Sau khi phò tá ấu đế ngồi vững trên ngai vàng, thân là một kẻ tàn á/c, tôi đã nghỉ hưu.
Tôi giả làm một tiểu thư khuê các hiền lương thục đức, gả vào phủ Định Viễn Hầu.
Tôi thu liễm hết thảy tính tình, cung kính thờ phụng mẹ chồng, đối đãi tử tế với người làm, làm một người vợ hiền suốt ba năm ròng.
Cho đến khi biểu muội thích tự hànhz hạz bản thân của Hầu gia được đón vào phủ.
Tôi sắp xếp cho cô ta ở Tây viện.
Cô ta nói tôi gh/en t/uông nhắm vào cô ta, cố tình để cô ta ở điện phụ, đòi lấy dải lụa trắng tr/eo c/ổ t/ự v*n.
Cô ta đổ b/ệnh, tôi đưa th/uốc.
Cô ta không uống một ngụm nào, làm ầm ĩ nói tôi quả nhiên muốn hạ đ/ộc gi*t cô ta.
Sau đó trong tiệc sinh nhật, tôi đeo chiếc trâm Hầu gia tặng tham dự, bị biểu muội nhìn thấy.
Cô ta gào khóc đ/âm đầu vào cột:
“Biểu ca, huynh từng nói việc thành hôn với tỷ ấy chỉ là mệnh lệnh của hoàng thượng không thể trái, chứ không hề có tình cảm. Nay xem ra, đều là lừa muội, đã vậy thì muội ch*t đi cho rồi!”
Hầu gia tức tốc lo lắng, chạy đến vừa kéo vừa khuyên, cuối cùng trừng mắt nhìn tôi:
“Ta đã cưới nàng làm vợ rồi, tại sao nàng vẫn cứ b/ắt n/ạt một cô nhi như muội ấy? Ép muội ấy t/ự s*t hết lần này đến lần khác, nàng cứ không dung nổi muội ấy sao?”
B/ắt n/ạt cô ta?
Tôi sao?
Được thôi, vở kịch vợ hiền này tôi cũng diễn đủ rồi.
Đã nói tôi b/ắt n/ạt cô ta, vậy thì tôi sẽ b/ắt n/ạt thật sự cho xem.
Soạt!
Tôi rút một thanh trường đ/ao, hất cằm về phía biểu muội:
“Biểu muội, đ/âm đầu vào tường nhẹ nhàng thế không ch*t được đâu, nếu muốn ch*t thật, ta thành toàn cho cô.”
----------
Một khi đã đeo mặt nạ sắt vào, tôi chính là Sở Thiên Tuế, kẻ tàn á/c khiến triều đình phải kh/iếp s/ợ.
Tôi chỉ muốn tháo mặt nạ xuống để sống cuộc đời của một người bình thường, tại sao cứ có kẻ coi tôi là quả hồng mềm?
Trường đ/ao vừa mới tuốt ra.
Biểu muội Giang Ngọc Linh đã sợ hãi chui tọt vào lòng Bùi Trường Minh:
“Biểu ca, muội sợ!”
Bùi Trường Minh xót xa che chở cho cô ta, trừng mắt nhìn tôi:
“Sở Vân Tú, rốt cuộc nàng muốn làm gì?”
Tôi nhún vai:
“Hầu gia, là cô ta nói muốn đi ch*t, tôi mới thành toàn cho cô ta thôi.”
“Vả lại, đ/âm đầu vào tường ch*t đ/au lắm, chi bằng một đ/ao c/ắt cổ cho nhanh gọn!”
Nói xong.
Thân hình tôi đã lóe đến trước mặt Giang Ngọc Linh.
Trường đ/ao vung lên rồi hạ xuống.
Tiếng hét chói tai vang lên khắp nơi.
Giang Ngọc Linh ngã ngồi xuống đất, hai bên tóc mai bị tôi ch/ém rụng xuống sàn.
Tôi dùng mũi đ/ao nâng cằm Giang Ngọc Linh lên.
Cảm giác lạnh lẽo của lưỡi đ/ao khiến toàn thân cô ta r/un r/ẩy.
“Không phải muốn ch*t sao? Tôi có lòng tốt tiễn cô một đoạn, sao lại sợ hãi thế này?”
Động tác của tôi cực nhanh, ngay cả Bùi Trường Minh cũng gi/ật mình.
Người trước mắt này vẫn là Sở Vân Tú, người vợ chính thất ôn hòa yếu đuối thường ngày của hắn sao?
Đợi đến khi hắn phản ứng lại, liền nổi trận lôi đình:
“Biểu muội chỉ nói lẫy thôi, sao nàng có thể ra tay đ/ộc á/c như vậy?”
Thấy tôi không giả bộ nữa.
Nha hoàn Tiểu Cửu cũng trút bỏ lớp ngụy trang.
Cô thay đổi vẻ nhút nhát trước kia, ánh mắt lộ ra hung quang, bưng một thùng nước lạnh dội thẳng lên người Bùi Trường Minh:
“Hóa ra Hầu gia biết Giang Ngọc Linh là giả vờ à? Nô tỳ còn tưởng Hầu gia không biết, nên mới trách cứ nương tử nhà tôi, còn chụp cho nương tử nhà tôi cái danh ép ch*t biểu muội.”
Nước lạnh thấu xươ/ng.
Bùi Trường Minh run cầm cập một cái:
“Một con nha đầu như ngươi, mà dám phạm thượng sao? Người đâu, bắt nó lại, đá/nh ch*t!”
Bùi Trường Minh nghĩ thầm, không đối phó được tôi, thì chắc chắn đối phó được một nha hoàn.
Nhưng hắn đâu biết, Tiểu Cửu cũng là người đi ra từ biển m/áu núi thây cùng tôi.
Những tên gia nô chỉ biết luyện mấy chiêu quyền cước hoa mỹ này, sao có thể là đối thủ của cô.
Ba chiêu hai thức đã bị Tiểu Cửu đá/nh ngã xuống đất, co quắp rên rỉ.
Tôi bình thản ngồi xuống uống trà.
Tiểu Cửu thì từng bước tiến lại gần Bùi Trường Minh:
“Hầu gia, tôi chỉ thấy ngài quá hồ đồ, muốn giúp ngài tỉnh táo lại chút thôi.”
“Ngoài ra còn một chuyện, tôi muốn thay nương tử nhà tôi hỏi Hầu gia.”
“Năm đó rõ ràng là ngài chủ động cầu hôn nương tử nhà tôi, sao mới qua vỏn vẹn ba năm, đã trở thành mệnh lệnh hoàng thượng không thể trái rồi?”
Nghe vậy, Giang Ngọc Linh cũng không run nữa, đẫm lệ nhìn Bùi Trường Minh:
“Biểu ca, những lời cô ta nói đều là thật sao?”
Bùi Trường Minh chột dạ một thoáng:
“Nó chỉ là một con nha đầu, nó thì hiểu gì những khúc mắc trong đó chứ……”
Tôi uống cạn chén trà trong tay:
“Ồ? Nó không hiểu? Vậy bệ hạ chắc là hiểu chứ, Hầu gia chi bằng cùng tôi đến trước mặt bệ hạ đối chất đôi câu, hỏi xem năm đó tại sao ngài ấy lại ép ngài cưới tôi?”
Ba năm trước.
Tôi mang thân phận giả mà hoàng đế sắp đặt cho đi du ngoạn, rồi tình cờ gặp Bùi Trường Minh.
Chẳng mấy ngày sau, hắn đã chạy đến trước mặt hoàng đế cầu hôn.
Thực ra tôi không thích hắn.
Chính x/ác mà nói, tôi dường như chẳng có thứ gì để thích cả.
Thuở nhỏ vì muốn sống sót, chỉ có thể liều mạng ch/ém gi*t.
Sau này vì giúp hoàng đế ngồi vững trên long ỷ, tôi hóa thân thành á/c q/uỷ nơi địa ngục.
Thế nhưng giờ đây mọi chuyện đã an bài, tôi dường như chẳng còn việc gì để làm nữa.