【Tôi giúp anh đấy, không cần cảm ơn đâu.】
【Tô Uyển Tình, con tiện nhân này, mày dám c/ắt của tao, tao sẽ tống mày vào Thiên Thượng Nhân Gian, để mày biến thành thứ đàn bà ai cũng có thể đụng vào!】
Nhìn bộ dạng thảm hại của hắn, tôi nói: 【Chó đực phát tình thì nên đi thiến, không phải sao?】
Tôi đi ra phía sau, túm tóc hắn gi/ật mạnh: 【Những lời phủ nhận của tôi anh không nghe, sự phản kháng của tôi anh không màng tới, giờ anh đã tỉnh táo hơn chưa?】
Nói xong, tôi không phí lời thêm nữa, nâng cao con d/ao trổ, đ/âm sâu vào nhãn cầu của hắn.
【Đi ch*t đi!】
Các bình luận cuộn trào:
【Không hiểu sao tôi lại thấy hơi sướng.】
【Thực ra nam chính khá là hãm, hành động đó chẳng phải là cưỡng d/âm sao?】
【Thì sao chứ, nam chính yêu cô ấy mà, đó gọi là tình không kiềm chế được.】
【Lầu trên có vấn đề về n/ão à, ủng hộ nữ chính.】
【Hai ch*t】
Cốt truyện quay ngược về thời đại học. Trên danh nghĩa, tôi là con gái của ân nhân c/ứu mạng được nhà họ Thẩm nhận nuôi, nhưng công việc thực tế lại chẳng khác gì người hầu.
Nhìn xem, một gia đình giả tạo làm sao.
Hôm nay, Thẩm Tận Từ gọi tôi đến "Thiên Thượng Nhân Gian" đón hắn. Khi tôi đẩy cửa phòng bao, chỉ thấy Thẩm Tận Từ và Hạ Ngữ Nhu cùng đám bạn bè cáo mượn oai hùm của chúng đang ngồi túm tụm.
Họ cười lớn: 【Thẩm thiếu, cái đuôi bám dính của cậu nghe lời thật đấy, gọi là đến ngay.】
【Thẩm thiếu th/ủ đo/ạn cao tay thật.】
Nhìn vẻ mặt cợt nhả đầy dầu mỡ của bọn họ, tôi chỉ nói: 【Nếu không có việc gì nữa thì tôi đi đây.】
Thấy vẻ mặt bình thản của tôi, Thẩm Tận Từ có chút khó chịu: 【Tao cho mày đi à? Qua đây rót rư/ợu cho mọi người đi.】
Tôi không thể phản kháng, chỉ có thể cầm chai rư/ợu rót cho từng người. Khi tôi rót cho Hạ Ngữ Nhu, cô ta cố ý di chuyển ly rư/ợu sang một bên.
Rư/ợu đổ lên giày cô ta, cô ta cười nói với Thẩm Tận Từ: 【Tận Từ, đôi giày này của em là hàng giới hạn trên sàn diễn, đế da cừu non, giờ có thêm tiền cũng không m/ua được. Chị Uyển Tình chắc không phải cố ý đâu nhỉ? Thấy em và anh Tận Từ ngồi gần nhau nên gh/en tị thôi mà.】
Thẩm Tận Từ lên tiếng: 【Tô Uyển Tình, xin lỗi Ngữ Nhu đi, quỳ xuống lau sạch giày cho cô ấy, chuyện này coi như xong. Tiền giày tao đền cho mày.】
Tôi không muốn quỳ, Thẩm Tận Từ liền cầm chai rư/ợu, bóp miệng tôi rồi đổ rư/ợu vào. Ngày hôm đó, tôi không biết mình đã bị ép uống bao nhiêu chai rư/ợu.
Đến tận hôm sau, tôi tỉnh dậy trong b/ệnh viện. Tôi bị xuất huyết dạ dày đến ngất xỉu, còn Thẩm Tận Từ và đám bạn của hắn chẳng biết đã chạy đi đâu chơi, hoàn toàn không quan tâm đến tôi. Phải là quản lý của Thiên Thượng Nhân Gian sợ xảy ra chuyện nên mới đưa tôi vào viện.
Cốt truyện quay ngược về lúc tôi đứng trước cửa phòng bao, đẩy cửa bước vào.
Vẫn là đám người đó, nghe những lời đối thoại không chút thay đổi, tôi cảm thấy chán nản tột cùng.
【Để tôi rót rư/ợu cho mọi người.】
Thẩm Tận Từ dù ngạc nhiên nhưng vẫn đồng ý.
Tôi cầm chai rư/ợu, đổ thẳng lên đầu Hạ Ngữ Nhu.
【Tô Uyển Tình, mày đi/ên rồi à! Bộ đồ này của tao là hàng mới xuân hè, cái loại nghèo nàn như mày đền nổi không?】
【Tận Từ~, anh nhìn cô ta kìa.】
Thẩm Tận Từ đứng dậy: 【Tô Uyển Tình, xin lỗi Ngữ Nhu mau! Đừng tưởng mẹ mày là ân nhân c/ứu mạng của tao mà muốn làm gì thì làm. Hơn nữa, không có mẹ mày tao vẫn sống tốt, phúc lớn mạng lớn. Nếu không phải mẹ mày lao ra c/ứu tao, thì làm sao mày có cửa tiếp xúc với giới thượng lưu chứ?】
Tôi đứng lặng người, nghe đến câu này liền ngẩng đầu lên, thật gh/ê t/ởm.
【Anh biết không, anh không xứng được nhắc đến mẹ tôi.】
Nói xong, tôi đ/ập vỡ chai rư/ợu, nắm lấy mảnh vỡ, đ/âm mạnh vào tim Thẩm Tận Từ.
【Mày mới là đồ tiện nhân, đi ch*t đi! Đi ch*t đi! Mẹ tôi vì c/ứu loại s/úc si/nh như mày mà bỏ mạng, chính vì mày là kẻ vo/ng ân bội nghĩa nên mới khiến tôi mất mẹ. Mày đi ch*t đi, đi xuống đó mà tạ tội với mẹ tôi!】
Đám người vừa nãy còn cười đùa giờ đều như bị bóp nghẹt cổ, không ai dám động đậy. Họ đã sợ mất mật, không dám tiến lên ngăn cản, chỉ biết co rúm trong góc phòng.
【Tại-sao.】
【Vì mày đáng ch*t, mày không được phép nhắc đến mẹ tôi.】
Tôi rút mảnh chai ra, lại đi/ên cuồ/ng đ/âm tiếp, lặp lại hành động đó cho đến khi Thẩm Tận Từ tắt thở.
Bình luận:
【Đây mới là sảng văn đích thực, đã quá!】
【Chiến, chiến, chiến, tôi sướng quá.】
【Tuyệt vời.】
【Ba ch*t】
Tôi nhắm mắt lại, khi mở ra lần nữa, tôi thấy mình đang ở trong lớp học thời trung học.
Thấy Hạ Ngữ Nhu đang khóc lóc nói chiếc vòng tay kim cương của mình bị mất, hóa ra đã quay lại cốt truyện này.
Sau khi Hạ Ngữ Nhu làm mất vòng tay, cô ta đề nghị lục soát cặp sách của tôi, vì trong giờ thể dục chỉ có mình tôi ở lại lớp. Thực ra, cô ta đã nhân lúc giải lao nhét chiếc vòng vào cặp tôi.
Khi chiếc vòng bị tìm thấy, n/ão tôi trống rỗng, chỉ biết nói là có thể kiểm tra camera.
Hạ Ngữ Nhu khóc lóc nói: 【Cả lớp chỉ có cậu là nghèo nhất, mình biết cậu thiếu tiền, cậu có thể nói với mình, mình sẽ cho cậu mượn, nhưng cậu không thể ăn cắp được. Đây là vấn đề nhân cách đấy.】
【Hơn nữa camera hỏng từ lâu rồi, Tô Uyển Tình, cậu chính là đã lên kế hoạch ăn cắp.】
Đúng vậy, cô ta đã dám vu khống tôi thì chắc chắn đã chuẩn bị mọi thứ chu toàn.
【Tôi có thể báo cảnh sát, để cảnh sát tới giám định xem trên chiếc vòng này có dấu vân tay của tôi không.】
Nghe câu này, trên mặt Hạ Ngữ Nhu thoáng hiện lên vẻ hoảng lo/ạn, vội vàng ngăn cản. Ai nhìn vào cũng biết là có vấn đề.
Thẩm Tận Từ lại nói: