Nhưng trong đầu tôi, câu nói kia cứ lởn vởn không dứt: "Cô quá m/áu lạnh."
Cảnh tượng lúc Chu Tiểu Bảo sắp ch*t, nằm bất động trên sàn nhà, cơ thể lắc lư theo nhịp sơ c/ứu của cảnh sát, trông như một con búp bê vải rá/ch nát.
Vậy nên, là lỗi của tôi sao?
Tôi là giám đốc kinh doanh của công ty, cũng là người có doanh số cao nhất. Thông thường, không lãnh đạo nào lại đi đắc tội với người có doanh số cao nhất cả.
Nhưng khách hàng của tôi đều là những người chơi cá cùng tôi. Mối liên hệ giữa chúng tôi không đơn thuần là người b/án và khách hàng.
Sếp muốn nắm giữ những khách hàng lớn này trong tay mình nhưng mãi không thành công. Ông ta chưa bao giờ cho rằng tôi trở thành người có doanh số cao nhất nhờ vào năng lực kinh doanh, nên lần này tôi gặp chuyện, ông ta không thể chờ đợi mà dậu đổ bìm leo. Thậm chí ông ta còn hy vọng những khách hàng này sẽ vì chuyện này mà c/ắt đ/ứt liên lạc với tôi, để công ty thiết lập hợp đồng tín nhiệm toàn diện.
Ông ta gửi tin nhắn hàng loạt cho khách hàng về việc tôi thôi việc: 【Các hợp đồng sau này, công ty sẽ cử người mới liên lạc với quý vị.】
Chẳng bao lâu sau, tôi nhận được từng hồi đáp một.
Tổng giám đốc Trương, người tặng tôi cá nóc Hawa: 【Hợp đồng năm mươi triệu đó tạm thời không ký nữa, đợi cô tìm được công ty mới rồi tính tiếp.】
Các người chơi cá khác cũng lần lượt bày tỏ sẽ không gia hạn hợp đồng khi đến hạn.
Khách hàng lớn nhất của công ty, Tổng giám đốc Phương, gửi tin nhắn thoại đến, nhưng lại là giọng nữ.
Đó là vợ ông, bà Triệu.
"Tiêu Tiêu em à, là vì chuyện nhà hàng xóm hả?"
"Nói thật, là một người mẹ, chị có thể hiểu cho họ."
"Nếu là chị, chị cũng sẽ h/ận."
"Chị nói lời này không phải có ý trách cứ em."
"Họ chuyển đến, em chịu bao nhiêu ấm ức, em không nói, nhưng chị và anh Phương của em đều biết."
"Chính con cá đó, bị họ lấy mất, em lại m/ua con mới, nuôi tốt rồi lại tặng cho anh Phương của em."
"Tính đi tính lại, bản thân em lỗ hơn một trăm nghìn đúng không? Chỉ để giúp công ty duy trì khách hàng."
"Hoa hồng của em có cao đi chăng nữa, cũng không thể coi tiền như cỏ rác thế được."
"Chuyện này em không nói với ai, cũng không truy c/ứu trách nhiệm nhà đối diện."
"Theo chị, đây chính là sai lầm lớn nhất của em."
"Không truy c/ứu sẽ khiến đối phương được đà lấn tới, khiến họ nghĩ rằng mình không sai."
"Em đáng lẽ phải đá/nh cho họ đ/au một lần, để họ biết sợ, thì họ mới không dám nữa."
"Đất nước chúng ta đã qua cái thời ai yếu thì người đó có lý rồi."
"Dư luận mạng thì đã sao, ai dám nói em một câu, em cứ kiện hắn, thuê luật sư giỏi."
"Đến cuối cùng, so với việc đi làm ki/ếm tiền, tiền luật sư, tiền phí kiện tụng đều là đối phương phải chi trả, em cứ việc đếm tiền bồi thường là được."
"Chị giới thiệu cho em một người, hồi chị và anh Phương chưa đến với nhau, người bị tung tin đồn thất thiệt, cuối cùng chẳng phải đều..."
Tổng giám đốc Phương đột nhiên lên tiếng c/ắt ngang bà Triệu: "Ấy ấy, không phải là đang an ủi Tiểu Diệp sao, em lại lan man đi đâu thế."
"Tiểu Diệp, chuyện này, chúng tôi đều đứng về phía em, cứ giải quyết đi, công việc không cần phải lo."
"Tất nhiên, cá thì vẫn phải nuôi cho tốt nhé."
Tôi mỉm cười đồng ý.
Tôi học chuyên ngành liên quan đến sinh vật biển ở đại học, lại hứng thú với việc nuôi cá trong bể, từ diễn đàn thời đại học đến các nhóm chat bây giờ, tôi đều rất năng n/ổ, lại học chuyên ngành liên quan nên kết giao được rất nhiều bạn bè.
Nhưng cái thú nuôi cá này, không có tiền thì thực sự không chơi nổi, một cái bể cá có khi bằng nửa năm lương của tôi thời đó, chưa kể đến những bể cá đặt làm riêng.
Điểm cuối của vạn vật là kinh doanh, không tìm được việc đúng chuyên ngành, cuối cùng tôi đi làm kinh doanh.
Ai mà ngờ được, một câu than vãn vu vơ trong nhóm chat lại thu về ngay gần chục đơn hàng trị giá trên triệu tệ.
Sự đền đáp chính là tôi giúp họ nuôi cá. Tôi cũng thường tự m/ua cá, sau khi nắm rõ tập tính thì tặng lại cho các vị tổng giám đốc này.
Vì vậy, ngay cả khi tôi không hiểu về kỹ thuật b/án hàng, vị trí người có doanh số cao nhất của tôi vẫn chưa từng bị lung lay.
Tôi luôn nghĩ sống thiện lương, không gây thêm phiền phức cho người khác, đối với một số người quá quắt, tôi càng cảm thấy chịu thiệt là phúc.
Tôi rất may mắn, nên thiện ý của tôi đã được đền đáp.
Nhưng thực tế, nó lại thích t/át cho bạn một cái vào lúc bạn hạnh phúc nhất.
Trên mạng cũng giống như lời sếp cũ nói, gần như nghiêng hẳn về một phía ch/ửi bới tôi m/áu lạnh.
Tôn Thiến Thiến, mẹ của Tiểu Bảo.
Ngày nào cô ta cũng livestream khóc lóc kể lể, mắt đỏ hoe.
Cô ta thực sự đ/au lòng, nhưng cũng thực sự muốn chuyển toàn bộ lòng h/ận th/ù lên người tôi.
Đôi khi vẫn thấy Tô Mỹ Trân xuất hiện, vẻ ngoài thê thảm khiến mọi người tha thứ cho việc bà ta là kẻ đầu sỏ hại ch*t Tiểu Bảo.
Chỉ là không biết, liệu Tiểu Bảo có tha thứ cho bà ta không.
Hai con cá nóc, gần như đều bị Tiểu Bảo ăn sạch, kể cả nước canh.
Lúc chúng tôi đ/ập cửa, Tô Mỹ Trân đang liều mạng nhét th!t cá vào miệng Tiểu Bảo, ép nó uống canh.
Bụng Tiểu Bảo căng tròn, dù đã nôn ra nhiều như vậy, vẫn cứ căng tròn.
Nó sẽ không h/ận đâu, nó còn quá nhỏ, chẳng hiểu chuyện gì cả.
Nhưng người lớn thì hiểu hết.
Nhìn Tôn Thiến Thiến khóc sưng cả mắt trên màn hình điện thoại.
Tôi biết cô ta thực sự đáng thương, đến cả người thực sự đáng h/ận cô ta cũng không dám h/ận.