Sau khi c/ứu cậu con trai út của gia tộc giàu nhất vùng khỏi tay bọn buôn người, vợ chồng ông chủ họ Tần đến tận nhà cảm ơn và hỏi tôi muốn gì.
Tôi chưa kịp mở lời, bố mẹ và anh trai nuôi Cố Dữ đã nhìn tôi đầy cảnh giác, che chắn cho em gái phía sau lưng.
Kiếp trước, tôi đã lấy hết can đảm nói ra mong muốn được kết hôn với Cố Dữ, người mà tôi thầm thương tr/ộm nhớ.
Nhà họ Tần lập tức sắp xếp mọi việc, tác thành cho chúng tôi.
Nhưng ngay đêm tân hôn, em gái tôi vì gh/en tức mà đi uống rư/ợu giải sầu, rồi bị một đám c/ôn đ/ồ hànhz hạz đến ch*t.
Bố mẹ từ đó coi tôi như kẻ th/ù: "Chính mày đã hại ch*t em gái mày!"
Cố Dữ vì cảm thấy tội lỗi với em gái cũng đã bạo hành lạnh với tôi suốt ba năm trời.
Đến ngày tôi ch*t vì b/ệnh tật, họ cũng chỉ cho rằng đó là quả báo tôi tự chuốc lấy.
Sống lại một đời, tôi không muốn đi vào vết xe đổ đó nữa.
Ngước mắt đối diện với ánh mắt chân thành đầy biết ơn của vợ chồng ông Tần, tôi bình tĩnh lên tiếng:
"Cháu chỉ mong chú dì giúp cháu c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với nhà họ Lâm, và tài trợ cho cháu đi du học."
1.
Tần Lãng bảy tuổi như một chú gấu túi bám ch/ặt lấy eo tôi, gỡ thế nào cũng không ra.
"Chị ơi! Chị c/ứu em, chị là siêu anh hùng!"
Thằng bé ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt sáng rực, đầy vẻ ngưỡng m/ộ.
Bà Tần mỉm cười bước tới tách con trai ra, nắm lấy tay tôi, giọng điệu chân thành:
"Cô Lâm, nếu không có cô, đứa con trai út này của tôi đã bị bọn buôn người bắt đi mất rồi."
"Nhà họ Tần chúng tôi dù sao cũng là gia đình giàu nhất, cô muốn gì chúng tôi cũng sẽ đáp ứng!"
Lời vừa dứt, bầu không khí trong phòng khách đột ngột thay đổi.
Mẹ tôi là người lao đến đầu tiên, túm lấy tôi kéo mạnh về phía sau, sức lực lớn đến mức khiến tôi loạng choạng.
"Bà Tần, bà thật khách sáo quá! Nhược Nhược c/ứu người là việc nên làm, không cần quà cáp gì đâu ạ!"
Bố tôi cũng theo sát phía sau, nụ cười nịnh nọt:
"Đúng đúng, nhà chúng tôi tuy không thể so sánh với nhà họ Tần, nhưng cũng không thiếu thốn gì."
"Con bé còn nhỏ không hiểu chuyện, quà cáp gì chứ, bà đừng để bụng."
Cố Dữ đứng một bên, ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm vào tôi, giọng khàn đặc: "Nhược Nhược, đừng đòi hỏi lung tung."
Nhìn ánh mắt cảnh giác giống hệt nhau của ba người họ, đồng tử tôi hơi co lại.
Chắc chắn rồi, họ cũng giống như tôi, đều đã trọng sinh.
Em gái Lâm Kiều Kiều thò đầu ra từ phía sau ba người họ, tò mò nhìn tôi:
"Chị ơi, chị sẽ không đòi hỏi gì quá đáng đâu nhỉ?"
Tôi không trả lời.
Ánh mắt lướt qua từng gương mặt ấy, ký ức kiếp trước ùa về như thủy triều.
Ngày tôi ch*t vì b/ệnh, căn phòng trọ lạnh như hầm băng.
Tôi sốt cao bốn mươi độ, trên màn hình điện thoại là tin nhắn Cố Dữ vừa gửi cho tôi:
"Tôi đang quét dọn m/ộ cho Kiều Kiều, đừng gọi nữa."
Tôi gọi cho mẹ, vừa kết nối chưa kịp nói gì đã nghe thấy hai chữ lạnh lùng ở đầu dây bên kia: "Đáng đời."
Sau đó, điện thoại bị ngắt.
Khi hàng xóm phát hiện ra tôi, th* th/ể đã bốc mùi.
Chẳng có ai đến nhận x/ác.
Nghĩ đến đây, tôi cụp mắt xuống, hàng mi khẽ run.
Ông Tần cau mày nhìn phản ứng của gia đình họ Lâm, vẻ mặt lộ rõ vẻ suy tư.
Tần Lãng lại nhào tới ôm lấy đùi tôi, ngước đầu hỏi:
"Chị ơi, chị muốn gì? Bố mẹ em rất giàu, em sẽ bảo bố mẹ cho chị!"
Tôi cúi đầu nhìn cậu bé bảy tuổi này, hốc mắt chợt nóng lên.
Kiếp trước, sau khi c/ứu thằng bé, tôi không còn cơ hội gặp lại nó nữa.
Tôi không biết sau này nó lớn lên sẽ trở thành người như thế nào.
Nhưng vào lúc này, nó là người duy nhất trong căn phòng này thật lòng đối tốt với tôi.
Tôi ngồi xổm xuống, xoa đầu Tần Lãng, trong lòng đã có quyết định.
Bà Tần lại lên tiếng: "Cô Lâm, cô đã nghĩ kỹ chưa?"
Tôi vừa mở miệng định nói.
Mẹ tôi lập tức c/ắt ngang:
"Ôi chao! Bà Tần, cơm nước tôi đặt đã đến rồi, chúng ta ngồi vào bàn ăn trước đi! Để Nhược Nhược suy nghĩ thêm, không vội, không vội!"
Vợ chồng ông Tần nhìn nhau, vì nể mặt nên không nói thêm gì nữa.
Cả gia đình ùa về phía bàn ăn.
Tôi đi cuối cùng, nhìn bóng lưng bốn người nhà họ Lâm đang đi phía trước.
Bố mẹ tôi mỗi người một bên che chở cho Lâm Kiều Kiều.
Cố Dữ đi sau Lâm Kiều Kiều, cẩn thận kéo ghế cho cô ta.
Chẳng ai quay đầu nhìn tôi lấy một cái.
Tôi hít sâu một hơi.
Không sao cả.
Bữa cơm này, chính là bữa tối cuối cùng giữa tôi và gia đình họ Lâm.
2.
Bàn ăn bày biện đủ món, nhưng không khí lại quái dị vô cùng.
Bố tôi liên tục mời rư/ợu ông Tần, miệng nói những lời khách sáo như "trèo cao", "không dám nhận".
Mẹ tôi thì ngồi cạnh tôi, giám sát từng cử động của tôi, như thể đang nhìn một quả bom có thể phát n/ổ bất cứ lúc nào.
Ông Tần đặt chén rư/ợu xuống nhìn tôi, lại nhắc đến chuyện chính:
"Nhược Nhược, chuyện quà cáp..."
Mẹ tôi lập tức cư/ớp lời: "Ông Tần, con bé Nhược Nhược từ nhỏ đã hiểu chuyện, sẽ không đưa ra yêu cầu quá đáng đâu ạ."
Khi bà nói hai chữ "hiểu chuyện", bà cố tình nhấn mạnh, ánh mắt lườm tôi sắc lẹm.
Cố Dữ ngồi đối diện tôi, cúi đầu gắp thức ăn cho Lâm Kiều Kiều.
Điện thoại rung lên.
Tôi cúi đầu nhìn, là tin nhắn Cố Dữ gửi đến.