Sau đó, bà ta nằm lăn ra đất ăn vạ ngay giữa đám đông, gào thét đổi trắng thay đen, nói rằng tôi vì tiền mà tố cáo cha dượng, lại còn tự nguyện làm bồ nhí cho người khác, sau khi có tiền thì vứt bỏ mẹ ruột.

Chỉ vài câu ngắn ngủi, bà ta đã tự xây dựng hình ảnh bản thân thành một người mẹ vô tội, đáng thương.

Tôi lặng lẽ đứng nhìn, mặc cho người qua đường chụp ảnh, quay phim.

Chẳng bao lâu sau, bà ta bị cảnh sát cưỡ/ng ch/ế đưa đi, miệng vẫn lẩm bẩm không ngừng.

"Thẩm Lâm, đồ con bất hiếu, tất cả là do mày hại tao, mày sẽ không ch*t tử tế đâu..."

Bà ta bị tống vào xe cảnh sát, hai tay bám ch/ặt lấy cửa xe, giãy giụa muốn thoát ra.

"Tôi bất hiếu? Ha, tôi bị bà đá/nh từ nhỏ đến lớn, dưới sự giáo dục bằng gậy gộc thì có thể nuôi dạy ra đứa con hiếu thảo nào chứ?"

"Bà cứ việc đi kiện đi, vừa hay tôi sẽ cho thẩm phán thấy, những năm qua bà đã đối xử với tôi thế nào."

Những năm qua, thứ tôi bị tổn thương không chỉ là một cái chân.

Nghe vậy, sức lực của người mẹ như bị rút cạn, hai tay bị kéo vào trong, cảnh sát thuận thế đóng cửa xe rồi rời đi.

Không lâu sau đó, tôi nhận được thông báo từ đồn cảnh sát, mẹ tôi đã thừa nhận hành vi gây rối trật tự công cộng.

Bị tạm giam mười lăm ngày.

Tôi không đến thăm bà ta, mà m/ua vé máy bay đến một thành phố khác, rời đi ngay trong đêm.

Kỳ nghỉ khó khăn lắm mới có được, không thể lãng phí vào những chuyện không liên quan.

Chưa đầy hai ngày sau, đoạn video mẹ tôi ăn vạ ngoài phố đã nổi tiếng trên mạng.

Tôi cứ ngỡ mình sẽ phải hứng chịu một đợt b/ạo l/ực mạng, bị cư dân mạng ch/ửi bới tơi tả.

Không ngờ cư dân mạng lại đồng loạt lên án mẹ tôi, trong phần bình luận xuất hiện không ít người quen, vạch trần bộ mặt thật của bà ta.

Cũng nhờ việc bà ta đến trường gây rối hai lần, khiến việc bà ta ng/ược đ/ãi tôi được nhiều người chứng kiến hơn.

Sau khi được thả ra, bà ta còn chưa kịp thở dốc đã bị đám truyền thông phục sẵn ngoài đồn cảnh sát đuổi theo quay phim.

Trước đây mỗi ngày đi ăn xin còn đủ Iót dạ, giờ đây sau khi bị phơi bày, ba ngày bà ta cũng chẳng xin được nửa cái bánh bao.

Tôi lướt thấy video bà ta thảm hại bới thùng rác, trong lòng tĩnh lặng như mặt hồ.

Có lẽ đây chính là cái kết tốt đẹp nhất cho cả tôi và bà ta.

Tôi nhâm nhi ly rư/ợu ngọt mới ra mắt, ngắm nhìn mặt biển phẳng lặng không chút gợn sóng phía xa.

Những nỗi niềm trong lòng phút chốc tan biến, tĩnh lặng như chính mặt biển kia.

Tôi vừa đăng trạng thái lên mạng xã hội thì thấy Chu Dật cũng cập nhật thông tin mới.

Cậu ta m/ua xe mới, chở một cô gái tóc vàng mắt xanh đi dạo phố.

Xem ra sau khi ra nước ngoài, cuộc sống của cậu ta không tệ chút nào.

Sau khi rời khỏi nhà, mỗi người chúng tôi đều tìm thấy cuộc đời của riêng mình.

Những năm qua, tôi không trách cậu ta.

Cậu ta không phải anh ruột của tôi, cậu ta có lý do để không giúp tôi.

Nhưng tôi cảm kích cậu ta, ngày tôi rời đi, cậu ta không làm ầm ĩ lên, thậm chí còn giúp đỡ tôi.

Nghĩ đến đây, tôi để lại một lượt thích rồi thoát khỏi trang cá nhân.

Chuẩn bị kết thúc kỳ nghỉ, quay lại đơn vị tiếp tục phấn đấu.

Bởi vì những ngày tháng tốt đẹp thuộc về tôi vẫn còn ở phía trước.

[Hết]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
4 An Lan Năm Tháng Chương 18
7 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vì bảo vệ thư ký, anh mặc tôi chết trong dòng lũ

Chương 11
Khi nước lũ dâng đến tầng hai, trực thăng đã tới. Sợi dây cứu hộ thả xuống chỉ có một. Tôi đang mang thai chín tháng, vừa mới cài khóa an toàn vào người thì chồng tôi, Cố Đình Xuyên, đã giật phắt lấy rồi thắt dây vào eo cô thư ký. "Vi Vi bị chứng sợ biển sâu, không thể ở dưới nước quá lâu." Tôi ngã nhào vào dòng nước đọng, nước ối vỡ ra nhuộm đỏ mặt nước. "Đình Xuyên, em vỡ ối rồi, con sắp chào đời..." Cố Đình Xuyên nhìn xuống từ trên cao, ánh mắt tràn đầy chán ghét. "Giả vờ đáng thương cái gì? Cô da dày thịt béo, ngâm nước một chút thì chết được sao? Nếu Vi Vi bị sang chấn tâm lý, cô đền nổi không?" Trực thăng chở cô thư ký bay lên cao. Cố Đình Xuyên không hề ngoảnh đầu lại, leo lên thang dây. Trên mặt nước chỉ còn lại một tấm ván gỗ mục. Tôi cảm nhận được hơi ấm dần mất đi giữa hai chân, từ từ chìm xuống đáy nước. Tiện tay, tôi ném chiếc đồng hồ định vị xuống cống thoát nước.
Tình cảm
9