Nhưng đó cũng chỉ là trong chớp mắt.
Giây tiếp theo, tay hắn đã siết ch/ặt lấy cổ tôi, lực đạo không mạnh nhưng đủ khiến tôi không thở nổi.
"Ngươi rất biết nói." Giọng Tiêu Diễn lạnh như băng, "Nhưng ta không ăn kiểu đó. Ta cho ngươi ba ngày, trong vòng ba ngày, ngươi làm ra một món ăn khiến ta hài lòng. Nếu không làm được, cái đầu của ngươi sẽ được treo trên cột cờ, làm cột mốc cho tên bạo quân của ngươi."
Hắn buông tay, tôi ngã ngồi xuống đất, thở hổ/n h/ển.
"Đưa đi, nh/ốt lại."
Tôi bị hai binh sĩ xốc nách lôi ra khỏi đại trướng. Khoảnh khắc bị lôi đi, tôi ngoái đầu nhìn lại, Tiêu Diễn đã ngồi lại trên ghế, ánh nến trong trướng đổ bóng hắn lên vách trướng, kéo dài dằng dặc.
Cái bóng đó lẻ loi, giống như một ngôi m/ộ.
Nơi giam giữ tôi không phải là nhà lao, mà là một doanh trại riêng biệt. Trong trướng có giường chiếu đơn sơ, thậm chí còn có một bếp lò nhỏ và đủ loại dụng cụ nấu nướng. Xem ra Tiêu Diễn tuy miệng nói không quan tâm, nhưng vẫn cung cấp điều kiện cho tôi nấu ăn.
Tôi ngồi trên giường, đầu óc vận chuyển nhanh chóng.
Tiêu Diễn nói hắn không bị bất cứ thứ gì lay động. Hắn nói mỹ thực, mỹ tửu, mỹ nhân đối với hắn đều không khác gì hòn đ/á ven đường.
Nhưng hắn đã nhắc đến mẹ và em gái mình.
Đêm đó mười ba năm trước, mẹ đưa hắn và em gái trốn xuống hầm, em gái bị bắt ra ngoài, tiếng khóc càng lúc càng thảm thiết, rồi đột nhiên im bặt.
Rồi hắn nói, sau đêm đó, hắn đã hiểu ra một điều.
Hắn nói tất cả sự ấm áp trên thế gian này đều là yếu đuối.
Hắn phủ nhận sự ấm áp, chính là vì hắn từng coi trọng nó hơn bất cứ ai. Hắn vứt bỏ sự vướng bận, chính là vì hắn từng không thể buông bỏ nó hơn bất cứ ai.
Tiếng khóc của em gái đã tắt.
Nhưng còn người mẹ thì sao?
Hắn chỉ nói em gái bị thích khách gi*t, nhưng không nói về kết cục của người mẹ.
Đây chính là điểm đột phá.
Tôi cần biết câu chuyện trọn vẹn của đêm đó mười ba năm trước.
Hai ngày tiếp theo, tôi tận dụng phạm vi hoạt động hạn hẹp trong quân doanh để đi nghe ngóng. Tiêu Diễn rõ ràng đã ra lệnh, binh sĩ thấy tôi như thấy ôn thần, tránh xa cả dặm. Nhưng tôi có cách của mình--tôi mượn bếp lò làm vài món ăn đơn giản, tranh thủ lúc lính gác đổi ca, nhét bánh hành nóng hổi vào tay họ.
"Đại ca vất vả rồi, nếm thử tay nghề của ta đi."
Ban đầu lính gác còn cố tỏ ra không quan tâm, nhưng hương thơm của bánh hành là thứ không thể giấu được. Vỏ bánh vàng giòn, hành lá xanh mướt, cắn một miếng là dầu thơm tràn miệng. Người đầu tiên không nhịn được, rồi đến người thứ hai, thứ ba. Đến ngày thứ hai, đã có lính gác chủ động bắt chuyện với tôi.
"Lâm đầu bếp, hôm nay ngươi làm gì thế?"
"Các ngươi muốn ăn gì?"
"Món mì sốt tương lần trước ngươi còn làm không? Ta người Bắc Bình, nhiều năm rồi không được ăn cái vị đó."
"Có, đợi chút."
Qua lại vài lần, tôi và đám lính gác đã trở nên thân thiết. Trong những lúc tán gẫu, tôi dần dần ghép lại quá khứ của Tiêu Diễn.
Cha của Tiêu Diễn là Tiêu Liệt, một danh tướng của nước Yên, mười ba năm trước khi đá/nh nhau với Bắc Địch thì trúng mai phục, toàn quân bị tiêu diệt, Tiêu Liệt tử trận nơi sa trường. Sau khi tin tức truyền về kinh thành, thành trì trống rỗng, thích khách Bắc Địch thừa cơ lẻn vào, mục tiêu chính là gia quyến của Tiêu Liệt.
Mẹ của Tiêu Diễn là Liễu thị đưa hai đứa con trốn xuống hầm, nhưng vẫn bị tìm thấy. Thích khách bắt em gái Tiêu Diễn là Tiêu Nhược Sanh ra ngoài, Liễu thị xông ra liều mạng, bị thích khách đ/âm liên tiếp mấy nhát, ngã xuống vũng m/áu.
Tiêu Diễn lúc đó mới mười hai tuổi, trốn trong góc hầm, tận mắt chứng kiến mẹ và em gái ch*t thảm.
Thích khách tưởng trong hầm chỉ có hai mẹ con, phóng hỏa rồi bỏ đi. Tiêu Diễn bị khói hun đến ngất đi, khi tỉnh lại thì đã được viện binh đến kịp thời c/ứu thoát.
Từ đó về sau, Tiêu Diễn thay đổi.
Hắn không nói, không cười, không khóc nữa. Hắn nh/ốt mình trong sân tập võ, luyện liền ba năm. Mười lăm tuổi tòng quân, hai mươi tuổi làm tướng, hai mươi lăm tuổi diệt hai nước, gi*t người như ngó, chưa từng bại trận.
Trong quân gọi hắn là "Sát thần", nhưng cũng có người lén gọi hắn là "Người ch*t biết đi".
"Thực ra tướng quân trước kia không phải như vậy," một lão binh lén nói với tôi, "Ta từng đá/nh trận cùng cha hắn, tướng quân Tiêu Liệt là người sảng khoái, mỗi lần đá/nh xong trận là cùng tướng sĩ uống rư/ợu ăn th!t. Tiểu tướng quân hồi nhỏ cũng rất đáng yêu, gặp ai cũng cười, miệng ngọt như bôi mật. Ai mà ngờ được..."
Lão binh thở dài, không nói tiếp nữa.
"Vậy còn mẹ của tướng quân?" Tôi thăm dò hỏi, "Bà ấy là người như thế nào?"
"Liễu phu nhân à..." Ánh mắt lão binh trở nên xa xăm và dịu dàng, "Bà ấy là người tốt. Mỗi lần Tiêu tướng quân xuất chinh, bà ấy đều đợi ngoài thành, tay luôn cầm một giỏ thức ăn vừa mới nấu xong. Có lúc là bánh quế hoa, có lúc là bánh táo đỏ, có lúc là bánh nhân th!t."