Lúc này tỷ ấy đang mỉm cười ôn hòa nhìn ta: "Đa tạ Tiểu Lục."
Sau lễ cập kê là tiệc trưa. Văn Tú nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, lập tức cúi người muốn nói với Trân Thần phi. Không ngờ đúng lúc này đám đông đột nhiên xôn xao.
"Mau mời thái y! Tam hoàng tử sùi bọt mép rồi!"
Lương phi ôm lấy Tam hoàng huynh, hoảng hốt đến mức không còn ra hình th/ù gì: "Triệu nhi, Triệu nhi! Con đừng dọa mẫu phi!"
Trân Thần phi lập tức đứng dậy khỏi ghế, tiến đến xem tình trạng của Tam hoàng huynh. Lễ cập kê và tiệc trưa lần này đều do một tay bà lo liệu, xảy ra chuyện bà nhất định phải chịu trách nhiệm.
Lật mí mắt và miệng Tam hoàng huynh ra, bà lập tức khẳng định: "Trúng đ/ộc rồi, mau lấy chút nước muối ấm tới ép cho đệ ấy uống, để đệ ấy nôn ra nhiều hơn."
Tam hoàng huynh mặt mày tái mét ôm bụng: "đ/au, đ/au!..."
Sau khi ép uống mấy bát nước muối, Trân Thần phi lập tức bắt đầu móc họng huynh ấy. Theo tiếng "oẹ" một cái, những thứ Tam hoàng huynh vừa ăn đều nôn hết ra ngoài. Ngay sau đó, huynh ấy rơi vào trạng thái hôn mê.
Thái y xem xong, đầu lắc lia lịa. Lương phi sợ đến mức giọng r/un r/ẩy: "Ngươi có ý gì? Con ta rốt cuộc bị làm sao?"
Thái y quỳ xuống nói: "May mà gây nôn kịp thời, nếu không mạng của Tam hoàng tử e là khó giữ. Nhưng loại th/uốc này quá âm đ/ộc, dù c/ứu được tính mạng Tam hoàng tử, chỉ sợ..."
Ông ta ngập ngừng một lát, không đành lòng báo tin cho Lương phi.
"Chỉ sợ cái gì? Ngươi nói đi!"
Lương phi rõ ràng đã mất lý trí, túm lấy vai thái y hỏi.
"Chỉ sợ sau khi tỉnh lại, Tam hoàng tử sẽ mãi mãi dừng lại ở trạng thái ba tuổi, như một đứa trẻ khờ khạo vậy."
Lương phi ngã ngồi xuống đất, trong phút chốc như trời đất quay cuồ/ng, ngất lịm đi.
Trân Thần phi lập tức phong tỏa Trường Lạc cung. Cung nữ thái giám chịu trách nhiệm ăn uống và hầu hạ hôm nay đều không được ra vào, đợi khám xét người.
Đúng lúc này, Đức phi túm lấy một cung nữ mồ hôi đầm đìa chạy tới: "Đừng làm lo/ạn nữa, chắc chắn là cái thứ lén lút này."
"Trước đó ta đ/au bụng muốn đi nhà vệ sinh một chút, không ngờ nhìn thấy nô tỳ này không biết ném thứ gì vào thùng phân."
Nói xong bà còn dùng ngón tay chỉ về phía sau: "Nè, thùng phân ta cũng sai người khiêng tới rồi!"
Lời vừa dứt, một mùi khó tả xộc thẳng vào mũi. Thái y bịt mũi, vừa buồn nôn vừa vớt một túi vải trong thùng phân ra. Chỉ tiếc bột th/uốc bên trong đã sớm tan sạch. Thái y nảy ra một kế, trực tiếp cắm kim bạc vào thùng phân. Đợi khi rút kim ra, nó đen bóng loáng.
Thấy vậy, ông lập tức bẩm báo với các nương nương: "Thùng phân có đ/ộc, bên trong chắc chắn chính là loại th/uốc đ/ộc hại Tam hoàng tử."
Lúc này Lương phi đã tỉnh lại. Ả túm lấy tóc cung nữ kia t/át mạnh một cái.
"Chát!"
"Nói! Ai sai khiến ngươi?!"
Nhưng khi khuôn mặt cung nữ kia ngẩng lên, tay ta bất giác siết ch/ặt. Ả ta chính là Mai Tuyết chịu trách nhiệm quét dọn ở Hoa Dương cung.
Thục phi bịt miệng kinh ngạc: "Đây chẳng phải người của Hoa Dương cung sao?"
Lương phi không nghe không hỏi, chỉ mải mê t/át.
"Nói! Rốt cuộc ai sai khiến ngươi!"
Mai Tuyết bị đá/nh không nhẹ, nhưng lại rất cứng miệng: "Tất cả đều là nô tỳ một tay làm ra!"
Đức phi đứng bên cạnh nhỏ giọng châm chọc: "Chỉ sợ là Trân Thần phi lo lắng ngôi vị Thái tử bị Tam hoàng tử cư/ớp mất, nên mới dùng chiêu trò hèn hạ này thôi."
Lâm Chiêu nghi lườm bà ta một cái: "Chuyện chưa rõ ràng, xin nương nương đừng vội kết luận."
Đúng lúc này Mai Tuyết đột nhiên hộc m/áu, nhìn Trân Thần phi một cái sâu sắc, lẩm bẩm:
"Mong chủ tử, đối đãi tốt với người nhà nô tỳ...."
Sau đó liền tắt thở. Đức phi lập tức ưỡn ngựk: "Ngươi xem, ta nói mà."
Lương phi mắt đỏ ngầu nhìn Trân Thần phi: "Thái tử trong triều thế lực đã vững, tại sao ngươi lại hại con ta?!"
Đức phi tiếp tục lầm bầm: "Sợ nó trưởng thành thôi mà, trong cung này trừ nhị hoàng tử đã ch*t, chẳng phải chỉ còn hai hoàng tử sao..."
"Ngươi c/âm miệng!!!"
Trân Thần phi và Lương phi đồng thanh nói.
Trân Thần phi ánh mắt như đuốc nhìn chằm chằm Lương phi: "Tỷ tỷ chẳng lẽ không thấy, chiêu trò này quá quen thuộc sao?"
"Mười năm trước khi Dung Quý nhân bị đày vào lãnh cung, hình như cũng có một cung nữ như vậy bị lục soát ra th/uốc đ/ộc. Nhiều năm trôi qua rồi, tỷ cũng nên khôn ra chút đi chứ?"
"Ngươi nói đúng không, Thục phi?"
Sau đó ánh mắt bà chậm rãi chuyển sang Thục phi đang ngồi một bên. Thục phi vốn đang xem kịch vui, nghe thấy tên mình, mặt cứng đờ.
"Muội muội có ý gì?"
Mai Tuyết đã ch*t đột nhiên lau vết m/áu bên khóe miệng đứng lên. Còn không chút khách sáo cầm chén trà bên cạnh súc miệng, nói với Lâm Chiêu nghi: "Chủ tử, huyết tương người điều chế ngọt quá mức rồi ạ."
Trong lúc Thục phi kinh ngạc, ả lấy hết số ngân phiếu trong túi ra ném xuống đất.
"Đây là th/uốc giải và tiền Thục nương nương sai người đưa cho nô tỳ, bảo nô tỳ mang về c/ứu mạng mẹ nô tỳ. Nhưng ngại quá, chủ tử đã điều tra ra rồi, mẹ nô tỳ đã được người sai người hạ th/uốc, nay đã bình phục rồi."
Tay Thục phi vô thức nắm ch/ặt thành nắm đ/ấm, giọng đầy thiếu kiên nhẫn:
"Đừng có nói bậy! Bản cung khi nào từng qua lại với hạng nô tài như ngươi."
"Vậy thì mấy người này, chắc hẳn nương nương cũng không có ấn tượng gì nhỉ?"
Trân Thần phi vỗ tay,