"Phải rồi, nhà họ Thẩm chẳng phải chỉ có hai cô con gái sao? Nói mới nhớ, ngài và Tô công tử vốn không hòa thuận trên triều đình, vậy mà sau lưng lại trở thành anh em cọc chèo, thật là thú vị."
Tạ Lan Chu thân hình hơi cứng đờ, đáy mắt đầy vẻ kinh ngạc.
Thẩm Ngọc Tranh chưa từng nhắc đến việc nàng có một người muội muội.
Tay hắn nắm ch/ặt dây cương, siết ch/ặt đến mức nổi cả gân xanh.
"Nhà họ Thẩm thật biết giấu giếm."
Gió nhẹ thổi bay tấm khăn che mặt của ta.
Khoảnh khắc đó, trong tim hắn truyền đến một cơn rung động khó hiểu.
Rất nhanh sau đó, hắn quay mặt đi, kéo dây ngựa, khuôn mặt trầm xuống đ/áng s/ợ.
Trên sân cầu mã, không khí bỗng chốc nóng rực.
Tạ Lan Chu đá/nh cực kỳ hung hãn, như thể muốn x/é nát ai đó vậy.
Hắn liên tiếp ghi ba bàn thắng, giành được những tiếng reo hò vang dội khắp sân.
Phía Tô Nghiên Chi lại không mấy thuận lợi, chàng vốn là người đọc sách, không giỏi cầu mã.
Nhưng chàng vẫn bình tĩnh, dù cầu bị mất nhưng người vẫn luôn ngồi vững trên lưng ngựa, không hề lộ vẻ luống cuống hay nóng nảy.
Cho đến hiệp cuối cùng.
Tạ Lan Chu thúc ngựa lao tới cư/ớp cầu, khí thế hung hăng.
Tô Nghiên Chi nghiêng người tránh né, ngựa bị kinh động.
Chàng không kịp siết ch/ặt dây cương, cả người ngã xuống từ trên lưng ngựa.
Tim ta thắt lại, gần như lập tức đứng dậy.
Ta nhanh chóng chạy vào sân, đỡ chàng dậy.
Trên tay áo thấm đẫm một mảng m/áu lớn, kéo ra xem thì thấy khuỷu tay đã bị trầy da.
Chàng sợ ta lo lắng, dùng đôi bàn tay to lớn che mắt ta lại.
"Không sao, chỉ là vết thương nhỏ."
"Đừng động đậy."
Ta rút khăn tay từ trong ngựk ra, tỉ mỉ băng bó cho chàng.
Tô Nghiên Chi có chút thẹn thùng, khẽ nhắc nhở: "Khăn tay của nữ nhi, không thể dễ dàng tặng cho người ngoài."
Ta mỉm cười: "Chàng là người ngoài sao?"
Chàng sững sờ một chút, rồi bật cười.
Ta đỡ chàng đứng dậy, quay người định rời đi.
Trong tầm mắt, Tạ Lan Chu đang đứng cách đó vài bước chân.
Tay nắm ch/ặt gậy cầu, ánh mắt dán ch/ặt vào chiếc khăn tay trên khuỷu tay Tô Nghiên Chi.
Chiếc khăn đó hắn từng thấy qua.
Thuở nhỏ, có người đã dùng đúng chiếc khăn như vậy để băng bó cánh tay cho hắn.
Sau này, hắn trân trọng cất giữ chiếc khăn đó, luôn mang theo bên mình.
Nhành lan thêu ở góc khăn, giống hệt với chiếc trên tay Tô Nghiên Chi.
Hắn vẫn luôn tưởng đó là của trưởng tỷ, nhưng kỹ thuật thêu của trưởng tỷ không hề tốt.
Lần trước hắn nhờ nàng kh//âu một chiếc áo trong, đường kim mũi chỉ xiêu vẹo, rối bời.
Lúc đó hắn không để tâm, nay đặt hai chuyện cạnh nhau mà suy ngẫm.
Trái tim bỗng chốc như bị thứ gì đó bóp nghẹt.
Hắn mơ hồ cảm thấy mình đã nhớ nhầm điều gì đó.
Hoàn h/ồn lại, hắn đột ngột ngẩng đầu, muốn tìm lại bóng dáng ta.
Nhưng trên khán đài trống trải, ta và Tô Nghiên Chi đã sớm sánh vai đi xa.
Hắn thất thần đứng trên sân cầu mã, chiếc gậy trong tay buông thõng xuống.
Tạ Lan Chu lần đầu tiên có cảm giác hụt hẫng đến thế.
......
Khi đó, hắn và trưởng tỷ thành thân theo đúng hẹn.
Ngày lại mặt, hắn không hề đi tay không.
Trước đây thường mang theo chút rư/ợu thanh tửu mà phụ thân ưa thích, lần này lại hiếm hoi mang hai vò rư/ợu mạnh biên quan.
Phụ thân đương nhiên không thể từ chối mặt mũi của tân tế.
Trong tiệc, trưởng tỷ vận y phục tân nương, tuy đoan trang nhưng khuôn mặt g/ầy đi không ít.
Qua ba tuần rư/ợu, Tạ Lan Chu mượn men say hỏi: "Nghe nói trong phủ còn một vị nhị tiểu thư, sao không thấy đâu?"
Phụ thân vội vàng che đậy, nói rằng ta bị phong hàn tại hội cầu mã để thoái thác.
Tạ Lan Chu uống thêm vài chén, đột nhiên đặt chén xuống, ánh mắt nhìn trưởng tỷ đầy áp bức.
"Chuyện c/ứu mạng bên bờ sông năm đó, nàng kể chi tiết cho ta nghe xem."
Không khí lập tức đông cứng.
Tay rót rư/ợu của trưởng tỷ chợt run lên, rư/ợu mạnh vương vãi đầy bàn.
"Đã bao nhiêu năm rồi, khi đó ta còn nhỏ lại sợ hãi, nhiều chi tiết cũng không nhớ rõ nữa."
"Không nhớ rõ?" Đáy mắt Tạ Lan Chu dâng lên tia lạnh lẽo.
"Vậy nàng còn nhớ được điều gì?"
Trưởng tỷ đáp rất nhanh: "Nhớ là trước khi ngài hôn mê đã đưa cho ta một miếng ngọc bội, bảo ta cầm ngọc bội đi tìm ngài, rồi ngài liền nhận ra ta."
Tạ Lan Chu nhìn chằm chằm nàng ba hơi thở: "Chỉ có vậy thôi sao?"
Trưởng tỷ cố gượng cười, gắp cho hắn một đũa thức ăn: "Có miếng ngọc bội này chẳng lẽ còn chưa đủ sao? Tại sao lại cứ phải chấp nhặt mấy thứ chi tiết vụn vặt đó làm gì."
Tạ Lan Chu không hỏi thêm nữa.
Chỉ uống cạn vò rư/ợu mạnh, gần như say đến bất tỉnh nhân sự.
Đích mẫu cấm túc không cho ta gặp khách, ta đành ngồi dưới hiên thêu hoa.
Mặt trời lặn về tây, gió nổi lên, cảm thấy có chút se lạnh.
Lúc này, một chiếc áo choàng ấm áp nhẹ nhàng khoác lên vai ta.
"Phong hàn chưa khỏi hẳn, sao lại ngồi ngay chỗ lộng gió thế này."
Tô Nghiên Chi vừa nói vừa đặt một chiếc lò sưởi tay vào lòng bàn tay ta.
Ta ngẩng đầu nhìn chàng, ánh nắng vừa vặn phác họa nên một đường nét dịu dàng trên gương mặt nghiêng của chàng.
"Hôm nay tới đưa canh thiếp sao?"
Chàng đáp: "Ừ."
Trước khi đi, chàng nhét vào tay ta một bức họa, rồi khẽ nói: "Ngày mai nếu rảnh, ta sai người mang tới một giỏ cua."
Ta hơi ngạc nhiên: "Sao chàng biết ta thích ăn cua?"