Lão tộc trưởng đầy tự hào nói: "Đại học Tinh linh Cá ngựa, có hơn mười chuyên ngành như Sinh sản học, Nuôi dạy con học, Y học túi ấp, Động lực học đường sinh... đào tạo từ thạc sĩ đến tiến sĩ, hậu tiến sĩ một lèo. Sinh viên tốt nghiệp có mặt ở khắp các cộng đồng tinh linh cá ngựa trên toàn quốc, tỷ lệ có việc làm là một trăm phần trăm."
"Vậy... sau khi tốt nghiệp thì làm công việc gì ạ?"
"Đương nhiên là làm bác sĩ sản khoa rồi!" Lão tộc trưởng nói như lẽ đương nhiên, "Tinh linh cá ngựa chúng ta giỏi nhất là sinh con, không làm nghề này thì làm nghề gì?"
Dương Thâm im lặng.
Có lẽ anh đang tưởng tượng cảnh con trai mình mặc áo blouse trắng, tay cầm kẹp sản khoa, đứng trong phòng sinh gào lên "Dùng sức đi".
"Cũng tốt." Cuối cùng anh gật đầu.
Sau khi lão tộc trưởng đi, Dương Thâm nói với tôi: "Sau này để đứa thứ sáu học tài chính."
"Tại sao?"
"Ki/ếm tiền nuôi gia đình. Năm anh chị của nó vẫn đang chờ nó nuôi đấy."
Tôi bật cười.
"Tinh linh cá ngựa không dựa vào hậu duệ để dưỡng già. Chúng ta tự sinh, tự nuôi."
Anh lườm tôi một cái.
"Vậy ý em là, đứa thứ sáu không cần phải phụng dưỡng?"
"Ý anh là, nó có thể làm những gì nó muốn."
Dương Thâm im lặng một lúc.
"Vậy cứ để nó làm bác sĩ sản khoa đi." Anh cúi người đặt đứa thứ sáu trở lại lồng ấp, "Ít nhất thì sẽ không bị thất nghiệp."
Tốc độ tăng trưởng của cá ngựa nhỏ nhanh hơn trẻ sơ sinh loài người rất nhiều.
Khi được một tháng tuổi, kích thước của chúng đã dài bằng ngón tay, đuôi to bằng chiếc đũa, có thể bơi lội tung tăng trong lồng ấp, thậm chí còn đá/nh nhau để tranh giành dung dịch dinh dưỡng.
Đứa thứ ba là đứa đá/nh nhau giỏi nhất.
Nó có kích thước nhỏ nhất nhưng lại hung hãn nhất, lần nào cũng ra tay trước, dùng đuôi quất vào mặt đứa thứ tư.
Đứa thứ tư bị đá/nh đến kêu oai oái, trốn ra sau lưng đứa cả.
Đứa cả là anh cả, tính cách trầm ổn, không mấy khi tham gia đá/nh nhau, lần nào cũng lặng lẽ nhường một nửa phần dinh dưỡng của mình cho đứa thứ tư.
Đứa thứ hai lười nhất, cả ngày nằm ườn không nhúc nhích, chỉ khi ăn mới chịu ngọ nguậy.
Đứa thứ năm là một đứa nhạt nhòa, tính cách ôn hòa, không tranh không giành, lần nào cũng đợi anh chị ăn xong mới ăn phần còn lại.
Còn đứa thứ sáu--nó căn bản không thèm tranh giành dung dịch dinh dưỡng với các anh chị.
Nó là tinh linh cá ngựa thuần chủng, bẩm sinh đã biết tự hấp thụ các nguyên tố vi lượng trong nước. Lão tộc trưởng nói đây là biểu hiện của việc thức tỉnh huyết mạch, không lâu nữa nó sẽ biết nói.
"Biết nói?" Dương Thâm kinh ngạc.
"Đúng vậy. Tinh linh cá ngựa nhỏ thuần chủng, tầm đầy tháng là đã có thể nói rồi." Lão tộc trưởng nói, "Mấy đứa lai của cậu thì chậm hơn một chút, tầm ba tháng."
Ngày đầy tháng, Dương Thâm đặt riêng đứa thứ sáu vào một cái chậu nước nhỏ, ngồi nhìn nó suốt cả ngày.
"Gọi bố đi."
Đứa thứ sáu bơi một vòng trong chậu, cái đuôi vàng kim vẩy lên một chuỗi bọt nước, b/ắn thẳng vào mặt Dương Thâm.
"Gọi bố, bố--bố--"
Đứa thứ sáu dừng lại, đôi mắt vàng kim nhìn Dương Thâm, miệng đóng mở.
"...Bố."
Âm thanh đó rất khẽ và mảnh, nghe như tiếng muỗi kêu vo ve, nhưng đó chắc chắn là một chữ.
Dương Thâm đứng sững tại chỗ.
"Nói lại lần nữa xem?"
"Bố." Đứa thứ sáu nói lại lần nữa, lần này rõ ràng hơn nhiều, "Bố, đói."
Dương Thâm bật dậy, lao vào bếp, bưng ra một chậu dung dịch dinh dưỡng, đổ hết vào chậu nước.
"Ăn đi, ăn nhiều vào."
Đứa thứ sáu lao vào dung dịch dinh dưỡng, cái đuôi ngọ nguậy vui vẻ bên ngoài.
Dương Thâm ngồi xổm cạnh chậu nước, hốc mắt đỏ hoe.
"Tiểu Hải, nó gọi anh là bố rồi."
"Ừm."
"Nó biết gọi bố rồi."
"Ừm."
"Nó--"
Tôi kéo anh đứng dậy, ôm ch/ặt lấy anh.
"Sau này nó còn gọi nhiều lần nữa, anh không cần phải vội."
Anh vùi mặt vào hõm vai tôi, lầm bầm một câu gì đó mà tôi không nghe rõ.
"Gì cơ?"
"...Cảm ơn em."
Tôi sững người.
"Cảm ơn em đã để anh sinh ra nó." Giọng anh rất nhỏ, rất nhỏ, "Trước đây anh luôn cảm thấy chuyện xui xẻo nhất đời mình là gặp được em."
"Còn bây giờ thì sao?"
"Bây giờ..." Anh im lặng một lát, "Bây giờ anh thấy, hình như cũng không xui xẻo đến thế."
Tôi mỉm cười.
Đây chính là sự tiến bộ.
Đến tháng thứ ba, cả năm chú cá ngựa nhỏ đều đã biết gọi "bố".
Đứa thứ ba là đứa cuối cùng học được, không phải vì nó ngốc, mà vì nó quá bận đá/nh nhau, không có thời gian học nói.
Dương Thâm phải mở lớp dạy kèm riêng cho nó, mỗi ngày dùng tăm bông thấm dung dịch dinh dưỡng để dụ dỗ nó mở miệng.
"Gọi bố đi, gọi rồi cho ăn."
Đứa thứ ba trừng đôi mắt đen láy, cái đuôi cuốn qua cuốn lại, miệng đóng mở nhưng nhất quyết không phát ra tiếng.
Dương Thâm giằng co với nó suốt cả ngày.
Cuối cùng là vào nửa đêm, tôi bị đá/nh thức bởi một tiếng "Bố" trong trẻo.