“ dạ dày em lại không khỏe à?”

“Không có.”

“Vậy sao sắc mặt em tệ thế?”

“Do ánh đèn thôi.”

Anh ấy không hỏi thêm nữa, cúi đầu ăn tiếp.

Màn hình điện thoại sáng lên, anh liếc nhìn một cái rồi không động vào.

Tôi thấy thông báo hiện lên WeChat, tên hiển thị là một emoji bông hoa trắng.

Không có nội dung xem trước, chỉ có một hình ảnh thu nhỏ.

Anh ấy úp điện thoại xuống.

“Chuyện triển lãm tuần sau em không cần lo, anh tự giải quyết được.”

“Được.”

“Đến lúc đó có lẽ anh sẽ ngủ lại ở tiệm vài ngày, em đừng đợi cơm anh.”

“Được.”

“Sao hôm nay em nói ít thế?”

“Nghĩ nhiều chuyện thôi.”

Anh đặt đũa xuống, vươn tay chạm vào trán tôi.

“Không sốt.”

Trên ngón tay anh còn sót lại vết nhựa cây màu xanh.

Giống như những bó hoa kia, chạm vào tôi, cũng đã chạm vào người khác.

Khác biệt duy nhất là, lúc chạm vào người khác sẽ có thêm ba bông hoa, thêm một dòng chữ in nhũ, thêm một cành cát tường trắng.

Tối về nhà, anh ấy đi tắm, tôi ngồi trong phòng khách mở trang cá nhân của blogger kia lên.

Video mới nhất đăng cách đây ba tiếng.

Tiêu đề là: “Anh ấy nói tuần sau sẽ có bất ngờ cho tôi, mong chờ quá.”

Ảnh đính kèm là một ảnh chụp màn hình tin nhắn, avatar của đối phương đã được làm mờ.

Nhưng màu sắc của khung tin nhắn là màu xanh lá.

Đó là phối màu đ/ộc quyền của ứng dụng chat ít người dùng mà Hạ Nghiễn Từ hay dùng.

Anh ấy chuẩn bị bất ngờ cho cô ta.

Còn với tôi, anh ấy nói “tuần sau bận, đừng đợi cơm anh”.

Tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại.

Tôi tắt điện thoại, tựa vào ghế sô pha nhắm mắt lại.

Khi anh bước ra, tóc vẫn còn nhỏ nước, chân trần bước trên sàn nhà.

“Dĩ Trừng, ngày mai cuối tuần em có kế hoạch gì không?”

“Không.”

“Vậy sáng mai anh qua tiệm xử lý chút việc, trưa về với em.”

“Không cần vội vã chạy về đâu.”

“Sao thế?”

“Không sao cả. Anh cứ bận việc của anh đi.”

Anh đứng đó nhìn tôi vài giây.

Sau đó bước tới, đặt một nụ hôn lên trán tôi.

“Ngủ sớm đi.”

Đôi môi lạnh ngắt.

Giống như những dải ruy-băng không tên, giống như những ngôn ngữ hoa chưa bao giờ được hỏi đến.

Đã cho đi, nhưng đó không phải là hơi ấm dành riêng cho tôi.

Sáng thứ Bảy, trước khi ra khỏi cửa, Hạ Nghiễn Từ thay giày ở lối vào.

“Trong tủ lạnh còn bánh sandwich hôm qua, em hâm nóng lên mà ăn.”

“Biết rồi.”

“Trước trưa anh về.”

Sau khi cửa đóng lại, tôi đợi năm phút, x/ác nhận anh đã đi xa mới cầm điện thoại lên.

Mở trang chủ của “Đường Lê Không Chua”, lướt đến video đầu tiên, thời gian đăng là hai năm ba tháng trước.

Sớm hơn ba tháng so với lúc Hạ Nghiễn Từ bắt đầu tặng hoa cho tôi.

Nghĩa là anh ấy tặng cho cô ta trước, sau đó mới bắt đầu tặng cho tôi.

Tôi không phải người được ưu tiên, tôi là người được tặng thêm.

Tiêu đề video đầu tiên đó rất đơn giản: “Nhận được một bó hoa, từ một người rất quan trọng.”

Trong khung hình, ngón tay cô ta tách lớp giấy gói, lộ ra bó hoa cát tường hồng trắng xen kẽ, ở giữa cắm một cành lưu ly màu tím nhạt.

Kiểu cắm xoắn ốc, nút thắt ruy-băng kép, lớp giấy kraft bên ngoài ép một lớp màng mờ.

Giống hệt cách gói bó hoa đầu tiên anh tặng tôi.

Khác biệt duy nhất là, đuôi dải ruy-băng bó hoa của cô ta có in nhũ một dòng chữ.

Tôi phóng to ảnh chụp màn hình, xem đi xem lại ba lần.

“Dư Đường.”

Hai chữ.

Anh ấy đặt cho cô ta một cái tên gọi đ/ộc quyền.

Còn 104 bó hoa tôi nhận được, đến một chữ “Dĩ Trừng” cũng không có.

Tôi tiếp tục lướt xuống.

Video thứ mười hai, cô ta khoe một bó hồng sâm panh phối cùng lá khuynh diệp.

Cô ta nói trước ống kính: “Anh ấy nói ngôn ngữ của bó hoa này là ‘Anh chỉ chung tình với mình em’, các bạn có tin không?”

Trong phần bình luận có người hỏi: “Hai người yêu nhau rồi à?”

Cô ta trả lời: “Mối qu/an h/ệ giữa chúng tôi, sâu đậm hơn cả yêu nhau.”

Sâu đậm hơn cả yêu nhau.

Câu nói này tôi nghiền ngẫm rất lâu.

Hạ Nghiễn Từ ở bên tôi hai năm, từ yêu đương đến sống chung, ăn cơm ngủ nghỉ đưa đón đi làm, đó đều là “yêu nhau”.

Nhưng cô ta nói họ “sâu đậm hơn cả yêu nhau”.

Mười hai giờ mười lăm phút trưa, Hạ Nghiễn Từ về.

Trên tay xách hai hộp cơm.

“Anh không kịp nấu cơm, m/ua món canh bò cay em thích này.”

Thứ tôi thích là bún chua cay, không phải canh bò cay.

Canh bò cay là món tôi tùy tiện gọi trong lần đầu tiên đi ăn với anh, vì nhìn menu không biết món nào, nên chọn món đầu tiên.

Anh ấy ghi nhớ bữa ăn đó thành sở thích của tôi, nhớ suốt hai năm.

Còn tôi đã đính chính ba lần, anh chưa từng nghe lọt tai lần nào.

“Cảm ơn.”

“Sáng nay em làm gì?”

“Xem điện thoại.”

“Xem gì?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 An Lan Năm Tháng Chương 18
5 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sự thiên vị không đợi được, tôi không cần nữa

Chương 8
Trên đường từ đồn cảnh sát về nhà cùng Thẩm Tu Cẩn, tôi đề nghị ly hôn. Anh đạp phanh gấp, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá: "Lâm Vãn, làm mình làm mẩy cũng phải có chừng mực thôi." Tôi nhìn chiếc Maybach đang bám sát phía sau qua gương chiếu hậu, bất chợt mỉm cười. "Tôi đoán không quá mười giây nữa, bảo bối tâm can của anh sẽ xuống xe để cầu xin tôi đấy." Lời vừa dứt, Tô Y Y đã đỏ hoe mắt gõ cửa kính xe, khóc lóc thảm thiết: "Chị Vãn Vãn, em thật sự không cố ý đến nhà chị vào nửa đêm đâu, em chỉ muốn giúp Tu Cẩn lấy một tập tài liệu thôi..." "Chị muốn đánh muốn mắng thì cứ trút lên người em, đừng giận Tu Cẩn là được." Nhìn Thẩm Tu Cẩn xót xa che chở cho cô ta, ánh mắt đầy vẻ đề phòng nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi tháo dây an toàn, giọng nói bình thản đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ. "Thẩm Tu Cẩn, chúng ta ly hôn đi." "Anh được tự do rồi."
6