Tôi nằm đó rất lâu, mới chậm rãi ngồi dậy.
Trên đầu giường đặt điện thoại của tôi, thời gian hiển thị là ba giờ mười bảy phút chiều thứ Hai.
Mười năm ở thời cổ đại ấy, ở đây chỉ là một giấc ngủ trưa.
Tôi sờ lên cổ mình.
Nhẵn nhụi, không có vết s/ẹo nào.
Tôi lại sờ lên bụng dưới.
Phẳng lì, chẳng còn lại gì cả.
Trong lòng cũng trống rỗng.
Khi hệ thống rời đi, nó để lại một tin nhắn cuối cùng trong tâm trí tôi:
【Ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ xuyên không lần này, nhiệm vụ ban đầu là công lược mục tiêu Thẩm Hạc Hành và trở về thế giới thực. Do ký chủ nảy sinh sự phụ thuộc về tình cảm giữa chừng, hệ thống đã kéo dài thời gian lưu lại thêm ba năm. Hiện tại, chỉ số nguội lạnh tâm h/ồn của ký chủ đã đạt chuẩn, cưỡ/ng ch/ế kích hoạt cơ chế t/ử vo/ng, đã truyền tống an toàn.】
Từ đầu đến cuối, đây chỉ là một nhiệm vụ.
Tôi đã yêu chàng trong thế giới đó, không nỡ rời đi, hệ thống liền chiều theo để tôi ở lại thêm ba năm.
Còn khi tôi đã nguội lạnh tâm h/ồn, một lòng muốn ch*t, hệ thống liền thuận nước đẩy thuyền đưa tôi trở về.
Thật nực cười.
Tôi vén chăn xuống giường.
Trên bàn đặt một chồng tài liệu ôn thi cao học, cuốn ở trên cùng là từ vựng tiếng Anh, trang có kẹp đá/nh dấu là nơi tôi đã học dở trước khi ngủ.
Bạn cùng phòng ở giường bên cạnh trở mình, mơ màng lẩm bẩm một câu:
“A Uẩn, cậu tỉnh rồi à? Lớp chiều nay tớ điểm danh hộ cậu rồi đấy.”
Tôi nói tiếng cảm ơn, giọng hơi khàn.
Cô ấy không để ý, lại trở mình ngủ tiếp.
Tôi đi ra ban công, đẩy cửa sổ ra.
Gió tháng Chín thổi vào, mang theo mùi cơm canh từ nhà ăn dưới lầu bay lên.
Trên sân vận động có người đang chạy bộ, phía xa trong tòa nhà dạy học truyền đến tiếng chuông tan học mơ hồ.
Mọi thứ đều như trước đây.
Giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng tôi biết, có vài thứ đã khác rồi.
Đêm đầu tiên, khi tắm tôi bỗng thấy ngựk nghẹn lại, như thể có thứ gì đó chặn ở đó, không thở nổi.
Tôi ngồi xổm trên sàn phòng tắm, ôm lấy đầu gối, lặng lẽ rơi vài giọt nước mắt trong tiếng nước chảy.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, gối đã ướt một mảng.
Đến ngày thứ ba, những ký ức đó bắt đầu trở nên mơ hồ.
Giống như nhìn những bức ảnh cũ qua một lớp kính mờ, đường nét vẫn còn, nhưng chi tiết đã không còn nhìn rõ nữa.
Ánh mắt của Thẩm Hạc Hành, giọng nói của chàng, nhiệt độ khi chàng nắm tay tôi, tất cả đều giống như thủy triều rút, từng chút từng chút một rời khỏi cảm nhận của tôi.
Tôi biết đây là n/ão bộ đang bảo vệ tôi.
Hệ thống từng nói, sau bảy mươi hai giờ, những ký ức này sẽ trở thành một câu chuyện cũ bình thường, giống như một bộ phim đã xem, một câu chuyện đã nghe.
Tôi sẽ nhớ những gì đã xảy ra, nhưng sẽ không còn đ/au nữa.
Quả nhiên.
Sáng ngày thứ tư tỉnh dậy, thứ chặn ở ngựk đã biến mất.
Tôi ngồi dậy từ trên giường, vươn vai một cái, cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm hơn nhiều.
Điện thoại nhận được một tin nhắn, là từ nhóm ôn thi cao học gửi tới:
Kết quả sơ tuyển đã có rồi, mọi người mau đi tra c/ứu đi.
Tôi mở trang tra c/ứu, nhập số báo danh.
Trang web tải trong hai giây.
Sau đó hiện ra một dòng chữ.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó rất lâu.
Bạn cùng phòng bên cạnh ghé lại nhìn thoáng qua, kêu lên một tiếng: “Ôi chao! A Uẩn, cậu đỗ rồi! Cậu đỗ vào ngôi trường mà cậu hằng mong ước rồi!”
Cô ấy còn hào hứng hơn cả tôi, đăng ngay lên trang cá nhân.
Tôi nhìn thông báo trúng tuyển trên màn hình, chậm rãi mỉm cười.
Không đắng cay, không nuối tiếc, không có ý nghĩ “giá mà có chàng ở đây thì tốt biết bao”.
Chẳng có gì cả.
Chỉ có bản thân tôi.
Và con đường phía trước của tôi.
Thời gian ở bên kia, đã trôi qua năm năm.
Trận chiến năm năm trước, Thẩm Hạc Hành đã thắng.
Tàn quân của bọn man di đã bị chàng tiêu diệt sạch sẽ, biên giới đã bình yên trở lại.
Nhưng Thẩm Hạc Hành giống như đã biến thành một người khác.
Sự lạnh lùng trước đây của chàng là nét điềm tĩnh trong xươ/ng tủy, thái sơn sập trước mặt cũng không đổi sắc.
Còn chàng bây giờ, chỉ là cái vỏ rỗng tuếch còn sót lại sau khi tâm h/ồn đã ch*t.
Trong mắt không có ánh sáng, khóe miệng không có nụ cười, nhìn ai cũng như đang nhìn vào một khoảng hư vô.
Lão phu nhân Thẩm gia lo lắng đến bạc cả tóc, chạy đôn chạy đáo khắp nơi để mai mối cho chàng.
Các quan lại trong triều cũng rục rịch, muốn đưa con gái nhà mình vào tướng quân phủ.
Nhưng Thẩm Hạc Hành đều từ chối sạch.
Chàng dọn sạch tất cả những thứ mà Liễu Như Ý từng chạm vào trong tướng quân phủ, cái nào đ/ập thì đ/ập, cái nào đ/ốt thì đ/ốt.
Chiếc vòng ngọc dương chi bạch ngọc đó, chàng đã lục tung đống đổ nát suốt ba ngày ba đêm mới tìm thấy, dùng khăn tay bọc lại cẩn thận, khóa ch/ặt vào ngăn bí mật trong từ đường.
Liễu Như Ý bị giam trong đại lao một tháng, Thẩm Hạc Hành chưa từng đến thăm nàng ta một lần.
Sau này người nhà họ Liễu chạy vạy khắp nơi, tốn không biết bao nhiêu bạc trắng, mới c/ứu được nàng ta ra khỏi ngục.
Ngày nàng ta ra tù, trời đổ mưa như trút nước.