Vết thương trên tay bà vẫn còn quấn băng, sắc mặt cũng có phần nhợt nhạt, nhưng tinh thần lại rất tốt.

"Lâm Ngự Trù," bà đưa cho tôi một hộp thức ăn, "Đây là bánh ngải c/ứu bổn cung tự tay làm sáng nay, mang theo ăn dọc đường."

Tôi nhận lấy hộp thức ăn, trọng lượng không nặng, nhưng lại khiến lòng bàn tay tôi trĩu nặng.

"Vết thương của nương nương chưa lành, không nên nhọc sức."

"Không nhọc đâu." Hoàng hậu mỉm cười, "Mấy ngày nay bổn cung đã hiểu ra rất nhiều chuyện. Trước kia cứ thấy sống chẳng có ý nghĩa gì, cái gì cũng không muốn ăn, cái gì cũng không muốn làm. Giờ nghĩ lại, không phải những thứ đó không ngon, mà là do bổn cung đã tự khóa ch/ặt trái tim mình lại."

Bà nhìn về phía bạo quân, khẽ gật đầu: "Ngươi có một đầu bếp giỏi."

Bạo quân đắc ý hất cằm, vẻ mặt như đang nói "Chuyện này chẳng phải là quá rõ ràng sao".

"Đi đi," hoàng hậu lùi lại một bước, "Không đi nữa bổn cung sợ không nỡ thả người đấy."

Tôi cúi chào bà thật sâu, rồi quay người lên xe ngựa.

Khoảnh khắc xe ngựa lăn bánh ra khỏi cổng cung, tôi quay đầu nhìn lại, thấy hoàng hậu vẫn đứng nguyên tại chỗ, nhẹ nhàng vẫy tay về phía chúng tôi.

--Đây là quyết định của riêng bà, không phải của một hoàng hậu, mà là của một người phụ nữ tên Thẩm Thanh Y.

Đi hai ngày đường, cuối cùng cũng về đến biên giới nước Tề.

Thế nhưng xe ngựa vừa vào cổng thành, một thám mã toàn thân đầy m/áu đã lao đến trước xe.

"Bệ, bệ hạ..." giọng thám mã đ/ứt quãng, "Biên giới có tin khẩn... nước Yên... nước Yên hai mươi vạn đại quân áp sát biên giới... kẻ cầm quân là... là sát thần nước Yên... Tiêu Diễn..."

Sắc mặt bạo quân lập tức trầm xuống.

Tiêu Diễn.

Cái tên này tôi đã từng nghe đến khi còn ở nước Tề. Trấn Bắc đại tướng quân của nước Yên, bách chiến bách thắng, gi*t người như ngó, nghe nói mỗi khi công hạ một tòa thành, hắn đều treo đầu thủ tướng lên cột cờ. Dân gian truyền tai nhau, nơi nào Tiêu Diễn đi qua, cỏ cây không mọc nổi.

Mà giờ đây, tên sát thần này đang dẫn hai mươi vạn đại quân áp sát biên giới nước Tề.

"Hắn đưa ra điều kiện gì?" Giọng bạo quân lạnh như băng.

Thám mã khó khăn ngẩng đầu, liếc nhìn tôi một cái, trong mắt đầy vẻ kinh hãi và khó tin.

"Hắn... hắn nói..."

"Nói cái gì!"

"Hắn nói... giao ra người đầu bếp khiến bạo quân không còn bạo đó, nếu không... nếu không sẽ san bằng nước Tề!"

Trong xe ngựa chìm vào sự im lặng ch*t chóc.

M/áu toàn thân tôi như đông cứng trong khoảnh khắc này.

Lại nữa?

Lại là nhắm vào tôi?

Bạo quân quay đầu nhìn tôi, vẻ mặt biến hóa khôn lường. Tôi tưởng hắn sẽ nổi trận lôi đình, sẽ ch/ửi bới, sẽ gào lên đòi ch/ém tên họ Tiêu kia.

Nhưng hắn không làm vậy.

Hắn chỉ đột nhiên bật cười, tiếng cười trầm đục và nguy hiểm.

"Được, được lắm." Hắn kéo mạnh tôi ra sau lưng, giọng nói mang theo sự tà/n nh/ẫn mà tôi chưa từng nghe thấy, "Kẻ đầu tiên cư/ớp đầu bếp của ta đã bị th/iêu rụi cả một cung điện rồi. Tên họ Tiêu này muốn gì? Muốn ta đ/ốt cả nước Yên cho hắn xem sao?"

Không khí trong xe ngựa như bị đóng băng.

Tôi ngồi trong góc, nhìn bạo quân sắc mặt xanh mét xem quân báo, lòng dạ rối bời.

Vừa mới thoát khỏi miệng cọp, quay đầu lại đã đ/âm sầm vào hang sói. Cái tên Tiêu Diễn là một điều cấm kỵ giữa ba nước, ngay cả trẻ con ba tuổi nghe thấy cũng nín khóc. Nghe nói hắn tòng quân năm mười lăm tuổi, làm tướng năm hai mươi tuổi, hai mươi lăm tuổi đã diệt hai nước nhỏ, th/ủ đo/ạn tàn đ/ộc khiến các nước lân bang đều kinh h/ồn bạt vía.

Mà giờ đây, tên sát thần này đích danh muốn có tôi.

"Tiêu Diễn làm sao biết sự tồn tại của ngươi?" Bạo quân đặt quân báo xuống, ánh mắt sắc bén nhìn tôi.

Tôi há miệng, đầu óc vận chuyển nhanh chóng.

Việc hoàng đế nước địch bắt tôi không hề làm kín đáo, tin tức bị lộ ra cũng chẳng có gì lạ. Cộng thêm việc tôi ở trong cung nước Tề quá lâu, chuyện bạo quân thay đổi tính nết đã sớm truyền khắp triều dã. Một đầu bếp khiến bạo quân không còn bạo ngược nữa, cái danh hiệu này quả thực đủ vang dội.

"Chắc là nghe tin về chuyện của tôi ở nước Tề," tôi cười khổ, "Cộng thêm phong ba ở cung điện nước Trần lần này, tin tức truyền đi, muốn không biết cũng khó."

Bạo quân im lặng một lát, đột nhiên cười lạnh: "Tiêu Diễn đó ta hiểu, hắn không ham ăn, cũng chẳng màng gì đến mỹ vị. Hắn đích danh muốn ngươi, tuyệt đối không phải vì ngươi nấu ăn ngon."

"Vậy là vì cái gì?"

"Vì hắn cần một cái cớ." Bạo quân gõ nhẹ các ngón tay lên đầu gối, đây là thói quen của hắn khi suy nghĩ, "Nước Yên đã nhòm ngó sáu quận phía bắc nước Tề từ lâu, chỉ là chưa tìm được lý do thích hợp để khai chiến. Giờ đây xuất hiện một 'đầu bếp thiên tài' như ngươi, vừa hay cho hắn cái danh nghĩa xuất binh--thay nước Yên đến 'mời' ngươi, nước Tề không cho, đó chính là nước Tề không biết điều."

Tôi nghe mà lạnh cả sống lưng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 An Lan Năm Tháng Chương 18
5 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm