Đồng tử anh ta co rút dữ dội.
"Dù sao thì cũng phải ch*t, ch*t ở đâu thì có khác biệt gì chứ?"
"Ch*t trong lửa, trong đất, hay trong dạ dày..."
"Có khác biệt gì không?"
Khi An Đóa tỉnh lại, tôi đang gọt táo.
Đôi mắt mơ màng của cô ấy dừng lại trên người tôi.
"...Mình chưa ch*t à."
Tôi nắm lấy tay cô ấy, cổ họng đ/au nhói.
Tôi vội vã chớp mắt để giấu đi những giọt nước mắt: "Đúng vậy, người x/ấu sống ngàn năm, loại lì lợm như cậu thì Diêm Vương thu nhận làm gì."
"Còn không mau quay lại đây đi."
Cô ấy nhìn những giọt nước mắt trong mắt tôi, mỉm cười.
"Cậu tìm thấy mình rồi nhỉ."
Cô ấy nhẹ nhàng nắm lại tay tôi.
Giống như hồi nhỏ, mỗi một lần.
Khi gặp trắc trở, khi đ/au lòng, khi không biết làm sao như vậy.
"Cảm ơn cậu, đã tìm thấy mình."