Em từng nói, khi khóc không cần lý lẽ, chỉ cần có người ôm em.
Tống Úc chưa bao giờ ôm em. Anh ta chỉ biết gọi điện hỏi anh phải làm sao.
Lần tới nếu em khóc, hãy để anh ôm em nhé.
Ký tên: Hứa Cát
Tái bút: Sau lá thư này anh sẽ không viết nữa. Vì lần tới, anh sẽ đích thân nói cho em nghe."
Ở mặt sau lá thư còn một dòng chữ, mực còn rất mới, là được thêm vào trong hai ngày gần đây:
"Bây giờ cuối cùng anh cũng đã đích thân nói cho em nghe rồi. Cảm ơn em đã nghe hết tất cả. Dù câu trả lời của em là gì, những lá thư này đều là của em. Anh cũng là của em. Luôn luôn là như vậy."
Tôi áp lá thư vào ngựk.
Giấy thì lạnh, nhưng những dòng chữ đó lại nóng hổi.
Điện thoại lại reo.
Hứa Cát: "Chiều nay có triển lãm tranh, là họa sĩ em thích. Vé ở trong hộp thư trước cửa nhà em. Đi hay không tùy em, anh sẽ không đợi ở cửa đâu."
Phía sau kèm theo một định vị.
Tôi mỉm cười.
Bảo là không sắp xếp, cuối cùng vẫn sắp xếp. Chỉ là lần này, anh ấy đã trao toàn bộ quyền lựa chọn cho tôi.
Tôi lấy vé từ hộp thư trước cửa.
Hai tấm.
Trong phần ghi chú viết: "Một tấm cho em, một tấm cho người em muốn dẫn theo. Nếu người đó là anh, bốn giờ anh sẽ ở cửa phòng triển lãm."
Tôi nhìn đồng hồ.
Ba giờ rưỡi.
Tôi ngồi trong căn hộ đến tận ba giờ bốn mươi lăm.
Trong gương, tôi đã thay ba bộ quần áo. Bộ thứ nhất quá trang trọng, giống như sắp đi dự một buổi hẹn hò chính thức; bộ thứ hai quá tùy tiện, như thể đang cố ý tỏ vẻ không quan tâm; bộ thứ ba là một chiếc váy hoa nhí bình thường, chiếc váy tôi thường mặc thời đại học.
Họa tiết hoa nhí màu xanh, màu sắc rất giống với chiếc váy trong thư viện ngày đó.
Trước khi ra khỏi cửa, tôi do dự một chút, rồi vẫn rút lá thư đầu tiên và lá thư cuối cùng từ trong thùng ra, nhét vào túi xách.
Triển lãm tranh ở bảo tàng mỹ thuật phía Đông thành phố. Khi tôi đến nơi vừa đúng bốn giờ, cửa phòng triển lãm người qua kẻ lại tấp nập, nhưng tôi vừa liếc mắt đã nhìn thấy Hứa Cát.
Anh ấy không mặc vest, thay bằng một chiếc áo phông trắng và quần jeans sáng màu, đứng trước cửa cúi đầu nhìn điện thoại. Giữa đám đông, anh ấy rất cao, bờ vai thẳng tắp, có mấy cô gái đi ngang qua đều ngoái đầu nhìn lại.
Anh ấy ngẩng đầu lên trong ánh nắng lúc bốn giờ, ánh mắt vượt qua dòng người, rơi thẳng vào người tôi.
Rồi mỉm cười.
Nụ cười đó không giống với ngày thường. Không phải là sự điềm tĩnh, tự tin, mà là sự nhẹ nhõm, pha chút khờ khạo.
"Em đến rồi."
"Ừ."
"Một mình à?"
"Cậu không phải người à?"
Anh ấy sững người một chút, rồi cười rạng rỡ hơn.
Trong phòng triển lãm rất yên tĩnh, chúng tôi sóng vai đi giữa những bức tranh treo tường. Tôi không hiểu nhiều về nghệ thuật, chỉ xem qua loa. Hứa Cát cũng không giải thích, chỉ đi bên cạnh tôi, thỉnh thoảng đứng lại lâu hơn một chút trước bức tranh tôi dừng chân.
"Em thích bức này à?" Anh ấy hỏi.
Đó là một bức tranh sơn dầu. Vẽ một người phụ nữ bên cửa sổ, quay lưng về phía khán giả, mặc chiếc váy màu xanh. Ánh nắng từ ngoài cửa sổ rọi vào, rơi trên tóc cô ấy.
"Hơi quen mắt." Tôi nói.
"Tất nhiên là quen. Bức tranh này tên là 'Buổi chiều trong thư viện', họa sĩ là bạn anh. Anh nhờ anh ấy vẽ đấy."
"Cậu..."
"Ừ, anh cung cấp câu chuyện." Anh ấy đút tay vào túi quần, "Vốn dĩ là vẽ để giữ làm kỷ niệm cho mình, không ngờ lại được triển lãm chọn. Có lẽ loại chuyện tình đơn phương này dễ gây đồng cảm hơn."
Tôi nhìn chiếc váy xanh trong tranh, bỗng thấy hốc mắt nóng ran.
"Hứa Cát, rốt cuộc cậu đã làm bao nhiêu chuyện mà tôi không biết?"
"Quá nhiều." Anh ấy nói, "Nhưng sau này sẽ kể cho em nghe hết. Chỉ cần em chịu nghe."
Từ triển lãm bước ra, trời đã tối.
Hứa Cát nói gần đây có quán mì rất ngon, hỏi tôi có muốn thử không. Tôi nói được.
Quán mì rất nhỏ, chỉ có bốn, năm cái bàn. Chủ quán là một ông lão hơn sáu mươi tuổi, thấy Hứa Cát liền chào hỏi: "Tiểu Hứa đến rồi à? Vẫn như cũ chứ?"
"Như cũ ạ. Thêm một phần cho cô ấy."
Hai bát mì bò được bưng lên, khói bốc nghi ngút. Bát của tôi không bỏ hành lá, thêm một phần th!t bò.
"Đây cũng là cậu sắp xếp à?" Tôi hỏi.
"Không. Quán này anh chưa từng dẫn ai đến, chỉ là tự mình hay đến thôi." Anh ấy đưa đũa cho tôi, "Ông chủ nhớ khẩu vị của anh, có lẽ ông ấy nghĩ người anh dẫn theo cũng sẽ thích."
"Vậy sao cậu biết tôi không ăn hành lá?"
"Thời đại học có một lần ăn ở căng tin, em nhặt từng cọng hành lá ra. Nhặt rất nghiêm túc, canh gần nguội hết cả rồi."
"Đó là lần đầu tiên anh muốn ngồi bên cạnh em. Sau đó Tống Úc đã nhanh chân hơn một bước."
Đũa của Hứa Cát khựng lại một chút.
"Hôm nay em cứ nhắc mãi chuyện quá khứ."
"Vì trong chuyện quá khứ nào cũng có cậu." Tôi cúi đầu ăn một miếng mì, "Trước đây tôi cứ ngỡ những ký ức đó thuộc về tôi và Tống Úc. Bây giờ nhìn lại, mỗi nút thắt quan trọng, bên cạnh đều có một Hứa Cát."
"Có phải thấy mình bị lừa rồi không?"
"Không phải."