Cuối cùng, trong phòng họp chỉ còn lại tôi, mẹ tôi và bố tôi.
Bố tôi vẫn đổ gục trên ghế, như thể xươ/ng sống đã bị rút cạn. Mẹ tôi bước đến trước mặt ông, cúi đầu nhìn ông.
Nhìn rất lâu.
Sau đó, bà khẽ lên tiếng, giọng nói mang theo chút mệt mỏi và quyết liệt.
“Thẩm Thanh Châu, đây là lần cuối cùng tôi dọn dẹp bãi chiến trường cho ông.”
“Sau buổi họp báo, chúng ta ly hôn.”
Bố tôi gi/ật mình ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu: “Không… Quân D/ao, anh sai rồi, anh thực sự sai rồi! Em cho anh thêm một cơ hội nữa đi! Chỉ một lần này thôi!”
“Cơ hội?” Mẹ tôi cười, nụ cười ấy thật lạnh lẽo và mỉa mai.
“Tôi đã cho ông bao nhiêu cơ hội, ông có đếm được không?”
“Từ lần đầu tiên ông nói dối, đến lần đầu tiên ông không về nhà, đến lần đầu tiên ông dẫn người đàn bà đó tới tiệc gia đình… tôi đã cho ông vô số cơ hội.”
“Nhưng ông có trân trọng không?”
“Ông không hề.”
“Ông chỉ nghĩ rằng, Tạ Quân D/ao tôi không thể rời xa ông, không dám rời xa ông, sẽ nhẫn nhịn ông cả đời, nhường nhịn ông, làm trâu làm ngựa cho ông, dọn dẹp hậu quả cho ông.”
“Thẩm Thanh Châu, ông lầm rồi.”
Mẹ tôi đứng thẳng người, sống lưng thẳng tắp như một nhành trúc trải qua sương gió mà không bao giờ g/ãy.
“Không phải tôi không thể rời xa ông.”
“Mà là vì trước đây, tôi từng yêu ông quá nhiều.”
“Yêu đến mức che mờ đôi mắt, yêu đến mức đá/nh mất chính mình, yêu đến mức tưởng rằng sự nhẫn nhịn và bao dung có thể đổi lại lương tâm của ông.”
“Nhưng giờ đây, tôi không còn yêu nữa.”
“Vì vậy, đối với tôi, ông chẳng là gì cả.”
Bà quay người, bước về phía cửa.
Bước chân kiên định, không chút do dự.
“Sau buổi họp báo, luật sư Trương sẽ gửi thỏa thuận ly hôn cho ông.”
“Thẩm Thanh Châu, chia tay trong êm đẹp đi.”
“Đừng để tôi phải coi thường ông thêm một chút nào nữa.”
Cửa mở rồi lại đóng.
Trong phòng họp chỉ còn lại tôi và bố.
Tôi nhìn người đàn ông từng như núi thái sơn trong lòng mình, giờ đây đang khom lưng, ôm mặt, phát ra những tiếng nức nở nghẹn ngào như một con dã thú.
Trong lòng không còn chút thương cảm nào.
Chỉ còn một khoảng không lạnh lẽo hoang vu.
Tôi đứng dậy, cũng chuẩn bị rời đi.
“D/ao D/ao…” Bố tôi đột nhiên gọi lại, giọng khàn đặc vỡ vụn, “Con… con có thể khuyên mẹ con không? Bố biết sai rồi, thực sự biết sai rồi… Bố không thể sống thiếu mẹ, không thể thiếu gia đình này…”
Tôi dừng bước, quay đầu nhìn ông.
Nhìn rất lâu.
Sau đó, tôi khẽ lên tiếng, nói một câu mà có lẽ cả đời này tôi sẽ không bao giờ nói với ông nữa.
“Bố.”
“Quá muộn rồi.”
“Kể từ giây phút bố dẫn Lưu San San bước chân vào căn nhà này, ngay trước mặt con và mẹ mà bảo vệ cô ta.”
“Gia đình này, đã không còn nữa rồi.”
Tôi bước ra khỏi phòng họp, khép cửa lại nhẹ nhàng.
Nh/ốt tiếng khóc của bố lại phía sau lưng.
Cuối hành lang, mẹ tôi đang đứng trước cửa kính sát đất, quay lưng lại với tôi, nhìn ánh đèn rực rỡ của thành phố ngoài kia.
Dáng lưng mỏng manh nhưng thẳng tắp.
Tôi bước tới, đứng cạnh bà.
“Mẹ.” Tôi gọi khẽ.
“Ừ.” Bà đáp, không quay đầu lại.
“Ngày mai họp báo… mẹ định nói gì?”
Mẹ tôi im lặng một lúc, rồi khẽ cười.
“Nói sự thật.”
“Nói về cuộc hôn nhân hai mươi lăm năm này, nói về sự hy sinh của mẹ, sự phản bội của ông ấy, sự nhẫn nhịn của mẹ và sự được đằng chân lân đằng đầu của ông ấy.”
“Nói về tất cả nỗi đ/au, sự giằng x/é và… sự tỉnh ngộ của một người vợ, một người mẹ khi phát hiện chồng ngoại tình.”
“D/ao D/ao,” bà quay đầu nhìn tôi, hốc mắt hơi đỏ nhưng không có nước mắt.
“Mẹ từng dạy con rằng, lùi một bước biển rộng trời cao.”
“Nhưng giờ đây, mẹ muốn dạy con một điều khác…”
“Có những lúc, lùi một bước không phải là biển rộng trời cao.”
“Mà là vực sâu vạn trượng.”
“Cho nên, khi cần tranh đấu, nhất định phải tranh đấu.”
“Khi cần tà/n nh/ẫn, nhất định phải tà/n nh/ẫn.”
“Khi cần dứt khoát…”
Bà dừng lại, giọng nói nhẹ nhàng nhưng từng chữ nặng tựa ngàn cân.
“Nhất định phải c/ắt đ/ứt cho thật sạch sẽ.”
“Vì chỉ có như vậy, con mới có thể sống.”
“Sống thật tốt, sống một cách đầy tôn nghiêm.”
Buổi họp báo của Tập đoàn Thẩm thị được ấn định vào mười giờ sáng hôm sau. Chưa đến chín giờ, sảnh tầng một của tập đoàn đã bị truyền thông bao vây chật kín. Sú/ng dài ống ngắn chĩa về phía bục phát biểu tạm thời, các phóng viên thì thầm to nhỏ, không khí tràn ngập sự bất an như sắp có giông bão.
Tôi ở cùng mẹ trong phòng nghỉ hậu trường. Hôm nay bà mặc một bộ vest đen, tóc búi gọn gàng không một sợi thừa, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, màu môi là đỏ thuần. Trong gương, bà đoan trang, uy nghiêm, toát ra khí chất không thể xâm phạm.
“Mẹ, mẹ thực sự định tự mình lên sân khấu sao?” Tôi vẫn còn hơi lo lắng.
“Nếu không thì sao?” Bà chỉnh lại đôi bông tai ngọc trai trước gương, giọng bình thản, “Chuyện này không tránh được, chỉ có thể đối mặt trực diện.”
Chín giờ năm mươi, Vương đổng gõ cửa bước vào, vẻ mặt nghiêm trọng.
“Quân D/ao, mới nhận được tin, Lưu San San cũng đến rồi, đang ở ngoài chỗ đám phóng viên. Cô ta còn dẫn theo… vài người, nhìn giống như bố mẹ và người thân của cô ta.”
Mẹ tôi khựng lại một chút, rồi khẽ cười: “Đúng lúc, đỡ công mẹ phải đi tìm từng người.”
“Bà phải cẩn thận, hôm nay cô ta chắc chắn đã có sự chuẩn bị.”
“Tôi biết.” Mẹ tôi đứng dậy, nhìn vào gương lần cuối, “Đi thôi.”