Trong ánh mắt kinh ngạc của cả đấu trường, ta vẫy vẫy tay với con hổ lớn.
“Con ngốc này chắc là chán sống rồi, vậy mà dám khiêu khích mãnh thú của Dĩnh Dương công chúa?”
“Đúng là kẻ không biết gì thì không sợ, con hổ dữ này của công chúa đã x/é x/ác ba tên huấn thú sư rồi, với thể trạng bé nhỏ như nó, chẳng lẽ còn trông chờ mãnh thú biết thương hoa tiếc ngọc hay sao?”
Ta coi như không nghe thấy những lời bàn tán xung quanh, chỉ chăm chú nhìn con hổ lớn trước mặt đầy phấn khích.
Con hổ lớn lượn quanh ta một vòng chậm rãi, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn lên khán đài.
Ta khó hiểu quay đầu lại, liền thấy một tiểu thư ăn mặc lộng lẫy đang bước xuống.
“Tất cả c/âm miệng cho ta! Giang Y Lan, ai cho phép ngươi tự ý thả người vào đấu thú trường? Nếu xảy ra chuyện, ngươi chịu trách nhiệm nổi không?”
Nàng ta quát lớn một tiếng, tất cả mọi người đều im bặt.
Sắc mặt Giang Y Lan trắng bệch, sau đó chỉ vào ta mà nói: “Công chúa, đây chính là đứa con gái đần độn nhà họ Hứa, chẳng phải người cũng luôn nói nó làm nh/ục cửa nhà phủ Quốc Công sao?”
“Y Lan làm vậy cũng là muốn thay công chúa dạy dỗ nó một chút, để nó biết mình nặng mấy cân mấy lạng.”
Ta liếc nhìn con hổ lớn có vẻ đang kiêng dè, trong lòng liền hiểu ngay.
Đây là chủ nhân của nó, Dĩnh Dương công chúa!
Sắc mặt Dĩnh Dương công chúa thay đổi.
Nàng nhướn mày, nhìn ta, khóe miệng nở nụ cười.
“Ồ, hóa ra là tam tiểu thư nhà họ Hứa. Nghe nói tam tiểu thư tuy là kẻ đần độn, nhưng lại có bản lĩnh hơn người, vừa hay hôm nay bản công chúa cũng muốn mở mang tầm mắt.”
Nói đoạn, nàng ra hiệu cho con hổ lớn rồi thản nhiên ngồi xuống.
Con hổ vốn đang chăm chú nghe lệnh, nhưng sau khi thấy thủ hiệu này liền trở nên cuồ/ng lo/ạn, bộ lông trên mình dựng đứng cả lên, gầm lên một tiếng gi/ận dữ về phía ta.
“Ồn ch*t đi được.”
Ta sa sầm mặt mày, bỗng thấy nó không còn đáng yêu nữa, nhảy lên đ/ấm một cú vào giữa hai mắt nó.
Con hổ loạng choạng lùi lại hai bước, lắc lắc cái đầu to mấy cái, rồi lại thận trọng lượn vòng quanh ta.
“A Bạch, ngươi bị làm sao vậy, lên đi!”
Dĩnh Dương công chúa tức gi/ận quát tháo con hổ.
Lời nàng vừa dứt, trên khán đài tiếng hò reo hưởng ứng vang dội.
“Lên đi, x/é x/ác nó!”
“Cắn nó đi, hổ lớn, chẳng qua chỉ là một con nhóc thôi mà.”
Trong tiếng thúc giục dồn dập, con hổ lớn gầm gừ đầy bực bội, rồi giương hai chi trước lên, lao nhanh về phía ta một lần nữa.
Đuôi của Tiểu Hoa sư phụ đ/ập nhẹ vào mu bàn tay ta.
Ta cười khì khì, lao thẳng về phía con hổ, rồi ngả người ra sau, ôm lấy cơ thể nó từ dưới bụng.
Nắm ch/ặt bộ lông trên lưng nó, ta dùng tay lấy đà trên mặt đất, lộn một vòng ngồi chễm chệ trên lưng nó trước khi nó kịp chạm đất.
Con hổ nhảy trái nhảy phải muốn hất ta xuống, ta nắm ch/ặt lông nó, hai chân cũng quặp ch/ặt lấy bụng nó.
Nó cứ thế chạy quanh đấu thú trường.
Nghe tiếng gió bên tai, ta phấn khích hét lên:
“Cưỡi mèo lớn rồi~”
“Con tiện nhân kia, mau cút xuống cho bản cung! Ngay cả bản cung còn chưa từng cưỡi A Bạch, ngươi là cái thá gì chứ?”
Dĩnh Dương công chúa gi/ận dữ hét lên trên khán đài.
Ta chẳng thèm để ý đến nàng ta.
Uyển Linh đời này, chỉ nghe lời một mình chị cả.
“Uyển Linh~”
Vừa nghĩ đến chị cả, giọng chị liền vang lên.
Ta nhạy bén nhận ra giọng chị đang r/un r/ẩy, quay đầu nhìn về hướng phát ra tiếng nói.
Liền thấy chị cả đang bám lấy hàng rào, trong mắt thoáng hiện ánh lệ.
Ta hoảng lên, tung người nhảy xuống khỏi lưng hổ, vội vàng chạy đến trước mặt chị cả.
“Chị cả, sao chị lại khóc, có kẻ nào b/ắt n/ạt chị sao?”
Chị cả nắm lấy tay ta qua hàng rào, nhìn từ trên xuống dưới.
“Sao em lại ở trong đấu thú trường? Có bị thương ở đâu không?”
Ta lắc đầu, rồi chỉ vào Giang Y Lan, trả lời thành thật:
“Nó lừa Uyển Linh đến, chị cả yên tâm, Uyển Linh chỉ đang chơi với mèo lớn thôi.”
Chị cả liếc nhìn con hổ lớn đang nằm bẹp dưới đất thở hổ/n h/ển, lồng ngựk phập phồng vài cái rồi dần dần bình ổn lại hơi thở.
“Vậy Uyển Linh chơi đã vui chưa? Chơi vui rồi thì chúng ta về nhà, được không?”
Ta cười ngọt ngào với chị cả: “Được.”
Chị cả buông tay ta ra, sải vài bước lao đến trước mặt Giang Y Lan, giáng cho cô ta một cái t/át đ/au điếng.
“Giang Y Lan, ngươi đưa em gái ta vào bằng cách nào, thì hãy đưa nó ra bằng cách đó cho ta. Nếu không, ta Hứa Uyển Nhu sẽ cho ngươi biết thế nào là sống không bằng ch*t.”
Giang Y Lan ôm mặt, tức đến đỏ bừng cả mặt nhưng không dám làm gì chị cả.
Đúng lúc này, Dĩnh Dương công chúa đứng dậy, quét mắt nhìn chị cả đầy kh/inh miệt.
“Ồ? Quốc Công phu nhân lại lợi hại đến thế sao? Bản cung thật muốn biết, Quốc Công phu nhân làm sao khiến Giang tiểu thư sống không bằng ch*t đây?”
Giang Y Lan vẫn còn đỏ hoe mắt, vẻ mặt từ nh/ục nh/ã lập tức chuyển sang đắc ý khiêu khích.
“Hứa Uyển Nhu, trước mặt công chúa, sao ngươi dám làm càn như vậy?”
Chị cả không kiêu ngạo không tự ti, xoay người hành lễ với công chúa.
“Thế nhân đều biết Thánh thượng nhân đức, công chúa cũng luôn nhân từ. Nhưng hôm nay, Giang tiểu thư lại dám xúi giục công chúa dùng người đấu với mãnh thú, coi mạng người như cỏ rác. Chuyện này nếu truyền ra ngoài, không chỉ danh dự của công chúa bị tổn hại, mà danh dự hoàng thất cũng bị ảnh hưởng. Sự hiểm đ/ộc của Giang tiểu thư đã rõ mười mươi, thần nữ chẳng qua chỉ là thay công chúa dạy dỗ cô ta một chút mà thôi.”
Sắc mặt Dĩnh Dương công chúa cứng đờ, quay đầu t/át thẳng vào mặt Giang Y Lan một cái.