Tôi cố nén sự hoảng lo/ạn, không ngừng thúc giục bản thân phải suy nghĩ thật nhanh.
An Đóa rất thích chia sẻ cuộc sống với tôi, chúng tôi không gì không nói, bình thường đi m/ua thức ăn bị thiếu cân một chút thôi cũng phải càm ràm với tôi vài câu.
Biết đâu sẽ có manh mối!
Đột nhiên, tôi nhớ ra một chuyện.
Nửa năm trước, quán mì sửa sang lại.
An Đóa phụ trách việc trang trí, lúc đó cô ấy rất đắc ý chia sẻ với tôi:
"Thợ bảo để lại ba cái cửa kiểm tra là đủ rồi, mình yêu cầu làm thêm một cái ở phòng bao tầng hai, sau này ống gió có tắc thì chỉ cần lật lên là thông được, không cần phải dỡ trần nhà."
Lúc đó tôi chỉ đáp một câu: "Cậu là bà chủ quán mì mà cứ mang tâm tư của kiến trúc sư thế."
Cô ấy gửi một icon rất đắc ý.
"Tích lũy kinh nghiệm mà, sau này cậu m/ua nhà, mình sẽ phụ trách trang trí cho cậu."
Cửa kiểm tra.
Tôi mở mắt, tim đ/ập nhanh hơn một nhịp.
Ở vị trí phong thủy ngay góc cuối hành lang, đặt một bức tranh treo tường Phúc Lộc Thọ khổng lồ, tôi dùng hết sức bình sinh đẩy Vương Cường ra.
Di chuyển bức tranh, phía sau là mấy tấm nhôm.
Có một tấm có phần sáng bóng hơn.
Nếu không nhìn kỹ thì hoàn toàn không chú ý tới.
Tôi cảm thấy m/áu toàn thân đang dồn hết lên n/ão--
"Tôi biết An Đóa đang trốn ở đâu rồi!"
Sắc mặt Vương Cường thay đổi đột ngột.
Anh ta dang rộng hai tay cố gắng ngăn cản: "Đây là tài sản riêng của tôi, các người không có quyền đụng vào!"
Đội trưởng Chu thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn anh ta, ra lệnh một tiếng, các cảnh sát liền xông tới.
Ba bảy hai mốt, tấm nhôm được tháo ra.
Tim tôi đ/ập thình thịch, nhìn theo ánh đèn pin mạnh vào bên trong.
Bên trong là một đường ống cong, nhưng rất hẹp, chiều rộng cùng lắm chỉ được bốn mươi phân, người bình thường căn bản không thể vào được.
"An Đóa! Là mình, mình đây!"
Chỉ có những tiếng vang vọng lại.
Nhưng khi tiếng vang kết thúc, tiếng lòng lại xuất hiện lần nữa.
【Ở trong, ở trong đấy!】
Tôi mừng rơi nước mắt: "Nhanh, đi vào trong, người ở trong đó!"
Khi được tìm thấy, An Đóa đang cuộn tròn trong tư thế vặn vẹo.
Người đã sớm mất ý thức, trên mặt còn vương lại vẻ đ/au đớn k/inh h/oàng, phần bụng cô ấy có một vết d/ao đ/âm sâu.
Quần áo đều bị m/áu thấm thành màu đen.
Khi bị c/òng tay giải đi, Vương Cường nhìn về phía đường ống đã bị cạy mở, hừ một tiếng.
"Lúc đó cửa sau mở, tay nắm cửa còn có m/áu, tôi cứ tưởng cô ta đã trốn thoát ra ngoài, nên khi Tưởng Nhu đến làm lo/ạn, tôi cứ tưởng là các người trong ngoài phối hợp cố ý làm vậy."
Anh ta bỗng cười một cái: "Không ngờ, người lại nằm ngay dưới mí mắt tôi."
Sự thật dần lộ ra.
Sau khi An Đóa có được bằng chứng Vương Cường gi*t người, cô ấy bị Vương Cường phát hiện và định diệt khẩu.
Ngay khi hai mẹ con đang bàn bạc cách giải quyết.
An Đóa thoi thóp dùng chút sức lực cuối cùng bò vào trong đường ống.
Cô ấy muốn tìm cơ hội thoát ra ngoài cầu c/ứu, nhưng vì mất m/áu quá nhiều nên đã mất ý thức.
An Đóa được đưa vào ICU cấp c/ứu.
Đến cả bác sĩ cũng phải cảm thán: "Chỉ cần đưa đến muộn mười phút nữa thôi, thì dù có là Phật tổ hay thần tiên cũng không c/ứu nổi, may mắn thật đấy!"
Nhìn gương mặt tái nhợt của An Đóa sau ca phẫu thuật.
Tôi trăm mối cảm xúc ngổn ngang, lần đầu tiên thực lòng biết ơn món quà thiên phú này.
"Đúng vậy, thật may mắn."
Trong thời gian An Đóa hôn mê.
Tôi đã gặp Vương Cường một lần tại trại tạm giam.
"Tôi rất tò mò, Tiểu Ninh năm đó đã tìm ra chuyện gì của anh, mà khiến anh không tiếc tay hạ đ/ộc thủ hại cô ấy."
Anh ta cụp mắt xuống: "Tôi không biết cô đang nói cái gì."
"Các người luôn tự xưng là thương hiệu lâu đời, truyền thừa trăm năm, nên căn nguyên cũng phải tìm từ trong đó ra."
Nhiều trăm năm trước, tổ tiên nhà họ Vương khởi nghiệp tại Nghiệp Thành.
Khi đó, Nghiệp Thành bị ngoại tộc vây hãm, tướng lĩnh chiến đấu khổ sở suốt mấy tháng trời mà không đợi được viện quân của triều đình.
Đầu hàng sẽ bị tàn sát cả thành, cố thủ thì còn một tia hy vọng sống.
Lương thực hết sạch, chỉ có thể gặm vỏ cây, nhai giấy vụn, chim g/ầy bay trên trời, cóc x/ấu bò dưới đất.
Đến cả thái thú cũng phải đ/au lòng dâng hiến ái thiếp.
Để binh sĩ có cái Iót dạ.
"Đây chính là nguồn gốc của việc gi*t thiếp đãi quân, nhưng ngay đêm hôm đó, trong thành bỗng phảng phất một mùi th!t kho thơm lừng, quyến rũ."
Đó là Vương Nhị, người làm bếp trong quân doanh, không biết đã ninh một nồi thứ gì đó.
Thái thú lần theo mùi thơm tìm đến, chỉ thấy binh sĩ mỗi người cầm một cái bát thô, ăn đến mức không ngẩng đầu lên.
Nồi đồng nước đỏ sôi sùng sục, nổi lên một lớp váng dầu lấp lánh.
"Là lòng heo, thưa ngài."
Vương Nhị khuấy nồi đồng, thành thạo dùng đôi đũa dài gắp lên một đoạn.
Nước dùng chảy xuống theo miếng lòng.
"Ngài yên tâm, tiểu nhân đã rửa sạch sẽ rồi, đoạn này là đầu ruột, dày và dai nhất, phải ninh thêm nửa canh giờ, còn đoạn này là ba tấc trước, thành ruột mỏng, nhiều váng dầu, ngài cứ ăn khi còn nóng."
Từ đâu ra, ba chữ này mắc nghẹn trong cổ họng thái thú.
Nhưng nó quá thơm.
Vương Nhị giỏi dùng gia vị, lấy hương vị để át hương vị.
Một bát nóng hổi trôi xuống, người ta như được hồi sinh.
"Họ đã vượt qua mùa đông lạnh giá nhất của Nghiệp Thành, trụ được đến ngày viện quân tới."
"Tổ tiên nhà họ Vương cũng nhờ vào món nghề đ/ộc đáo này mà một bước trở thành phú thương ở Nghiệp Thành, trong công thức của hắn cụ thể có gì, anh rõ hơn ai hết, vật đổi sao dời, nhưng các người vẫn tuân theo công thức ở đây."
"Mỗi tháng, đều cần nguyên liệu gốc tươi mới."
"Các người mỗi tháng vận chuyển hàng hóa, là từ--"
"C/âm miệng!"
Vương Cường đột ngột đứng bật dậy, cái ghế bị hất đổ xuống đất, cơ mặt trên mặt anh ta co gi/ật từng mảng.
"Cô tưởng tôi chưa từng thử thay đổi nguyên liệu gốc sao?"
"Nhưng mùi vị không đúng, không hề đúng! Tôi đã tìm qua hàng chục loại nguyên liệu gốc, không có loại nào thay thế được! Chỉ cần thay đổi, thực khách quen sẽ nhận ra ngay sự bất thường, món ngon đỉnh cao, chỉ sai một chút là hỏng cả, linh h/ồn và lửa đều không thể thiếu thứ nào!"