“Người chiến thắng giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất tại Liên hoan phim Kim Ngọc Lan lần thứ 28 – Hạ Tri Vi, tác phẩm Phù Sinh Độ Khẩu.”
Tiếng vỗ tay như sấm dậy vang lên bên tai. Khoảnh khắc đó, mọi đ/au đớn và tuyệt vọng tích tụ suốt hai kiếp người trong lòng tôi bỗng chốc tan biến, sống mũi tôi hơi cay cay, đáy mắt dâng lên một tầng sương mờ mỏng manh.
Tất cả bùn lầy và bóng tối của kiếp trước, cuối cùng vào khoảnh khắc này, đều hóa thành vạn trượng hào quang.
Tôi chậm rãi đứng dậy, bình thản bước lên bục nhận giải dưới sự chú ý của vạn người, đón lấy chiếc cúp vàng nặng trĩu từ tay ban tổ chức. Đầu ngón tay chạm vào thân cúp lạnh lẽo mà kiên cố, cảm giác vô cùng chân thực.
Ánh đèn sân khấu tập trung toàn bộ vào một mình tôi, cả khán phòng im lặng chờ đợi lời phát biểu nhận giải của tôi.
Tôi nắm ch/ặt chiếc cúp, nhìn về phía các bậc tiền bối trong ngành, đồng nghiệp và khán giả dưới sân khấu, chậm rãi cất lời, giọng nói dịu dàng nhưng đầy sức mạnh:
“Trước tiên, tôi xin cảm ơn sự ghi nhận của ban tổ chức, cảm ơn sự cống hiến ngày đêm của toàn thể ê-kíp đoàn phim, cảm ơn người hâm m/ộ và những người bạn đã luôn tin tưởng tôi.”
“Đã có lúc tôi rơi vào bóng tối vô tận, đối mặt với sự hiểu lầm, á/c ý và vu khống, suýt chút nữa đã hoàn toàn từ biệt màn ảnh mà mình yêu mến, mất đi dũng khí để bước tiếp.”
“Sau này tôi mới dần hiểu ra, lòng tốt luôn cần phải có sự sắc bén, bao dung cũng cần có giới hạn. Tránh xa những người và việc gây tiêu hao bản thân, giữ vững tâm trí, đóng phim thật tốt, sống thật tốt, thời gian cuối cùng sẽ trả lại sự trong sạch và câu trả lời cho tất cả mọi người.”
“Rất may mắn, tôi đã giữ được sơ tâm, cũng giữ được sự trong sạch. Những năm tháng sau này, tôi sẽ tập trung hơn vào vai diễn, không phụ màn ảnh, không phụ chính mình. Xin cảm ơn mọi người.”
Lời vừa dứt, tiếng vỗ tay lại một lần nữa bao trùm cả khán phòng.
Tôi cúi người chào, bình thản bước xuống bục nhận giải.
Đứng trong hành lang yên tĩnh phía sau sân khấu, tôi cúi đầu nhìn chiếc cúp đang lấp lánh ánh sáng trong tay. Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua khung cửa kính sát đất, xoa dịu mọi tâm tư.
Trọng sinh một kiếp, tôi không cố tình trả th/ù, không tính toán mưu mô để h/ãm h/ại bất kỳ ai.
Tôi chỉ tránh xa vực thẳm, giữ vững tâm mình, làm tốt việc của mình.
Kẻ á/c ắt có trời trị, kẻ làm nhiều việc bất nghĩa, cuối cùng sẽ hoàn toàn chìm sâu trong chính những quả đắng mà mình đã gieo xuống.
Còn tôi, đã thoát khỏi bóng tối, hướng về ánh dương mà sống, cuối cùng đạt được vinh quang, trọn vẹn phần đời còn lại.
[Đã hoàn thành]