Tôi nhìn con dấu đỏ chót trên giấy, không nói lời nào.

Tôi quên mất, b/ệnh viện này thuộc quyền sở hữu của tập đoàn Lục thị.

Anh ta muốn giấy tờ gì, chẳng qua cũng chỉ là một câu nói.

Trước khi xảy ra t/ai n/ạn, tôi đã biết Lục Nguy định làm gì.

Hắn và Lục Hải Đường đã sớm bàn bạc với nhau, dùng cái ch*t giả để ép tôi hủy bỏ hôn ước với nhà họ Lục, ép tôi phải rời đi.

Chỉ là tôi không ngờ, hắn lại nhúng tay vào vụ t/ai n/ạn xe, lợi dụng lúc tôi hôn mê để giăng ra một cái bẫy khổng lồ.

Tờ giấy chứng tử đã được chuẩn bị từ sớm, lúc này như một lưỡi d/ao đ/âm thẳng vào vị trí mềm yếu nhất trong tim tôi.

đ/âm càng lúc càng sâu.

Nhưng chỉ dựa vào hai thứ này mà muốn định tội tôi thì chưa đủ!

Tôi hít sâu một hơi.

“Đã x/ác nhận Lục Hải Đường ch*t rồi, tôi còn vài câu hỏi muốn hỏi.”

“Tôi hôn mê bất tỉnh khi gặp t/ai n/ạn, vậy tôi đã ép ch*t Lục Hải Đường bằng cách nào?”

Cảnh sát nghe vậy, dừng việc ghi chép lại rồi nhìn về phía Lục Nguy.

“Ông Lục, phiền ông giải thích cho.”

Có lẽ không ngờ tôi sẽ hỏi như vậy, hắn thoáng chốc ngẩn người.

Hắn ra hiệu cho vệ sĩ, sau đó dẫn một người vào.

Là một y tá.

Lục Nguy nhìn tôi.

“Chính cô ta truyền lời của cô, nói cô lấy danh nghĩa thiếu phu nhân nhà họ Lục, cưỡng ép Hải Đường hiến m/áu cho cô!”

Y tá vừa vào đã không kìm được r/un r/ẩy, lúc cảnh sát hỏi chuyện, thậm chí còn sợ đến mức nói lắp.

Thế nhưng khi chỉ đích danh tôi là người sai khiến, giọng điệu lại vô cùng kiên định.

“Tôi là người phụ trách kiểm kê thiết bị trong phòng phẫu thuật, cô Khương tỉnh lại giữa chừng, biết được là cô Lục hiến m/áu cho mình nên đã ra lệnh cứng rắn. Cô ấy nói chỉ cần m/áu của cô Lục, nếu tôi không làm theo, cô ấy nhất định sẽ không tha cho tôi.”

Nghe thấy những lời này, tôi siết ch/ặt lòng bàn tay.

Quả nhiên, nhân chứng, vật chứng đều có đủ.

“Tôi nhắc nhở cô một câu, nếu tra ra cô làm chứng giả, cô chính là đồng phạm.”

Y tá nghe thấy lời tôi, đôi vai không kìm được run lên, vội vàng nói:

“Tôi nói từng câu từng chữ đều là sự thật, chính cô Khương đã sai khiến tôi làm!”

“Khương Trà, bình thường cô vốn thích dùng thân phận để ép người, lời này đúng là giống phong cách của cô!”

“Đáng thương cho Hải Đường ngoan ngoãn nghe lời, lại vô tội bị cô hại ch*t!”

Lục Nguy tỏ vẻ phẫn nộ, dáng vẻ như muốn xử tử tôi ngay tại chỗ.

Tôi ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đang bốc hỏa của hắn, lạnh lùng hỏi:

“Đã nói là tôi sai khiến, vậy hồ sơ rút m/áu và sổ đăng ký của Lục Hải Đường đâu?”

“Anh khẳng định tôi hại ch*t Lục Hải Đường, vậy thì đưa bằng chứng ra đây.”

Hắn lợi dụng Lục Hải Đường giả ch*t để lừa tôi, lại còn bày ra vòng vây lớn thế này, tôi không tin hắn cái gì cũng chuẩn bị hoàn hảo.

Hắn vốn luôn cưng chiều Lục Hải Đường, chẳng lẽ hắn thực sự để Lục Hải Đường rút nhiều m/áu như vậy?

Lục Nguy phất tay ra hiệu, bác sĩ liền mang hồ sơ rút m/áu của Lục Hải Đường đến.

Nhưng trên đó chỉ có số liệu ml m/áu, không có chứng minh danh tính.

Tôi cười lạnh: “Ai có thể chứng minh, số m/áu này chắc chắn là rút từ người Lục Hải Đường.”

“Ai là người ghi chép, và ai là người rút m/áu?”

Tôi truy hỏi từng bước, sắc mặt Lục Nguy dần trở nên cứng đờ.

“Cô còn mặt mũi mà hỏi, nếu không phải tại cô thì Hải Đường sao có thể ch*t!”

“Sao tôi không có mặt mũi mà hỏi, chuyện liên quan đến sự trong sạch của tôi, đương nhiên càng rõ ràng càng tốt.”

“Chỉ dựa vào một tờ hồ sơ rút m/áu không tên không tuổi, dựa vào đâu mà khẳng định là của Lục Hải Đường?”

“Nếu có người mạo danh, hoặc ghi chép có sai sót, lẫn lộn dữ liệu của người khác vào thì tính sao?”

Sắc mặt Lục Nguy đông cứng, không nói một lời.

Đôi mày nhíu ch/ặt, một luồng gi/ận dữ nhàn nhạt cứ vây quanh không tan.

Tôi tiếp tục: “Tôi thấy hay là thế này, rút nhiều m/áu thế kia chắc chắn vẫn còn dư, chi bằng đem đi kiểm tra, đến lúc đó sẽ biết có làm giả hay không.”

Cảnh sát thì thầm với nhau vài câu rồi đồng ý.

Lục Nguy thấy vậy, không kìm được siết ch/ặt bàn tay đang đút trong túi.

Hắn lạnh lùng nói:

“Khương Trà, Hải Đường đã bị cô hại ch*t rồi, cô còn tâm trí ở đây gây rối!”

Lục phu nhân thu hồi ánh mắt đặt trên hồ sơ rút m/áu, đ/au lòng nhìn tôi.

“Hải Đường trước đây có chút mâu thuẫn với con, nhưng những chuyện đó đã qua bao lâu rồi, không ngờ con vẫn còn nhớ.”

“Nó bị ta chiều hư nên có chút không hiểu chuyện, nhưng con cũng không cần phải trả th/ù nó như vậy, còn hại cả tính mạng của nó.”

Cảnh sát nghe vậy liền quay sang hỏi là chuyện gì.

Tôi suy nghĩ một chút, đoán chừng là chuyện của một tháng trước.

Chuyện khiến Lục phu nhân để tâm, cũng chỉ có chuyện đó.

Một tháng trước, tôi và Lục Hải Đường cãi nhau một trận, lý do là tôi phát hiện ra những bức thư tình Lục Nguy viết cho Lục Hải Đường.

Tôi tưởng Lục Hải Đường không biết x/ấu hổ, mượn danh nghĩa em gái nuôi để quyến rũ Lục Nguy, nên đã m/ắng cô ta té t/át, còn t/át cô ta vài cái thật mạnh.

Dù sao hôn ước giữa tôi và Lục Nguy cũng là do cha mẹ tôi định ra trước khi qu/a đ/ời, tôi đã định sẵn là phải gả vào nhà họ Lục.

Tôi vốn là người mạnh mẽ, trong mắt tuyệt đối không dung thứ cho những chuyện x/ấu xa trái đạo lý này.

Sau ngày đó, tôi luôn coi thường Lục Hải Đường, mỗi lần gặp cô ta đều buông lời mỉa mai châm chọc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
4 An Lan Năm Tháng Chương 18
7 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vì bảo vệ thư ký, anh mặc tôi chết trong dòng lũ

Chương 11
Khi nước lũ dâng đến tầng hai, trực thăng đã tới. Sợi dây cứu hộ thả xuống chỉ có một. Tôi đang mang thai chín tháng, vừa mới cài khóa an toàn vào người thì chồng tôi, Cố Đình Xuyên, đã giật phắt lấy rồi thắt dây vào eo cô thư ký. "Vi Vi bị chứng sợ biển sâu, không thể ở dưới nước quá lâu." Tôi ngã nhào vào dòng nước đọng, nước ối vỡ ra nhuộm đỏ mặt nước. "Đình Xuyên, em vỡ ối rồi, con sắp chào đời..." Cố Đình Xuyên nhìn xuống từ trên cao, ánh mắt tràn đầy chán ghét. "Giả vờ đáng thương cái gì? Cô da dày thịt béo, ngâm nước một chút thì chết được sao? Nếu Vi Vi bị sang chấn tâm lý, cô đền nổi không?" Trực thăng chở cô thư ký bay lên cao. Cố Đình Xuyên không hề ngoảnh đầu lại, leo lên thang dây. Trên mặt nước chỉ còn lại một tấm ván gỗ mục. Tôi cảm nhận được hơi ấm dần mất đi giữa hai chân, từ từ chìm xuống đáy nước. Tiện tay, tôi ném chiếc đồng hồ định vị xuống cống thoát nước.
Tình cảm
9