Tôi gật đầu.
"Vectơ không gian viết đến nửa chừng thì tính toán bị rối, em sợ sáng nay không kịp ăn sáng."
Cô ấy cầm bút lên, bổ sung một công thức bên cạnh dòng thứ ba của tôi.
"Chỗ này có thể rút gọn."
Tôi ghé sát đầu vào.
Lục Văn Cảnh nhịn lại rồi lại nhịn.
"Tri Hòa, xe tới rồi."
Tôi và Thẩm Tri Hòa đồng thanh: "Đợi một chút."
Bốn người trên bàn ăn đều dừng động tác.
Thẩm Tri Hòa bổ sung xong công thức.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng đó, đôi đũa vẫn còn kẹp nửa quả trứng ốp.
"Hóa ra có thể làm thế này."
Thẩm Tri Hòa hỏi: "Hiểu chưa?"
Tôi nói: "Hiểu rồi."
Cô ấy gật đầu, đứng dậy.
Sắc mặt Lục Văn Cảnh tái xanh, nhưng vẫn kéo ghế cho cô ấy.
Trên xe đến trường cấp ba số 1 thành phố, Thẩm Nghiên Thừa ngồi ghế phụ, Trình Nhân và tôi ngồi hàng ghế sau.
Thẩm Tri Hòa ngồi xe khác, Lục Văn Cảnh đi cùng cô ấy.
Suốt dọc đường Trình Nhân muốn trò chuyện với tôi.
Bà hỏi bố mẹ nuôi của tôi sức khỏe thế nào, hỏi tôi có quen ở phòng mới không, hỏi tôi có thích ăn gì không.
Tôi đều trả lời từng câu, trả lời xong lại cúi đầu nhìn đề.
Bà muốn đưa tay xoa đầu tôi, tay dừng giữa không trung rồi lại thu về, đổi thành việc đẩy túi sách của tôi vào phía trong ghế để tránh bị rơi.
Tôi nhìn thấy qua khóe mắt, ngón tay siết ch/ặt lấy mép giấy.
【Bà ấy có chút dè dặt.】
Cổng trường cấp ba số 1 thành phố rất cao, tường gạch đỏ leo đầy dây leo, tiếng chuông truy bài vừa vang lên, học sinh như dòng nước lũ ùa vào trong.
Tôi vừa xuống xe, vài người ở cổng đã nhìn sang.
Mái tóc xanh lục quá nổi bật.
Khuyên tai cũng nổi bật.
Tôi ôm một xấp đề thi trên tay, càng nổi bật hơn.
Có người thì thầm: "Ai đây? Học sinh chuyển trường à?"
"Nghe nói thiên kim thật nhà họ Thẩm được tìm thấy rồi, chính là cô này đấy à?"
"Tóc tai gì mà như bảng pha màu bị n/ổ thế kia."
"Nói nhỏ thôi, Lục Văn Cảnh đang nhìn đấy."
Lục Văn Cảnh quả nhiên đang đứng cách đó không xa, đồng phục sạch sẽ, ánh mắt lạnh lùng, xung quanh là vài học sinh lớp mười hai.
Anh ta nhìn thấy tôi, ánh mắt đầy vẻ cảnh cáo.
Thẩm Nghiên Thừa đưa tôi đến trước cửa phòng giáo vụ.
"Hôm nay làm thủ tục học nhờ trước, học tịch chuyển từ trường huyện lên cần có quy trình, đừng chạy lung tung."
Tôi gật đầu.
Anh ta nhìn chằm chằm tôi.
"Cũng đừng tìm Tri Hòa."
Tôi hỏi: "Tại sao?"
"Em ấy có bài kiểm tra sớm."
"Em đến chính là vì bài kiểm tra sớm đó."
Sắc mặt anh ta chùng xuống.
Cửa phòng giáo vụ mở ra, một giáo viên trung niên ló đầu ra.
"Lộc D/ao đến rồi à? Vào đi."
Tôi vừa định bước vào thì từ đầu kia hành lang truyền đến giọng nữ.
"Thầy Trương, danh sách kiểm tra sớm của lớp chuyên đã chốt rồi, tự ý chèn thêm một người vào không ổn lắm đâu nhỉ?"
Người nói là giáo viên chủ nhiệm lớp 11A1, họ Ngô, tóc búi gọn gàng không một sợi thừa, tay kẹp tập tài liệu.
Bà ta nhìn tôi một cái, từ đầu đến chân.
"Huống hồ nó mới từ huyện lên, tình hình cơ bản còn chưa x/ác minh, trực tiếp vào lớp chuyên là không công bằng với các học sinh khác."
Thẩm Nghiên Thừa gật đầu.
"Cô Ngô nói có lý."
Tôi quay đầu nhìn anh ta.
"Anh đứng về phía nào thế?"
Anh ta bị tôi hỏi đến cứng họng.
Cô Ngô nhíu mày.
"Bạn Lộc, lớp chuyên của trường số 1 không phải câu lạc bộ sở thích, muốn vào phải dựa vào thành tích."
Tôi lập tức nói: "Thi ạ."
Cô Ngô không ngờ tôi lại tiếp lời nhanh thế.
Bà ta đẩy đẩy kính.
"Bài kiểm tra sớm hôm nay đã chuẩn bị xong, số lượng đề cố định, không thể in thêm."
Tôi hỏi: "Em có thể tự mang giấy theo không?"
Có người ở hành lang bật cười.
Lục Văn Cảnh đi từ phía cầu thang tới, sau lưng là hai nam sinh.
"Lộc D/ao, đừng làm lo/ạn nữa, người mất mặt là nhà họ Thẩm đấy."
Tôi nhìn anh ta.
"Mặt nhà các người làm bằng giấy à? Tôi đi thi thôi mà cũng mất mặt?"
Tiếng cười xung quanh lớn hơn.
Sắc mặt Lục Văn Cảnh lạnh đi ngay lập tức.
Cô Ngô gõ gõ tập tài liệu.
"Trật tự."
Bà ta nhìn tôi, giọng hạ thấp xuống.
"Nếu muốn chứng minh bản thân, con có thể đợi kỳ thi khảo sát tuần sau. Hôm nay kiểm tra sớm của lớp chuyên, con không được vào."
Tôi chưa kịp nói gì, thầy Trương trong phòng giáo vụ đột nhiên lật ra một tờ bảng.
"Cô Ngô, đợi đã, đứa trẻ này tháng trước đứng hạng hai kỳ thi liên trường toàn thành phố."
Hành lang im lặng trong chốc lát.
Lông mày cô Ngô gi/ật gi/ật.
Lục Văn Cảnh tiến lên một bước.
"Thầy Trương, có khi là trùng tên thôi."
Thầy Trương giơ tờ bảng lên.
"Số chứng minh thư trùng khớp."
Không khí như bị bụi phấn lấp đầy.
Những người vừa cười lúc nãy đều im bặt.
Cô Ngô nhận lấy tờ bảng, ánh mắt dừng lại ở dòng hạng hai rất lâu.
Thẩm Nghiên Thừa đứng bên cạnh, sắc mặt trầm xuống từng chút một.
Anh ta đã xem qua từ hôm qua, nhưng đến tận lúc này mới hiểu ra, đó không phải là trò đùa.
Cô Ngô trả lại bảng.
"Hạng hai kỳ thi liên trường không đại diện cho năng lực thi học sinh giỏi. Lớp chuyên trường số 1 có nhịp độ riêng của nó."
Tôi gật đầu.
"Cho nên mới phải thi ạ."
Bà ta nhìn tôi.
Tôi cũng nhìn bà ta.
Tiếng truy bài vang ra từ các lớp học, xen lẫn tiếng lật sách, tiếng đọc thuộc lòng, tiếng ghế m/a sát mặt sàn.
Ngón tay tôi gõ ba cái lên mép xấp đề.
【Cho em vào đi, đề bài đang gọi em đấy.】
Cô Ngô cuối cùng cũng buông lời.
"Được, con đứng ở hàng cuối cùng kê thêm bàn, dùng giấy trắng để làm bài, thời gian làm bài ít hơn mười phút, không gia hạn."
Thẩm Nghiên Thừa lập tức nhíu mày.
"Ít hơn mười phút?"
Cô Ngô nhìn tôi.
"Tham gia đột xuất, đây là quy tắc."
Khóe miệng Lục Văn Cảnh cuối cùng cũng nhếch lên.
"Bây giờ hối h/ận vẫn còn kịp."
Tôi ôm ch/ặt xấp đề, đi về phía lớp học chuyên.
"Ít hơn mười phút là đủ rồi."
Lớp chuyên lớp mười một nằm ở tầng bốn.
Khi tôi đẩy cửa bước vào, bên trong có hơn ba mươi người đang ngồi.