Nhà trẻ Sơn Thần

Chương 2

03/08/2026 16:29

Ngày khai giảng đầu tiên, tôi dậy từ rất sớm, cố tình khoác lên mình chiếc váy hoa nhí dịu dàng nhất, chuẩn bị để lại ấn tượng tốt trong mắt bọn trẻ.

Chưa đến tám giờ, phụ huynh đã đưa con đến.

Người đầu tiên bước vào là một người đàn ông trung niên, mặc chiếc áo khoác xám xịt, khuôn mặt rám nắng, trông rất đôn hậu. Ông ta dắt theo một cậu bé chừng bốn, năm tuổi, dáng người g/ầy gò nhỏ bé, có vẻ hơi nhát người.

“Chào cô giáo.” Người đàn ông gật đầu với tôi, “Thằng Thạch nhà tôi, phiền cô để tâm giúp.”

“Dạ, đó là việc nên làm ạ.” Tôi ngồi xuống để tầm mắt ngang bằng với cậu bé, “Chào Thạch nhé, cô là cô Tô.”

Thạch nhìn tôi, chớp chớp mắt, không nói gì.

Điều này rất bình thường, trẻ con mà, nhát người là phải.

Rồi thằng bé hé miệng.

Khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy lưỡi của nó—không, đó không phải là lưỡi, đó là… một cái gì đó màu đen, chẻ đôi, mảnh dài…

Nụ cười trên mặt tôi cứng đờ lại.

Thạch ngậm miệng lại, tiếp tục chớp chớp mắt nhìn tôi, trông vô cùng ngây thơ.

“Cái đó…” Tôi chật vật tìm lại giọng nói của mình, “Bố Thạch ơi, thằng bé nó…”

“Ồ,” người đàn ông gãi đầu, cười đôn hậu, “Trẻ con trong núi, quen thói hoang dã rồi. Cô giáo đừng để ý.”

Ông ta nhấn mạnh ba chữ “quen thói hoang dã”.

Sau đó ông ta dắt Thạch đi vào trong, lúc đi ngang qua người tôi, tôi loáng thoáng thấy trên cổ ông ta có thứ gì đó lóe lên.

Tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ, cảm thấy mình có lẽ cần phải hiểu lại ý nghĩa của cụm từ “quen thói hoang dã”.

Người thứ hai bước vào là một người phụ nữ trẻ, mặc áo vải hoa, tết hai bím tóc, khuôn mặt thanh tú. Cô ta dắt theo hai đứa trẻ, một trai một gái, đứa nào cũng trắng trẻo mũm mĩm, vô cùng đáng yêu.

“Chào cô giáo,” người phụ nữ cười nói, “Song Song và Đối Đối nhà tôi là sinh đôi, sau này phiền cô nhé.”

“Không phiền đâu ạ.” Tôi ngồi xuống nhìn hai đứa trẻ, “Chào hai đứa nhé.”

Hai đứa trẻ đồng thanh: “Chào cô giáo ạ—”

Giọng nói non nớt khiến tim tôi như tan chảy.

Rồi đồng loạt, chúng nghiêng đầu.

Không phải kiểu nghiêng đầu bình thường, mà là kiểu… nghiêng chín mươi độ.

Cái cổ giống như không hề có xươ/ng vậy.

Tôi: “…”

Hai đứa trẻ vẫn đang cười với tôi, đôi mắt cong cong, ngây thơ vô số tội.

“Cái đó…” Tôi đứng dậy, nhìn mẹ của chúng, cân nhắc từ ngữ, “Mẹ Song Song ơi, cái cổ của chúng…”

“Ồ,” người phụ nữ che miệng cười, “Di truyền, di truyền ấy mà. Hồi nhỏ tôi cũng thế.”

Lúc cô ta nói chuyện, tôi chú ý đến bàn tay—năm ngón tay, tỷ lệ hoàn hảo, nhưng màu sắc lại hơi xanh xao.

Móng tay rất dài, rất nhọn, ánh lên vẻ kim loại nhàn nhạt.

Người thứ ba…

Người thứ tư…

Người thứ năm…

Đến trưa, tôi đã hoàn toàn tê liệt.

Có một cô bé để hai bím tóc dựng đứng, lúc chạy thì bím tóc tự cử động, trông như hai con rắn sống. Mẹ cô bé thì bình thường—ngoại trừ đôi mắt có đồng tử dựng đứng.

Có một cậu bé rất m/ập, đi đến đâu sàn nhà rung lên đến đó, bố cậu bé vỗ đầu nó bảo “Thằng bé giống tôi, ăn được là phúc”, rồi há miệng ngáp một cái—cái miệng suýt thì mở rộng đến tận mang tai.

Còn có một cô bé tết tóc sừng dê, cứ ngồi xổm ở góc tường ngắm kiến, tôi gọi nó vào ăn bánh, nó quay đầu lại, mắt đỏ hoe, đẫm lệ.

“Cô ơi, bố mẹ của kiến không cần chúng nữa ạ?”

Tôi vừa định an ủi thì thấy nó rơi một giọt nước mắt.

Giọt nước mắt rơi xuống đất, xèo một tiếng, bốc lên một làn khói xanh.

Tôi lặng lẽ đẩy đĩa bánh về phía nó: “Ăn… ăn chút gì đi, đừng buồn.”

Nó gật đầu, nhận lấy bánh, nở một nụ cười với tôi.

Nụ cười rất ngọt, lộ ra chiếc răng khểnh nhọn hoắt.

Ba giờ chiều, tất cả học sinh đã đến đủ. Mười hai đứa, nhỏ nhất ba tuổi, lớn nhất sáu tuổi.

Tôi ngồi trước cửa lớp, nhìn bọn trẻ đang chạy nhảy đi/ên cuồ/ng trong sân, rơi vào trầm tư.

Có đứa đang chơi cầu trượt, lúc trượt xuống thì bay lơ lửng, xoay một vòng trên không trung rồi mới hạ cánh.

Có đứa đang chơi bập bênh, một đứa có thể làm bổng ba đứa ở phía đối diện.

Lại có mấy đứa đang đào giun, đào xong không chơi, chỉ ngồi xổm nhìn, rồi lầm bầm nói chuyện với giun, con giun còn ngóc đầu đáp lại.

Tôi dụi dụi mắt.

Tôi nhớ lại lời Hồ Ly nói hôm qua: Trẻ con trong thôn đều khá có đặc điểm.

Đây gọi là “có đặc điểm”?

Đây là cái quái gì mà gọi là “có đặc điểm” cơ chứ?

“Cô Tô.”

Tôi quay đầu, Hồ Ly không biết đã đứng sau lưng tôi từ lúc nào, tay xách một chiếc hộp cơm.

“Chưa ăn trưa đúng không? Tôi mang đến cho cô.”

Tôi nhận lấy hộp cơm, nhìn chằm chằm vào anh.

Hôm nay anh mặc một chiếc áo dài màu xanh xám, vạt áo bay nhẹ trong gió, tôn lên khí chất không sao tả xiết… tiên khí?

“Hiệu trưởng Hồ,” tôi hít sâu một hơi, “Ngôi trường mẫu giáo này, nó có bình thường không vậy?”

Anh sững người một chút, rồi cười.

Nụ cười khiến đôi mắt cong cong, híp lại thành hai đường chỉ.

“Cô Tô,” anh nói, “Thôn của chúng ta, vốn dĩ chẳng bình thường chút nào.”

Tôi: “…?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 An Lan Năm Tháng Chương 18
6 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bạo lực y quan trà trộn Thái y viện, tôi dùng vật lý gây mê để khuấy đảo chốn này

Chương 9
Nàng là nữ y hung bạo nhất Thái y viện, thường ngày quen thói ném hòm thuốc, tung gối bay, quét chân ngã, hễ thấy bất bình là động thủ, chẳng chút dài dòng. Thế nhưng, đối tượng xem mắt lại chính là Hình bộ Thị lang tâm cơ thâm trầm, kẻ dùng ấn tín giả để ép nàng phải gả. Nàng dùng chày giã thuốc bằng thép sắc bén để phản kháng, lại bị vu oan giá họa, chịu bao kẻ quyền quý vây hãm. Đến khi dịch bệnh bùng phát, hoàng thân quốc thích đêm đêm tháo chạy, nàng cùng đám 'lang băm hung bạo' gánh vác việc cứu chữa cả thành trì, dùng chày giã thuốc và nắm đấm giành giật từng mạng người từ tay tử thần. Năm năm sau, nàng trở thành Thái y viện viện phán, đặt ra quy củ 'nghiêm cấm mang theo vũ khí nặng sắc bén', còn những chiến hữu từng kề vai sát cánh năm xưa, nay chỉ còn lại một cuộn chỉ ruột cừu đen sạm đặt trên bậu cửa sổ. Đây là bộ tiểu thuyết cổ trang ngôn tình kết hợp giữa nữ y, mưu quyền, nhiệt huyết cứu thế và những pha giao đấu cười ra nước mắt, dẫn lối người xem chứng kiến một Thái y viện vốn chỉ biết nấu canh vỏ cây đã lội ngược dòng, mở ra con đường sống từ trong đống đổ nát như thế nào.
Cổ trang
6