Con trai giúp tôi trị trà xanh

Chương 5

03/08/2026 15:52

Tiểu Dã cắn môi giải thích: "Chú thông minh như vậy, còn bố con thì ngốc nghếch, con thấy mình giống con của chú hơn."

Đường Cảnh Dật nhịn cười xoa đầu thằng bé, rồi ngước lên nhìn tôi, dưới cặp kính gọng vàng lóe lên một tia sáng khác lạ.

"Cũng không phải là không có khả năng."

Trên mạng đột nhiên xuất hiện một video hot, do Hàn Nhược đăng tải.

Những hình ảnh đầu tiên của video là cảnh Tiểu Dã lạnh lùng nói "Cô không phải mẹ tôi", tiếp đó là đoạn tôi cãi lại cô ta và Chu Mân chỉ trích tôi đứng sau xúi giục, cuối cùng là cảnh Hàn Nhược mắt đỏ hoe khóc lóc kể khổ rằng con trai ruột không những không nhận mình mà còn buông lời á/c ý.

Đặc sắc nhất chính là phần cuối, Hàn Nhược trông có vẻ đ/au đớn tột cùng nhưng thực chất chẳng hề làm nhòe đi lớp trang điểm tinh xảo trên mặt.

Hơn nữa, trong lời kể lể của cô ta, còn tự dưng xuất hiện thêm rất nhiều tình mẫu tử không hề tồn tại.

Những bình luận trong phần nhận xét đều bị Hàn Nhược dẫn dắt.

"Sinh ra đứa con thế này thà sinh một cục th!t còn hơn!!!"

"Đứa trẻ ranh đáng gh/ét này sao không ch*t đi cho rồi!!!"

"Lúc sinh nó ra lẽ ra nên vứt nó đi, nuôi cái nhau th/ai còn hơn."

"Hèn gì phụ nữ bây giờ không muốn sinh con, chính là sợ sinh ra thứ như thế này."

Video này tuyệt đối không được để Tiểu Dã nhìn thấy, Hàn Nhược đã khiến nó đ/au lòng đủ rồi.

Nhưng khi tôi vào phòng Tiểu Dã, lại thấy thằng bé đang ôm iPad xem video này.

Mắt đỏ hoe, trông có vẻ đã khóc rồi.

Thấy tôi vào, nó tắt iPad đặt sang một bên, cố nặn ra một nụ cười.

Tôi ôm nó vào lòng, an ủi: "Cô ta toàn nói bậy bạ thôi, con đừng để tâm, con là đứa trẻ tốt nhất trên đời này, là cô ta không xứng làm mẹ của con."

Tiểu Dã rúc vào lòng tôi, cảm xúc bình tĩnh hơn nhiều.

"Vì đã gặp được người mẹ tuyệt vời nhất trên đời, con mới có thể trở thành đứa trẻ tốt nhất ạ."

"Mẹ ơi, chuyện này mẹ không cần lo đâu, con sẽ tự giải quyết, con không còn là đứa nhóc ba bốn tuổi nữa rồi."

Ngay cả lúc này, nó vẫn muốn chọc cho tôi cười.

Chẳng bao lâu sau, nó ngủ thiếp đi trong lòng tôi.

Có lẽ vì khóc quá lâu, dù ngủ trong lòng tôi, thằng bé vẫn mấy lần gi/ật mình r/un r/ẩy.

Tôi cúi đầu nhìn sinh linh bé nhỏ trong lòng, sợ rằng chỉ cần động đậy một chút cũng sẽ làm nó sợ.

Tôi càng không thể hiểu nổi tại sao Hàn Nhược lại nhẫn tâm bôi nhọ nó, khiến nó phải gánh chịu sự á/c ý và nguyền rủa của bao nhiêu người.

Cô ta là mẹ ruột của nó cơ mà.

Rõ ràng Tiểu Dã chẳng làm gì sai, nó chỉ là một đứa trẻ đáng thương bị mẹ ruột bỏ rơi từ lúc mới chào đời.

Sáng hôm sau, Đường Cảnh Dật đến nhà tôi.

"Tôi đến tìm Tiểu Dã."

Nghe thấy tiếng anh ta, Tiểu Dã chạy vội từ phòng ngủ ra, kéo Đường Cảnh Dật vào trong.

Hai người đóng cửa trong phòng ngủ bận rộn cả buổi sáng, tôi hỏi thế nào cũng không chịu nói đang làm gì, chỉ bảo lát nữa tôi sẽ biết.

Buổi chiều, tôi lướt mạng thì thấy video đính chính của Tiểu Dã.

Thằng bé chỉ làm rõ việc mình bị Hàn Nhược bỏ rơi từ lúc lọt lòng, chưa từng nhận được chút tình thương nào từ cô ta.

Còn về những chuyện x/ấu xa mà cô ta đã làm, thằng bé không hề nhắc tới một chữ.

Hơn nữa, Tiểu Dã dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, trong tay không có nhiều bằng chứng.

Bằng chứng duy nhất chính là đoạn ghi âm cuộc gọi vào ngày sinh nhật ba tuổi.

Nhiều người trên mạng vốn đã có định kiến nên không chịu tin, thậm chí đa số còn cho rằng tôi xúi giục Tiểu Dã nói những lời đó trên mạng.

Cùng lúc đó, một đoạn video khác lại lan truyền trên mạng.

Video chứa đựng rất nhiều bằng chứng về việc Hàn Nhược làm "tiểu tam" cho lão già kia những năm trước.

Bao gồm tin nhắn trò chuyện, ảnh chụp thân mật, lịch sử chuyển khoản, đoạn ghi âm Hàn Nhược thách thức vợ cả của lão, và cả video cảnh Hàn Nhược chạy đến nhà lão sau khi lão qu/a đ/ời đòi chia gia tài nhưng bị vợ cả và gia đình lão đá/nh đuổi ra ngoài.

Những lời đồn trên mạng lúc này mới đổi chiều.

Lúc này hai người mới vui vẻ từ trong phòng ngủ đi ra.

Tôi không nhịn được hỏi Đường Cảnh Dật: "Video kia, cũng là do anh làm?"

Anh ta trông không mấy tình nguyện nhắc đến, nhưng vẫn gật đầu.

"Phải."

"Sao anh lại có những thứ này trong tay? Vụ kiện đó lúc trước cũng là do anh đảm nhận sao?"

Đường Cảnh Dật im lặng một lát, khẽ nói: "Lão già đó... là bố tôi."

Một tin chấn động!

"Vốn đây là chuyện x/ấu trong nhà, không nên phơi bày, nhưng mẹ tôi không đành lòng nhìn Tiểu Dã phải chịu ấm ức vô cớ, nên đã bảo tôi đăng lên giúp đính chính."

Nguyên văn lời mẹ Đường là: "Con đàn bà khốn kiếp này thật đ/ộc á/c, quyến rũ chồng người ta thì thôi đi, ngay cả con ruột mình mà cũng bôi nhọ như thế, ta có thể để nó yên thân sao?"

Đường Cảnh Dật khuyên bà, nếu đăng hết những thứ đó ra, danh dự sau khi ch*t của ông bố ch*t ti/ệt kia cũng sẽ bị h/ủy ho/ại.

Về điều này, nguyên văn lời mẹ Đường là: "Lão già ch*t ti/ệt đó lúc còn sống đã mặt dày làm ra những chuyện không biết x/ấu hổ như thế, ch*t rồi còn cần mặt mũi gì nữa? Ta chỉ h/ận không thể đào x/ác lão lên, l/ột sạch quần l/ót rồi treo lên tháp Eiffel phơi nắng một trăm năm!"

Từ phía Đường Cảnh Dật, tôi cũng biết được, vốn dĩ lão già kia giấu giếm rất kỹ, người nhà lão đều không biết đến sự tồn tại của Hàn Nhược.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
4 An Lan Năm Tháng Chương 18
6 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm