“Tướng quân, năm xưa ngài cầm một miếng ngọc bội để nhận người, nay lại cầm một chiếc khăn tay tùy tiện bám víu.”
“Rốt cuộc là ta lừa người, hay tướng quân từ trước đến nay đều hồ đồ, chỉ biết chấp niệm vào vật ngoài thân mà không nhận ra chân tình.”
Tạ Lan Chu nhất thời cứng họng.
Ta không đợi hắn kịp hoàn h/ồn, giọng điệu lại lạnh thêm vài phần.
“Hay nói cách khác, tướng quân mới thành thân không lâu đã chán gh/ét trưởng tỷ, muốn cư/ớp vợ yêu của người khác, cưỡng ép h/ủy ho/ại lương duyên của kẻ khác.”
Người dưới đường bàn tán xôn xao, hơi thở của hắn khựng lại một nhịp.
Không đợi hắn trả lời, ta dùng sức rút chiếc khăn trong tay hắn, ném thẳng vào ngọn nến đang ch/áy, đ/ốt sạch.
Chỉ trong chớp mắt, chiếc khăn không còn dấu vết.
Tạ Lan Chu cứng đờ tại chỗ, nhìn đống tro tàn vương vãi trên đất, ánh sáng trong mắt hoàn toàn lụi tắt.
“Nàng...”
Tô Nghiên Chi bước lên nửa bước, hoàn toàn ngăn cách ta và Tạ Lan Chu.
“Tạ tướng quân, phu nhân ta đã nói, ngài nhận nhầm người rồi. Hôm nay là ngày đại hỷ của ta, nếu tướng quân đến chúc mừng, ta đã bày tiệc đãi khách; nếu không phải, xin tướng quân tự trọng.”
Ba chữ “phu nhân ta” được chàng nói vô cùng rõ ràng.
Hồi lâu sau, Tạ Lan Chu mới lủi thủi rời khỏi hỷ đường.
Ta trút một hơi thật mạnh, sau lưng đã thấm một tầng mồ hôi lạnh.
Tô Nghiên Chi cúi đầu ghé sát vào ta, giọng rất khẽ: “Tay có đ/au không?”
Lúc này ta mới cảm thấy, ngón tay vừa nãy bị ngọn nến li/ếm qua, hơi ửng đỏ.
Đêm động phòng hoa chúc.
Tô Nghiên Chi thay ta tháo khăn trùm đầu, lại dùng nước lạnh thấm khăn đắp lên đầu ngón tay ta.
Ta chợt hỏi: “Có phải chàng đã sớm biết chuyện giữa ta và Tạ Lan Chu rồi không?”
Chàng không dừng tay: “Biết một chút.”
“Chàng không hỏi tại sao năm đó ta không nhận?”
“Không hỏi.”
Chàng bỏ khăn ra, bôi th/uốc cho ta, an lòng nói: “Xong rồi, ngày mai sẽ không còn đỏ nữa.”
Ta vùi đầu vào vai chàng, giọng nghẹn ngào: “Tô Nghiên Chi, chàng quen ta từ trước rồi, đúng không? Không phải chỉ từ sau khi bà mối đến cầu hôn đâu.”
Chàng im lặng một hồi, chợt lên tiếng: “Tết Thượng Nguyên, ba năm trước, nàng thả một chiếc đèn bên bờ sông.”
Ta ngẩng phắt đầu nhìn chàng.
Chàng rủ mắt nhìn ta, khóe miệng mang theo ý cười nhàn nhạt.
“Chiếc đèn đó trôi được mười trượng thì lật, nàng đã buồn bã nhìn rất lâu. Sau đó ta thả lại cho nàng một chiếc, rồi ước một nguyện vọng.”
“Ước gì?”
Chàng không nói.
Chỉ cúi đầu, dùng môi khẽ chạm vào trán ta.
“Bây giờ nguyện vọng thành hiện thực rồi.”
Sau này ta mới biết, đêm đó chàng đã chuẩn bị cả bụng những lời muốn nói.
Đứng trên cầu hai canh giờ, vậy mà một chữ cũng không dám thốt ra.
Tiểu tư trong phủ thì thầm: “Đêm đó công tử như mất h/ồn, viết hỏng mất mấy bức thư pháp.”
Ta nghe những lời này, lòng mềm nhũn đến rối bời.
Chỉ dụ bổ nhiệm đi nhậm chức của Tô Nghiên Chi đến hơi gấp, nhưng lại vừa vặn.
Giang Nam đất đai màu mỡ, lại cách xa kinh thành.
Chàng nói vừa hay đưa ta đi xem phong cảnh phương Nam, tránh cho việc cứ suốt ngày giam mình trong phủ.
Chúng ta đi đi dừng dừng, không hề vội vã.
Tô Nghiên Chi nói trễ một hai ngày cũng không sao, thời gian nhậm chức còn dư dả, thân thể ta mới là quan trọng.
Cứ thế đi suốt hơn nửa tháng, cuối cùng cũng đến Hàng Châu.
Phủ nha không lớn, phía sau có một tiểu viện vô cùng hợp ý ta.
Việc đầu tiên Tô Nghiên Chi làm khi đến nơi không phải là đi bàn giao công văn.
Mà là đích thân trồng hai cây quế trong sân, chàng biết ta thích.
Ngày tháng cứ thế chậm lại.
Lúc rảnh rỗi, chúng ta cùng uống trà, đọc sách dưới gốc quế.
Chàng bãi triều về, từ trong ngựk móc ra một túi bánh quế hoa.
Nói là m/ua ở đầu phố, sợ bánh lạnh nên dọc đường đều ủ trong lòng ngựk. Khi ta nhận lấy, bánh vẫn còn ấm.
“Chàng ngày nào cũng m/ua đồ ăn, lấy đâu ra tiền tiết kiệm?” Ta bóc lớp giấy dầu.
“Tiết kiệm tiền làm gì?” Chàng ngồi xuống đối diện ta, “Nuôi một mình nàng, ta vẫn nuôi nổi.”
Khi nói câu này, chàng thậm chí không ngẩng đầu lên, đang chăm chú xem công văn, dường như chỉ là một câu nói bâng quơ.
Ta cắn miếng bánh quế hoa, chợt cảm thấy vết thương trong lòng đang từng chút một lành lại.
Đến tháng thứ ba ở Hàng Châu, đích mẫu gửi thư tới.
Tạ Lan Chu đưa trưởng tỷ đi du ngoạn hồ ngoài thành.
Từ sau khi ta đi, sợi dây trong lòng hắn càng lúc càng căng, đi/ên cuồ/ng muốn tìm một câu trả lời.
Trên hồ Bích Thủy, trưởng tỷ ngồi đầu thuyền, tán gẫu với hắn về thi từ ca phú.
Tạ Lan Chu lại không còn tâm trí lắng nghe, hắn chỉ đợi, đợi trưởng tỷ nói ra những chuyện liên quan đến dòng sông này.
Khi thuyền đến giữa hồ, trong rừng liễu bên bờ bỗng xuất hiện mấy kẻ áo đen.
Nỏ tiễn x/é gió lao tới, găm vào mạn thuyền.
Trưởng tỷ sợ hãi hét lên.
Tạ Lan Chu vì bảo vệ nàng, không tránh kịp, bị một mũi tên sắc lẹm sượt qua vai.
Kẻ áo đen thấy một đò/n không trúng, liền rút đ/ao nhảy lên thuyền.
Tạ Lan Chu một mình chống chọi với ba kẻ, trong lúc giao tranh cùng rơi xuống nước.
Cho đến khi có người ở bờ chạy tới, trưởng tỷ mới nhớ ra phải kêu c/ứu.