"Đừng nói bậy. Hoặc là em đừng đòi hỏi gì cả, hoặc là hãy nói rằng mình cần thời gian suy nghĩ để đuổi họ đi, rồi chúng ta sẽ nói chuyện sau."
Tôi không trả lời.
Nhìn dòng tin nhắn này, khóe miệng tôi khẽ nhếch lên một nụ cười mỉa mai.
Cố Dữ là con của bạn thân bố mẹ tôi, được nuôi dưỡng trong nhà chúng tôi từ nhỏ.
Cậu ấy bằng tuổi tôi, từ tiểu học đến trung học phổ thông, chúng tôi luôn học cùng lớp.
Ngày tốt nghiệp cấp ba, chúng tôi đã thề non hẹn biển dưới gốc cây hòe già trong sân trường.
Chúng tôi không dám công khai.
Sau đó, cả hai cùng đỗ vào một trường đại học.
Khi sắp tốt nghiệp, cậu ấy nói:
"Nhược Nhược, đợi anh khởi nghiệp thành công, anh sẽ cưới em."
Tôi tràn đầy hy vọng: "Được, em đợi anh."
Kiếp trước, để công ty của cậu ấy có bước khởi đầu, để có thể danh chính ngôn thuận ở bên cậu ấy.
Khi được hỏi về quà cảm ơn, tôi đã đưa ra hai yêu cầu với nhà họ Tần: đầu tư vào công ty của Cố Dữ và tác thành cho cuộc hôn nhân của chúng tôi.
Nhà họ Tần đồng ý ngay lập tức.
Bố mẹ tuy kinh ngạc nhưng vì yêu quý Cố Dữ nên cũng ngầm đồng ý.
Chỉ riêng Lâm Kiều Kiều là khác.
Kể từ ngày đó, con bé như biến thành người khác.
Trầm mặc ít nói, thỉnh thoảng chạm phải ánh mắt của nó, tôi thấy đầy rẫy sự oán h/ận dành cho mình.
Đêm tân hôn, Lâm Kiều Kiều vì gi/ận dỗi mà đi quán bar.
Sau đó, nó không bao giờ trở về nữa.
"Chị? Chị ơi!"
Giọng nói của Lâm Kiều Kiều kéo tôi trở về thực tại.
"Chị đang nghĩ gì thế ạ?"
Nó nghiêng đầu nhìn tôi, giọng điệu ngây thơ.
Tôi nhìn đứa em gái này, ánh mắt phức tạp.
Từ nhỏ đến lớn, em gái vốn rất tùy hứng.
Nhưng tôi cũng vì sự ảnh hưởng của bố mẹ mà luôn nuông chiều nó.
Sau khi nó ch*t ở kiếp trước, tôi đã dằn vặt suốt ba năm, lặng lẽ chịu đựng những lời m/ắng nhiếc, đá/nh đ/ập của bố mẹ và sự bạo hành lạnh lùng từ Cố Dữ.
Tôi cứ ngỡ, tất cả đều là lỗi của mình.
"Nhược Nhược." Mẹ tôi lén cấu tôi một cái dưới gầm bàn, ánh mắt đầy vẻ cảnh cáo.
Điện thoại lại rung.
Cố Dữ gửi tin nhắn thứ hai:
"Lâm Nhược, nếu cô dám đưa ra yêu cầu liên quan đến tôi, cả đời này tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cô."
Tôi ngẩng đầu nhìn lên.
Cố Dữ đang cẩn thận gỡ xươ/ng cá cho Lâm Kiều Kiều.
Cậu ấy bỏ miếng cá đã gỡ xươ/ng vào bát của Lâm Kiều Kiều, giọng nói dịu dàng: "Kiều Kiều, ăn chậm thôi."
Lâm Kiều Kiều cười ngọt ngào: "Cảm ơn anh!"
Bố mẹ tôi nhìn cảnh tượng này, trên mặt lộ rõ nụ cười mãn nguyện.
Tôi bưng tách trà lên, nhấp một ngụm.
Nhớ lại kiếp trước, Cố Dữ cũng từng gỡ xươ/ng cá cho tôi.
Đó là khi chúng tôi mới bắt đầu yêu nhau.
Còn sau đó thì sao?
Sau đó khi tôi sốt bốn mươi độ, gọi điện cho cậu ấy, cậu ấy nói: "Tôi đang quét dọn m/ộ cho Kiều Kiều, cô có thể đừng vô lý như thế được không?"
Tôi sốt đến mê man, nghe thấy đầu dây bên kia có người hỏi: "Ai thế?"
Cậu ấy đáp: "Một người không liên quan, cũng là kẻ tội đồ."
Rồi cúp máy.
Chút hơi ấm cuối cùng trong lòng tôi, hoàn toàn nguội lạnh.
Bà Tần dường như nhận ra điều gì đó, dịu dàng hỏi:
"Nhược Nhược, cháu có tâm sự gì sao?"
Sắc mặt mẹ tôi thay đổi, lại định lên tiếng.
Thấy vậy, tôi lắc đầu, mỉm cười: "Dì Tần, ăn cơm xong, cháu sẽ nói cho mọi người biết."
Mẹ tôi bị chặn họng, không nói nên lời.
Cố Dữ cau mày, gửi tin nhắn thứ ba dưới gầm bàn: "Lâm Nhược, cô muốn làm gì?!"
Tôi thậm chí chẳng buồn nhìn, trực tiếp úp điện thoại xuống mặt bàn.
Tôi chẳng muốn làm gì cả, chỉ muốn xem thử, gia đình này còn có thể gh/ê t/ởm đến mức nào nữa.
3.
Ăn cơm xong, mẹ tôi trực tiếp ra lệnh: "Nhược Nhược, đi rửa bát đi."
Lâm Kiều Kiều đứng dậy: "Mẹ, con giúp chị..."
"Con ngồi xuống!" Mẹ tôi ấn Lâm Kiều Kiều ngồi lại.
"Con cứ nghỉ ngơi đi, chơi điện thoại là được rồi. Chị con tay chân nhanh nhẹn, để nó tự làm."
Bố tôi cũng phụ họa: "Đúng đúng, Kiều Kiều con nghỉ đi, để chị con làm."
Tôi nhìn cảnh này, không nói một lời.
Bưng bát đĩa đi vào bếp.
Bà Tần đi theo vào: "Nhược Nhược, để dì giúp cháu!"
Tôi quay đầu nhìn bà, hốc mắt hơi đỏ nhưng giọng điệu bình thản:
"Cảm ơn dì Tần, không cần đâu ạ."
"Dì cứ ngồi chơi đi. Cháu làm quen rồi."
Bà Tần sững sờ.
Bà nhìn tôi, rồi lại nhìn ông Tần.
Tôi thấy được sự xót xa trong mắt hai người họ.
Người ngoài còn biết xót xa cho tôi, nhưng gia đình và người yêu của tôi lại coi tôi như rắn rết.
Thật nực cười.
Sau khi dọn dẹp xong, tôi quay lại phòng khách.
Ông bà Tần ngồi ở vị trí chủ tọa.
Gia đình bốn người nhà họ Lâm ngồi một bên.
Bố mẹ tôi ngồi hai bên, Lâm Kiều Kiều được bảo vệ ở chính giữa, Cố Dữ ngồi ngoài cùng.
Không chút do dự, tôi ngồi tách biệt sang phía đối diện, lưng thẳng tắp.
Rạ/ch ròi.
Giống như hai gia đình khác biệt.
Bà Tần mỉm cười lên tiếng:
"Nhược Nhược, ăn cơm xong rồi, cháu đã nghĩ ra muốn gì chưa? Nhà họ Tần chúng ta nhất định sẽ thực hiện cho cháu."