ấy đang giở trò.
Tôi như con ruồi không đầu, không có lấy một manh mối.
Phải làm sao đây, có nên đi tìm Ký Hòa Tụng không?
Cậu ta rõ ràng biết điều gì đó.
Trong lúc suy nghĩ rối bời, ngoài cửa sổ đột nhiên truyền đến một tràng ồn ào náo nhiệt, pha lẫn những tiếng hét chói tai, tiếng cười đùa vụn vỡ và những tiếng gọi hoảng lo/ạn, vừa quái dị vừa ồn ào.
Tim tôi đột nhiên thắt lại, vội vã chạy đến cửa sổ nhìn ra ngoài.
Chỉ cần liếc mắt một cái, m/áu toàn thân tôi như đông cứng lại.
Trên mặt đất xi măng phía dưới tòa nhà dạy học, một bóng hình trắng quen thuộc đang nằm lặng lẽ.
Là Ký Hòa Tụng.
Cậu ta đã nhảy từ sân thượng xuống.
Màu đỏ chói mắt lan tràn tùy ý, m/áu đặc quánh thấm đẫm nền xi măng xám xịt, uốn lượn chảy theo những đường vân của gạch lát, loang ra một mảng đỏ tươi k/inh h/oàng.
M/áu ấm nóng vẫn không ngừng lan rộng, tích tụ thành những vũng m/áu nông trên mặt đất lạnh lẽo.
Mùi m/áu tanh nồng nặc theo gió bay lên lầu, chui vào khoang mũi tôi.
Chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ trên người cậu ta bị m/áu nhuộm đỏ hoàn toàn và rá/ch nát, tứ chi g/ãy gập ở những góc độ không tự nhiên.
Sự ồn ào, tiếng cười, tiếng hét xung quanh vẫn đang đan xen không dứt.
Cả thế giới, trong chớp mắt trở nên tĩnh lặng đến đi/ên cuồ/ng.
Tôi ngẩn người lảo đảo lùi lại một bước, nội tâm rối bời.
Tất nhiên tôi biết cậu ta sẽ không dễ dàng ch*t như vậy, nhưng tại sao, thời gian lại bị đẩy lên sớm hơn.
Sự thật đã định là cậu ta nhảy lầu đã hoàn tất, vậy chẳng lẽ tôi lại sắp quên đi những điều này để bắt đầu một vòng lặp trò chơi mới sao?
Lần tới tôi còn giữ được những ký ức này không?
Tôi còn có ý thức tự chủ không?
Không, tôi không muốn.
Cậu ta nhảy lầu ch*t, chắc chắn sẽ xuất hiện dưới một hình thức khác.
Đúng rồi, quy tắc.
Tôi vội vã ngồi lại chỗ ngồi, lấy một chiếc bút đỏ đặt nằm ngang trên bàn, lặng lẽ chờ đợi.
Trọn một tiết học trôi qua, không có chuyện gì xảy ra.
Tôi lại tìm Tiểu Mỹ, bảo cô ấy gọi tên tôi ở bên cửa sổ, nhưng Tiểu Mỹ lắc đầu nguầy nguậy, thế nào cũng không chịu làm theo.
Tôi lần lượt đi chạm vào, thăm dò từng quy tắc một.
Nhưng tất cả các điều lệ khi rơi vào người tôi đều trở nên vô dụng.
Ngay cả khi quản lý ký túc xá đụng mặt tôi lúc đêm khuya, họ cũng hoàn toàn ngó lơ tôi.
Tôi không chần chừ nữa, quay người lao ra khỏi ký túc xá, chạy thẳng đến văn phòng hội học sinh.
Khoảnh khắc đẩy cửa phòng ra, tôi nhìn thấy ngay bóng hình quen thuộc ấy.
8.
Khoảnh khắc nhìn thấy cậu ta, dây th/ần ki/nh vốn căng như dây đàn đột nhiên thả lỏng, tảng đ/á đ/è nặng trong lòng rơi xuống, tôi không hiểu sao lại thở phào nhẹ nhõm.
Giây tiếp theo, tôi bước tới phía cậu ta đầy gi/ận dữ, định mở miệng chất vấn thì cơ thể bỗng nhẹ bẫng.
Cậu ta đưa tay, ôm trọn lấy tôi vào lòng không chút do dự.
Cái ôm vững chãi và quen thuộc, mang theo hơi lạnh nhàn nhạt.
Cậu ta siết ch/ặt vòng tay, khóa ch/ặt eo tôi, cằm nhẹ nhàng cọ vào hõm cổ tôi, hơi thở nóng hổi, kèm theo một tiếng thở dài thỏa mãn trầm thấp.
“Nhớ em quá.”
Giọng cậu ta lười biếng quyến luyến, mang theo vài phần cười cợt nuông chiều: “Nghe nói bảo bối hôm nay vi phạm quy tắc cả một ngày, đúng là một đứa trẻ hư.”
Giọng điệu xoay chuyển, dịu dàng đến quá mức.
“Nhưng bảo bối đều là vì muốn gặp anh, nên vẫn là đứa trẻ ngoan.”
Tôi giơ tay không chút lưu tình vỗ mạnh vào đầu cậu ta: “Anh cứ tiếp tục lẳng lơ đi.”
Cậu ta hơi nghiêng mặt sang bên kia, đáy mắt tràn ngập ý cười nhàn nhạt, mang theo sự bướng bỉnh như đang làm nũng: “Bên này cũng muốn.”
“Tôi nói anh đủ rồi đấy nhé.” Tôi nhíu mày bất lực, nén lại những cảm xúc hỗn độn trong lòng: “Bây giờ có thể nói rõ ràng, rốt cuộc chuyện này là thế nào không?”
Ký Hòa Tụng cười khẽ, hơi thở lướt qua bên tai tôi, giọng điệu mang theo vài phần tinh quái: “Vậy anh có phần thưởng gì không?”
Tôi nhìn cậu ta bằng ánh mắt lạnh lùng: “Anh còn muốn phần thưởng?”
Cậu ta thuận thế cúi đầu, ghé sát lại gần tôi, giọng điệu tản mạn và nuông chiều: “Ph/ạt cũng được.”
Thấy đáy mắt tôi thực sự hiện lên vẻ thiếu kiên nhẫn, cậu ta lập tức thu lại vẻ mặt cợt nhả, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn dịu dàng lên má tôi như để làm hòa.
Sau đó, giọng cậu ta chậm rãi trầm xuống, khẽ nói: “Thực ra cũng không có gì, bảo bối, em bị Ngài ấy nhắm trúng rồi.”
Tim tôi thắt lại: “Ý thức của trò chơi sao?”
“Ừm.” Cậu ta khẽ đáp.
Tôi nhíu ch/ặt mày, không hiểu hỏi dồn: “Tại sao? Trên người tôi có điểm gì đáng giá sao?”