“Tôi tặng hoa cho em suốt hai năm, giờ em vì mấy cái video mà phủ nhận tất cả sao?”

“Thứ tôi phủ định không phải là hoa, mà là thái độ qua loa của anh đối với tôi.”

“Tôi qua loa với em chỗ nào?”

“Mỗi bó hoa anh tặng cô ta đều dùng ngôn ngữ hoa để đối thoại, còn thứ anh đưa cho tôi là gì? Là những phần nguyên liệu dư thừa sau khi đã làm xong bó hoa của cô ta.”

“Cô nói đủ chưa?”

Giọng anh ấy cao lên.

Trong khoang xe chật hẹp, âm lượng này gần như là đang gào thét.

“Mỗi tuần tôi mất ba tiếng để bó hoa cho em, chọn hoa, phối màu, điều chỉnh độ cao, em nói đó là đồ thừa?”

“Vậy anh nói cho tôi biết, anh mất bao lâu để làm bó hoa cho cô ấy?”

Anh ấy im bặt.

Đèn cảnh báo vẫn nhấp nháy.

Có xe chạy ngang qua bên ngoài, ánh đèn quét qua rồi vụt tắt.

Phải mất một lúc lâu anh mới lên tiếng.

“Tôi không muốn cãi nhau với em.”

“Tôi cũng không muốn.”

Anh khởi động lại xe.

Suốt dọc đường, không ai nói thêm câu nào.

Về đến nhà, anh đi thẳng vào phòng tắm, còn tôi đứng ở lối vào.

Có một bó hoa mới đặt ở cửa.

Anh ấy để lại trước khi ra ngoài vào buổi sáng.

Tôi cầm lên xem thử.

Hồng phấn phối cùng cúc bạc, không có cát tường, không có dành dành, không có đề tên.

Dải ruy-băng trơn nhẵn.

Tôi đặt bó hoa lại cạnh tủ giày, không mang vào nhà.

Ba ngày tiếp theo, Hạ Nghiễn Từ ngày nào cũng đi sớm về muộn.

Anh bảo là đang chuẩn bị cho việc bày trí triển lãm liên kết.

Tối thứ Tư, tôi đi làm về, phát hiện trên bàn trà phòng khách có thêm một xấp giấy in.

Đó là phương án quy hoạch cho buổi triển lãm, trên bìa ghi: “Chuyện hoa Dư Đường – Hạ Nghiễn Từ × Đường Lê Không Chua, triển lãm hoa nghệ thuật liên kết”.

Chuyện hoa Dư Đường.

Anh ấy dùng tên của cô ta để đặt cho cả buổi triển lãm.

Tôi lật trang đầu tiên, đoạn đầu của phần giới thiệu hoạt động:

“Triển lãm lần này lấy chủ đề ‘Chuyện hoa Dư Đường’, trình bày cuộc đối thoại ngôn ngữ hoa kéo dài hai năm giữa nghệ nhân Hạ Nghiễn Từ và blogger đời sống Tống Dư Đường.”

“Ghi chép hình ảnh của 97 bó hoa thủ công, tái hiện trọn vẹn một câu chuyện cảm xúc lấy hoa làm môi giới.”

Hai năm.

97 bó.

Hoàn toàn trùng khớp với dòng thời gian tôi nhận được hoa.

Trong lúc anh tặng hoa cho tôi, anh cũng đang làm một bó khác cho cô ta.

Mỗi tuần, hai bó hoa, hai người, anh đứng ở giữa phân chia tâm ý.

Phần của cô ta, anh tự tay đóng khung thành một buổi triển lãm.

Phần của tôi, đến cả ảnh tôi còn tự tay xóa sạch.

Tôi tiếp tục lật xem.

Trên sơ đồ thiết kế lối đi của triển lãm có đá/nh dấu vị trí trưng bày của từng bó hoa, kèm theo đó là ảnh chụp màn hình video cô ta quay và phần giải mã ngôn ngữ hoa do anh viết tay.

Tuần thứ 23: Cát tường trắng phối cùng hoa hải quỳ – “Khi nhớ em, ngay cả không khí cũng trở nên ngọt ngào.”

Tuần thứ 41: Hồng Tuyết Sơn phối cùng lá khuynh diệp – “Em là điểm khởi đầu cho mọi cảm hứng của anh.”

Tuần thứ 59: Mẫu đơn sâm panh phối cùng hoa baby trắng – “Nếu chỉ được tặng hoa cho một người, anh chọn em.”

Nếu chỉ được tặng hoa cho một người, anh chọn em.

Nhưng anh đã chọn cả hai.

Tôi để phương án lại chỗ cũ, xếp ngay ngắn đâu vào đấy.

Khi đứng dậy, chân hơi tê, tôi va vào cạnh bàn trà, xươ/ng ống chân hiện lên một vệt đỏ.

Không đ/au lắm.

Không đ/au bằng lúc nhìn thấy câu “Anh chọn em” đó.

Chiều thứ Năm, tiền bối ở công ty bất ngờ giữ tôi lại ở phòng trà.

“Dĩ Trừng, bạn trai em có phải mở tiệm hoa không? Tên là Hạ Nghiễn Từ ấy?”

“Sao thế ạ?”

“Con gái chị theo dõi một blogger, hôm qua nó cho chị xem video giới thiệu, bảo cuối tuần này có triển lãm hoa.”

Chị ấy lấy điện thoại đưa cho tôi.

Trên màn hình là video mới nhất của Tống Dư Đường, lượt xem đã lên tới 120.000.

Cô ta đứng ở hiện trường triển lãm, phía sau là một bức tường hoa.

“Cuối tuần này, câu chuyện ngôn ngữ hoa hai năm của tôi và anh ấy cuối cùng cũng có một khởi đầu mới.”

“Tại đây, các bạn sẽ thấy từng bó hoa anh ấy tặng tôi, từng câu ngôn ngữ hoa, từng nhịp đ/ập trái tim.”

“Bó hoa cuối cùng, anh ấy nói sẽ tặng trực tiếp cho tôi tại lễ khai mạc.”

“Tôi không biết bó hoa đó sẽ là gì, nhưng tôi biết anh ấy sẽ tận miệng nói với tôi câu nói chưa từng thốt ra.”

Khung hình cuối cùng của video dừng lại ở bức ảnh chụp bóng lưng của hai người.

Tay anh ấy đặt trên vai cô ta.

Tiền bối vẫn đang nói gì đó bên cạnh, đại loại như “Bạn trai em lãng mạn thật đấy”.

Tôi mỉm cười, trả điện thoại lại cho chị ấy.

“Vâng, lãng mạn thật ạ.”

Về đến chỗ làm, tôi ngồi rất lâu.

Trên màn hình máy tính là bản kế hoạch chưa hoàn thành, con trỏ chuột cứ nhấp nháy liên hồi.

Tôi mở trình duyệt, tìm ki/ếm một từ khóa.

“Sydney, quản lý nghệ thuật cắm hoa, tu nghiệp ngắn hạn.”

Dự án này tôi đã thấy từ nửa năm trước, lúc đó cảm thấy quá xa xôi nên không thực sự cân nhắc.

Thời hạn nộp hồ sơ là thứ Sáu tuần sau.

Visa cần năm ngày làm việc.

Chuyến bay sớm nhất là rạng sáng thứ Bảy tuần sau.

Thời gian vừa vặn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
4 An Lan Năm Tháng Chương 18
6 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm