Bàn tay bà rất vững, rất ấm.

“Đừng nổi nóng.” Bà nói nhỏ, giọng chỉ đủ hai chúng tôi nghe thấy, “Chuyện mới chỉ bắt đầu thôi.”

Tiệc rư/ợu diễn ra được một nửa, Lưu San San có lẽ ngồi không yên, đứng dậy đi vệ sinh.

Mười phút sau, điện thoại của bố tôi reo.

Ông liếc nhìn, lông mày nhíu ch/ặt, cũng đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh.

“Con đi xem thử.” Tôi nói nhỏ với mẹ.

Mẹ gật đầu: “Cẩn thận chút, đừng gây gổ.”

Tôi rời bàn theo sau, đi đến hành lang ngoài nhà vệ sinh thì nghe thấy giọng Lưu San San đầy vẻ nức nở:

“Thẩm tổng, anh nhìn thái độ của bà Thẩm xem! Rõ ràng là coi thường em! Em không cần biết, hôm nay anh phải cho em một lời giải thích! Lưu San San em cũng có lòng tự trọng!”

“Được rồi, được rồi, đừng làm lo/ạn.” Giọng bố tôi mang ý dỗ dành, “Quân D/ao vốn tính tình như vậy, em so đo với bà ấy làm gì? Lát nữa anh m/ua cho em cái túi em thích, được chưa?”

“Ai thèm cái túi của anh!” Lưu San San không tha, “Em muốn anh công khai mối qu/an h/ệ của chúng ta! Em muốn dọn vào nhà họ Thẩm! Em chán ngấy cảnh lén lút này rồi! Anh nhìn ánh mắt bà ta nhìn em hôm nay xem, cứ như nhìn thứ gì đó bẩn thỉu vậy!”

“Em đừng làm càn! Công khai cái gì mà công khai!” Giọng bố tôi trở nên nghiêm khắc, “Quân D/ao là người vợ tôi danh chính ngôn thuận cưới hỏi, là nữ chủ nhân nhà họ Thẩm, em so với bà ấy cái gì?”

“Vợ? Nữ chủ nhân?” Lưu San San cười lạnh, “Một bà già da vàng vọt, sắc tàn phai, chiếm lấy vị trí mà không chịu nhường chỗ! Thẩm tổng, anh tự đặt tay lên ngựk mà hỏi xem, là bà ta trên giường làm anh vui, hay là em?”

“Cô--” Bố tôi dường như bị nghẹn họng.

“Em không cần biết! Hôm nay nếu anh không cho em một câu trả lời, em sẽ đi nói cho tất cả mọi người, nói cho truyền thông biết, Chủ tịch Tập đoàn Thẩm thị ngoại tình trong hôn nhân, bao nuôi tình nhân! Để xem mặt mũi anh để vào đâu!”

“Cô dám đe dọa tôi?!” Giọng bố tôi cao vút lên.

“Thì sao nào?” Lưu San San bất chấp tất cả, “Thẩm Thanh Châu, lúc em theo anh, em là cô gái trong trắng, giờ em đã nhạt phấn phai hương, anh muốn đ/á em đi? Không có cửa đâu! Hoặc là anh ly hôn cưới em, hoặc là chúng ta cá ch*t lưới rá/ch!”

Ở góc hành lang, tôi lấy tay bịt miệng, sợ mình phát ra tiếng động.

Hay, hay cho một Lưu San San.

Mới bao lâu mà đã dám ép cung rồi.

“Được rồi!” Bố tôi hạ thấp giọng, đầy vẻ mất kiên nhẫn và thỏa hiệp, “Cho tôi thêm chút thời gian. Chuyện của Quân D/ao… tôi sẽ tìm cách. Nhưng giờ chưa phải lúc, ông bà nội còn ở đó, công ty gần đây cũng đang trong giai đoạn then chốt…”

“Vậy phải đợi đến bao giờ?” Lưu San San truy hỏi.

“Cuối năm! Trước cuối năm, tôi nhất định cho em một câu trả lời.” Bố tôi hứa hẹn, “Nhưng trước đó, em phải an phận chút cho tôi, đừng làm lo/ạn như hôm nay nữa! Nghe rõ chưa?”

“…Vâng.” Lưu San San miễn cưỡng đáp, rồi làm nũng, “Vậy tối nay anh đến bên em…”

“Xem tình hình đã.”

Hai người còn nũng nịu vài câu, tiếng bước chân vang lên.

Tôi vội vàng nép mình trốn vào lối thoát hiểm bên cạnh.

Qua khe cửa, tôi thấy bố tôi ôm eo Lưu San San bước ra, trên mặt Lưu San San là nụ cười đắc thắng, trước khi đi còn cố tình soi gương nhà vệ sinh dặm lại son môi, một vết hôn tươi rói trên cổ cô ta hiện lên rõ ràng.

Cô ta khiêu khích nhìn vào gương cười một cái, rồi lắc mông bỏ đi.

Tôi tựa người vào bức tường lạnh lẽo, m/áu toàn thân đang dồn hết lên đầu.

Trở lại sảnh tiệc, bữa tiệc gia đình đã gần kết thúc.

Mẹ tôi đang ngồi trò chuyện cùng bà nội, trên mặt vẫn là nụ cười dịu dàng trang nhã ấy, như thể màn kịch vừa rồi chưa từng xảy ra.

Bố tôi cũng đã quay lại, thần sắc như thường, đang nâng chén rư/ợu cùng các chú bác.

Chỉ có tôi là ngồi đứng không yên.

Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc kết thúc, tiễn hết người thân, bố tôi bảo công ty còn việc nên đi trước.

Tôi biết, ông ấy đi đến chỗ Lưu San San rồi.

Trên xe về nhà, cuối cùng tôi không nhịn được mà bùng n/ổ.

“Mẹ! Mẹ thấy không? Con Lưu San San đó, nó dám chạy đến tiệc gia đình! Còn trước mặt bao nhiêu người thân! Nó rõ ràng là đang khiêu khích mẹ! Còn bố nữa, ông ấy còn bảo vệ nó! Họ…”

“D/ao D/ao.” Mẹ tôi c/ắt ngang, giọng rất nhẹ, nhưng mang sức mạnh không thể nghi ngờ, “Đang lái xe, yên lặng chút.”

Tôi ngậm miệng, lồng ngựk phập phồng dữ dội.

Đợi đến lúc dừng đèn đỏ, mẹ tôi mới chậm rãi lên tiếng: “Nó đến hôm nay, là do mẹ cố tình để lộ tin tức.”

“Cái gì?!” Tôi quay ngoắt đầu lại.

“Thời gian và địa điểm của bữa tiệc, mẹ đã bảo trợ lý “vô tình” gửi vào nhóm chat công việc mà bố con và Lưu San San đều có mặt.” Mẹ tôi nhìn thẳng về phía trước, gương mặt nghiêng dưới ánh đèn đường lúc tỏ lúc mờ, “Mẹ biết nó sẽ đến, cũng biết nó sẽ làm lo/ạn.”

“Tại sao?!” Tôi không hiểu, “Như vậy chẳng phải càng làm nó đắc ý hơn sao?”

“Không đắc ý, sao có thể quên mình?” Mẹ tôi khẽ cười, “D/ao D/ao, con biết bẫy thú dùng thế nào không?”

“Hả?”

“Phải đặt mồi trước.” Bà xoay vô lăng, chiếc xe êm ái tiến vào khu chung cư, “Để dã thú ngửi thấy mùi thơm, nhìn thấy miếng ngon, nó mới không hề phòng bị mà bước tới, rồi dẫm một chân vào đó.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
6 An Lan Năm Tháng Chương 18
10 Đầm Ngang Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Quá khứ đoạn tuyệt, từ biệt người

Chương 9
Sau khi ở bên Thẩm Hoài Xuyên, người chị vốn dĩ ngày nào cũng quấn quýt lấy tôi lại ngày càng ít xuất hiện hơn, thậm chí chưa từng gặp mặt Thẩm Hoài Xuyên lần nào. Cho đến tận ngày tôi lâm bồn, vừa mới được bác sĩ tiêm thuốc giảm đau xong, tôi đã nhìn thấy chị và Thẩm Hoài Xuyên đang ôm lấy nhau qua lớp kính một chiều dày cộm. Tôi sững sờ trong giây lát, đôi mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi. Ngay giây tiếp theo, chị giáng một cái tát thật mạnh lên mặt Thẩm Hoài Xuyên. "Anh đã ở bên Thanh Từ thì phải toàn tâm toàn ý với con bé! Chứ không phải hết lần này đến lần khác tìm cơ hội gặp tôi!" Thẩm Hoài Xuyên đỏ hoe mắt, cảm xúc ngày càng kích động: "Tại sao tôi ở bên Thanh Từ, chẳng lẽ cô không hiểu sao? Chẳng phải là vì tôi muốn ngày đêm được ngắm nhìn khuôn mặt giống hệt cô đó sao! Chẳng phải là vì muốn có cơ hội được tiếp cận cô sao!" Trái tim tôi như bị xé nát trong khoảnh khắc, tôi đau đến mức gần như không thể thở nổi. Lúc này tôi mới hiểu ra, hóa ra người bạn trai mà chị từng yêu đến chết đi sống lại, thậm chí không tiếc hủy hoại dung nhan vì anh ta, lại chính là vị hôn phu của tôi.
Tình cảm
18