Ngón tay ông gõ hai nhịp lên mép án, rồi cầm bút viết một bản văn thư.
"Giao bản văn thư này cho Lý tri phủ."
"Trương bộ đầu, lập tức dẫn người bắt toàn bộ nhà họ Vương và đôi vợ chồng b/án con kia về đây."
Mọi chuyện diễn ra thuận lợi hơn ta dự tính.
Có lẽ Trần tri huyện đã nén nỗi uất ức này suốt hai năm, cuối cùng cũng chờ được cơ hội danh chính ngôn thuận để phát tác.
Ban đầu Vương lão gia vẫn một mực không chịu thừa nhận, thậm chí còn gào thét muốn cho Trần tri huyện biết tay.
Cho đến khi Trần tri huyện cười lạnh ném ra một tờ văn thư:
"Lý tri phủ đã biết chuyện Vương Chấn Hành tác oai tác quái ở huyện Đại Ninh bao nhiêu năm nay, ngươi còn đợi ông ta đến c/ứu ngươi sao? Sợ rằng chính bản thân ông ta cũng như Bồ T/át đất qua sông – tự lo còn chẳng xong."
Khuôn mặt đầy mỡ của Vương lão gia run lên bần bật, nhất thời kinh hãi đến mức tè cả ra quần ngay tại chỗ.
Ông ta hiểu rõ mình có thể làm vua một cõi ở địa phương bao nhiêu năm nay đều là nhờ có người anh trai làm tri huyện che chở phía sau.
Một khi người anh ruột sụp đổ, ông ta cũng chắc chắn tiêu đời.
Thấy ông ta răng cầm cập không nói nên lời, Trần tri huyện lại hỏi đôi vợ chồng cha mẹ đang quỳ dưới đất.
Chân cha đã bị đá/nh g/ãy, mẹ dìu ông ta quỳ trên đất, khuôn mặt đờ đẫn.
Chỉ khi nghe Trần tri huyện hỏi về chuyện người sống tuẫn táng, trên mặt hai người mới lộ ra vẻ oán h/ận.
Mẹ quỳ dưới đất khóc lóc thảm thiết: "Thanh thiên đại lão gia! Ngài nhất định phải làm chủ cho chúng con!"
"Vương Phú Dũng hắn ép con gái con tuẫn táng, ch/ôn sống nó đến ch*t rồi!"
Vừa nói vừa lôi ra bản hợp đồng kia.
Giấy trắng mực đen, Vương Phú Dũng muốn chối n/ợ cũng không được.
Vương Phú Dũng mắt đỏ ngầu, nghe thấy đôi vợ chồng kia đổ hết mọi tội lỗi lên đầu mình, cũng gi/ận dữ cãi lại:
"Phun c*t! Rõ ràng là hai lão già các ngươi tham tiền, tự mình b/án con gái cho ta."
"Thậm chí còn sợ người không ch*t, cố tình chuốc th/uốc mê."
"Cuối cùng con gái chạy mất, người hạ táng lại là con trai, nhà họ Triệu các người đoạn tử tuyệt tôn chỉ có thể nói là tự làm tự chịu!"
Ba người ch/ửi bới om sòm, cuối cùng thế mà lại lao vào đá/nh nhau.
"Im lặng!" Trần tri huyện đ/ập mạnh kinh đường mộc.
Nhân chứng vật chứng đầy đủ, nhà họ Vương ngang ngược trực tiếp bị tịch biên tài sản.
Cha mẹ với tư cách là tòng phạm cũng bị tống vào địa lao.
Sau khi vụ án được trình lên tầng tầng lớp lớp, triều đình nổi trận lôi đình.
Cuối cùng nhà họ Vương bị kết án lưu đày ba ngàn dặm, toàn bộ gia sản bị sung công.
Vương tri huyện cũng bị liên lụy, cách chức điều tra.
Cha mẹ thì bị ph/ạt trượng bốn mươi, đi đày ba năm.
Ta vẫn đến gặp họ lần cuối.
Thời tiết nóng bức, trong địa lao không chút gió, mùi mồ hôi, mùi phân nước tiểu trộn lẫn vào nhau.
Khiến người ta chỉ muốn nôn mửa.
Ta đứng cách song gỗ nhìn hai người.
Ban đầu họ không thấy ta, nằm liệt trên đất như hai cái x/ác ch*t.
Đột nhiên, con ngươi của mẹ đảo đảo, chuyển sang phía ta.
Cả người bà như bị điện gi/ật, bật dậy khỏi mặt đất, lao vào song gỗ.
"Triệu Thảo Nhi? Đồ tiện nhân này! Mày còn dám quay lại?"
Tóc tai bà rũ rượi, mặt bẩn đến mức gần như không nhìn rõ hình dạng.
Nhưng vẻ oán đ/ộc trong đáy mắt vẫn lộ ra rõ rệt.
"Đồ sói mắt trắng không lương tâm, chính tay mày đã ch/ôn sống Bảo Nhi! Đó là em trai ruột của mày đấy, sao mày á/c đ/ộc đến thế?"
Cha nghe thấy động tĩnh liền ngẩng đầu lên.
Ông chống tay bò đến cạnh song gỗ, ngón tay thò qua khe hở mà quờ quạng.
"Đồ tiện nhân, trả mạng cho Bảo Nhi!"
Ta bước tới gần song gỗ một bước, ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mặt cha mẹ.
"Ch/ôn sống?"
Ta nghiêng đầu, ngây thơ nhìn họ: "Cha mẹ, chẳng phải người nói sẽ không đóng đinh qu/an t/ài sao?"
"Chỉ cần người không đóng đinh, Bảo Nhi tỉnh lại là có thể tự đẩy nắp qu/an t/ài bò ra ngoài."
Cha mẹ đang ch/ửi bới đi/ên cuồ/ng nghe vậy liền sững sờ.
Ta tiếp tục dùng những lời lẽ bình thản nhất đ/âm xuyên trái tim họ.
"Con chỉ thay Bảo Nhi một bộ quần áo, cho nó uống một bát canh gà mà thôi."
"Người đỡ nó vào kiệu hoa là cha mẹ; người đẩy nó vào qu/an t/ài là cha mẹ; người đóng ch/ặt qu/an t/ài hại nó bị ch/ôn sống đến ch*t, cũng là cha mẹ."
Mặt mẹ tái mét.
Bà há hốc mồm, cổ họng khò khè thở dốc, nhưng không thốt ra được một chữ.
Cha nằm bò trên đất, nước mắt nước mũi giàn giụa khắp mặt.
Ta lấy từ trong ngựk ra một tờ đoạn thân thư, đây là do Trần tri huyện chủ động viết cho ta sau khi biết chuyện.
"Dù sao trong mắt người cũng chưa bao giờ có đứa con gái này, bây giờ con thành toàn cho người."
Ta đưa đoạn thân thư cho mẹ.
"Từ nay về sau, chúng ta không còn qu/an h/ệ gì nữa."
Mẹ rụt tay lại.
Bà lắc đầu đi/ên cuồ/ng, trên mặt đầy vẻ h/oảng s/ợ, hối h/ận.
"Không! Thảo Nhi, con không được mặc kệ cha mẹ, giờ chúng ta chỉ còn mình con thôi."
Bà nghĩ ra điều gì đó, lại vội vàng nắm lấy vạt váy ta.
"Con mau đi c/ầu x/in Trần tri huyện cho cha mẹ đi! Thảo Nhi, mẹ biết con luôn hiểu chuyện nhất, chúng ta là cha mẹ ruột của con mà, con thật sự nhẫn tâm nhìn chúng ta chịu tội sao?"
Ta bước lùi lại một bước,
Tránh khỏi tay bà.
Chỉ đặt tờ đoạn thân thư xuống đất.
"Không!"
Mẹ gào khóc lao tới, nắm ch/ặt song gỗ lắc mạnh: "Thảo Nhi! Mẹ biết sai rồi! Mẹ quỳ xuống cho con, con c/ứu mẹ đi!"
Ta không nhìn họ nữa, quay người bỏ đi không ngoảnh lại.
"Thảo Nhi, mày quay lại đây!"