Thế nhưng sau đó, anh ta thực sự nôn mửa, tiêu chảy đến mức hôn mê, vào phòng cấp c/ứu 12 lần, nhận 9 tờ thông báo b/ệnh tình nguy kịch. Sau vài lần giày vò, anh ta bị hànhz hạz đến mức không còn hình dáng con người, g/ầy chỉ còn trơ xươ/ng, hốc mắt sâu hoắm.
Mẹ Cố xót con, trực tiếp quỳ xuống dập đầu với anh ta:
"Con trai, mẹ c/ầu x/in con hãy chữa b/ệnh đi. Nếu con ch*t, mẹ cũng không sống nổi nữa."
Nhìn mẹ khổ sở van nài, Cố Hàn Thanh cuối cùng không thể kiên trì thêm được nữa, đành chọn cách thỏa hiệp. Anh ta tiếp tục qu/an h/ệ với Đường Niệm Niệm để điều trị. Thế nhưng, anh ta lại vô cùng gh/ê t/ởm điều đó.
Đường Niệm Niệm kể từ sau lần cãi vã với anh ta, tình cảm dành cho anh cũng trở nên rất kỳ quặc:
"Cố Hàn Thanh, anh gh/ê t/ởm thì đã sao, anh chỉ có thể dựa vào tôi mới sống nổi. Sau này, anh thực sự không thể rời xa tôi được nữa, tốt nhất anh nên cầu nguyện tình yêu tôi dành cho anh còn duy trì được vài năm, nếu không, anh sẽ không sống nổi đâu!"
Đường Niệm Niệm cười đi/ên dại. Cố Hàn Thanh ch/ửi rủa cô ta là kẻ đi/ên. Đối với những việc mình đã làm trong quá khứ, anh ta càng cảm thấy hối h/ận khôn nguôi. Thế nhưng, tất cả đều là công dã tràng.
Căn b/ệnh này của anh ta là sự trừng ph/ạt mà hệ thống dành cho anh ta sau khi tôi hoàn thành nhiệm vụ, không một ai có thể giúp anh ta giải quyết triệt để.
Khi Cố Hàn Thanh hoàn toàn sụp đổ, anh ta mới nhớ đến những lời tôi từng nói. Anh ta quỳ dưới chân tôi, thừa nhận tất cả sai lầm trước đây, c/ầu x/in tôi c/ứu lấy mạng sống của anh ta:
"Anh biết chắc chắn em có cách, Tinh Lạc, em giúp anh đi, hãy nể tình cảm của chúng ta trước đây mà giúp anh lần này, anh hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa!"
Lúc lừa dối tôi, lúc làm tổn thương tôi hết lần này đến lần khác, anh ta chẳng hề nghĩ đến tình cảm xưa cũ. Bây giờ cần tôi giúp đỡ, lại bắt đầu lôi ra nhắc lại liên tục. Đúng là nằm mơ.
Tôi giả vờ ngây ngô:
"Tôi không biết anh đang nói gì, anh nên rời đi đi."
Nói rồi, tôi gọi bảo vệ đuổi anh ta đi.
Cuộc sống mỗi ngày của Cố Hàn Thanh ra sao tôi không biết. Ngược lại, tôi thì mỗi ngày tài khoản đều tăng thêm số dư, ban đầu còn dùng cách trúng số để rút tiền. Về sau số lần nhiều quá, sợ bị chú ý, tôi bắt đầu mở công ty. Tùy tiện giao cho người khác quản lý, bản thân thì nằm không cũng ki/ếm được tiền, đi du lịch khắp nơi.
Khi tôi nằm trên bãi biển, ngắm nhìn bầu trời xanh thẳm, cảm thấy cuộc sống thật tuyệt vời. Thật may là lúc trước, tôi đã không chọn cái ch*t. Cuộc sống sau này chắc chắn sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.
(Hết)