Nhiệm vụ phản kích: Úp bát bún cay đó lên đầu nó! Thực hiện!】
"Kỳ Kỳ, em mau tránh ra đi! Chị không kiểm soát được bản thân nữa rồi!"
Tôi hoảng hốt hét lên.
Dưới sự chứng kiến của hàng trăm đôi mắt trong căng tin, tôi cưỡng ép xoay eo giữa không trung, hoàn thành một cú xoay vòng kiểu Thomas đi ngược lại định luật vật lý.
Tay tôi như chiếc kìm sắt, nắm ch/ặt lấy mép bát bún cay trong tay Thẩm Kỳ Kỳ, rồi tận dụng lực xoay, phản thủ thực hiện một động tác úp rổ!
Cả bát bún cay đầy ắp dầu đỏ, chính x/ác không sai một li, không rơi một giọt, úp thẳng lên mái tóc đen dài thẳng mượt mà Thẩm Kỳ Kỳ vừa tốn ba nghìn tệ để chăm sóc.
Sợi rong biển vắt vẻo trên lông mi cô ta, viên cá lăn xuống theo sống mũi, nấm kim châm như những sợi tua rua điểm xuyết bên tai cô ta.
Dầu đỏ chảy dọc xuống chiếc áo sơ mi trắng hàng hiệu Chanel của cô ta.
"Á á á á á--"
Thẩm Kỳ Kỳ phát ra tiếng thét như heo bị chọc tiết.
"Hu hu hu, Kỳ Kỳ chị xin lỗi! Để chị lau cho em!"
Tôi vừa khóc vừa xin lỗi, rút một tờ khăn giấy, cố gắng lau vết dầu đỏ trên mặt cô ta.
Nhưng Diêm Kha rõ ràng vẫn chưa hả gi/ận, nó điều khiển tay tôi, trực tiếp đ/ập tờ khăn giấy đó lên mặt cô ta rồi chà mạnh hai cái.
Thế là xong, Thẩm Kỳ Kỳ hoàn toàn biến thành một cái đầu heo dính đầy dầu đỏ.
Cả trường chấn động.
Chỉ trong một ngày, chiến tích huy hoàng của tôi: đá/nh trùm trường, úp sọt thiên kim giả đã lan truyền đến mọi ngóc ngách.
Tất cả mọi người đều cho rằng Tô Miểu Miểu là một "mỹ nhân đi/ên rồ, đá/nh nhau đến mức chính mình cũng sợ".
Bởi vì mỗi lần trước khi ra tay tôi đều khóc lóc cảnh báo người ta "chạy mau đi", điều này bị mọi người giải mã thành lời tuyên án t/ử vo/ng trước khi sát thủ bi/ến th/ái tung chiêu cuối.
Thế là, trong những ngày tiếp theo, ngày nào tôi cũng ngồi trong lớp run lẩy bẩy gặm bánh ngô, nhưng trong phạm vi ba mét quanh tôi, tuyệt đối không một sinh vật sống nào dám lại gần.
Ngay cả giáo viên gọi tôi trả lời câu hỏi cũng phải dùng kính ngữ: "Đại ca Tô, cô xem bài tích phân này nên giải thế nào ạ?"
Nhưng tôi không hề vui vẻ.
Tôi quá sợ hãi.
Tôi biết Thẩm Kỳ Kỳ tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho mình.
Quả nhiên, bão tố ập đến rất nhanh.
Ngày hôm đó tan học, để tiết kiệm hai đồng tiền xe buýt, tôi đi đường tắt qua một con ngõ tối tăm vắng vẻ.
Vừa đi được nửa đường, hai đầu ngõ đã bị chặn đứng.
Hơn chục gã l/ưu ma/nh xăm trổ đầy mình, cầm ống sắt và d/ao bấm từ từ tiến lại gần.
Tên trọc đầu cầm đầu nhổ một bãi nước bọt:
"Mày chính là Tô Miểu Miểu? Tiểu thư nhà họ Thẩm bỏ ra năm trăm nghìn để m/ua một cái chân của mày, là mày tự bẻ hay để anh em bọn tao vất vả bẻ giúp mày đây?"
Tôi nhìn những lưỡi d/ao và ống sắt sáng loáng kia, nước mắt lập tức vỡ đê.
Năm trăm nghìn?!
Thẩm Kỳ Kỳ, cô đá/nh giá cao tôi quá đấy!
Cô đưa năm trăm nghìn đó cho tôi, tôi tự bẻ chân rồi lăn về quê nuôi lợn không được sao?!
"Đại ca tha mạng!"
Tôi không chút do dự quỳ xuống, móc hết cặp sách, ví tiền, điện thoại ném xuống đất:
"Tiền cho các anh hết! Tôi không còn tiền nữa! Xin các anh tha cho tôi, tôi chỉ là một kẻ vô dụng từ quê lên thôi!"
Đám l/ưu ma/nh cười ha hả: "Con nhỏ này trông xinh xắn, tiếc là đồ hèn nhát. Ra tay!"
【Cảnh báo! Phát hiện mối đe dọa chí mạng!
Nhiệm vụ phản kích cuối cùng bắt đầu: Trong vòng một phút không hạ gục được bọn chúng, hệ thống này lập tức tự n/ổ! Đếm ngược bắt đầu, sáu mươi, năm mươi chín...】
Giọng của Diêm Kha lạnh lùng chưa từng thấy.
"Đừng mà! Tôi sẽ ch*t mất anh Thống ơi! Bọn chúng có d/ao đấy!" Tôi gào thét tuyệt vọng trong lòng.
【C/âm miệng! Giao cơ thể cho ta!】
Giây tiếp theo, tôi bật dậy từ dưới đất như một mũi tên.
Tên trọc đầu còn chưa kịp phản ứng, nắm đ/ấm to như cái bao cát của tôi đã mang theo tiếng x/é gió, giáng mạnh vào mặt hắn.
Sống mũi tên trọc đầu lõm xuống, cả người bay xa ba mét.
Đám l/ưu ma/nh sững sờ một giây, rồi gào thét lao tới: "Mẹ kiếp, lên cùng lúc! Ch/ém ch*t nó!"
Năm mươi chín giây tiếp theo là khoảnh khắc đen tối nhất mà đám l/ưu ma/nh không bao giờ muốn nhớ lại, cũng là lần tôi khóc thảm thiết nhất.
Tôi nhắm nghiền mắt, nước mắt tuôn trào, miệng phát ra tiếng khóc thảm thiết:
"C/ứu với! Gi*t người rồi! Tôi sắp gi*t người rồi! Các anh đại mau chạy đi hu hu hu!"
Nhưng cơ thể mảnh khảnh của tôi lại như bóng m/a luồn lách giữa làn đ/ao ki/ếm.
đ/á ngang, đá/nh cùi chỏ, quật qua vai, khóa tay...
Mỗi đò/n đều chính x/ác đá/nh vào khớp và tử huyệt của bọn chúng.
Ống sắt bị tôi bẻ cong bằng tay không, d/ao bấm bị tôi vả một cái bay cắm phập vào tường.
đ/ấm nào ra đ/ấm nấy, tiếng xươ/ng g/ãy vang lên liên hồi.
Tôi thực hiện một cú đ/á xoay vòng hạ gục hai tên cuối cùng.
Trong ngõ, những gã tráng hán nằm la liệt kêu gào.
Tôi đứng giữa, hai tay r/un r/ẩy, khóc không ra hơi.