Sắc mặt Hoắc Tiêu chùng xuống, tiến lên đẩy mạnh anh ta ra, sau đó tung một cú đ/ấm vào mặt anh ta.
“Hoắc Tích Niên! Mẹ kiếp anh bớt giả vờ giả vịt ở đây đi! Cút xa bao nhiêu thì cút! Dám lại gần Ninh Ninh nửa bước nữa, tôi chắc chắn sẽ khiến anh ch*t ngay lập tức!”
Cú đ/ấm cực mạnh khiến khóe miệng Hoắc Tích Niên rỉ m/áu, anh đưa tay lau đi, trên môi nở một nụ cười mỉa mai.
“Hoắc Tiêu, đừng tưởng mày dỗ dành Tri Ninh lấy đi cổ phần, ngồi lên vị trí giám đốc điều hành Hoắc thị là có thể đắc ý. Tao nói cho mày biết, đồ con hoang mãi mãi là đồ con hoang, mày...”
“Chát!”
Lời còn chưa dứt, Thẩm Tri Ninh đã vung tay t/át anh một cái, giọng điệu lạnh lùng: “Hoắc Tích Niên, nếu anh còn dám m/ắng anh ấy một câu con hoang nữa, tôi sẽ kiện lại ngay bây giờ, khiến anh phải ch*t lập tức!”
Hoắc Tích Niên không thể tin nổi Thẩm Tri Ninh lại đá/nh mình.
Ở bên cô mười năm, cô dịu dàng, đáng yêu, gần như chưa bao giờ nặng lời với anh. Vậy mà bây giờ lại vì người đàn ông khác mà đá/nh anh.
Thẩm Tri Ninh đương nhiên nhìn ra ý tứ trong mắt anh.
Nhưng điều này thì tính là gì chứ?
Còn những lúc anh vì Lâm Thanh Hạ mà b/ắt n/ạt cô thì sao?
Hốc mắt Hoắc Tích Niên đỏ ngầu, nước mắt trào ra: “Tri Ninh, anh...”
“Đừng nói xin lỗi với tôi.” Thẩm Tri Ninh c/ắt ngang, cười lạnh: “Hoắc Tích Niên, tôi nói cho anh biết, bây giờ anh ngay cả tư cách xin lỗi cũng không có.”
“Nếu có thể, tôi h/ận không thể chưa từng gặp anh, chưa từng quen biết anh, càng không sinh Ngôn Ngôn cho anh. Như vậy, Ngôn Ngôn cũng sẽ không vì anh mà ch*t.”
Hoắc Tích Niên đứng ch/ôn chân tại chỗ, không thốt nổi nửa lời.
Thẩm Tri Ninh quay lại viện điều dưỡng.
Một tuần sau, mắt cô hoàn toàn bình phục, cũng là lúc cô nên rời đi.
Năm xưa, cô là sinh viên ưu tú tốt nghiệp trường y, vừa ra trường đã nhận được lời mời từ những b/ệnh viện hàng đầu trong nước.
Nhưng đúng lúc đó, cô chuẩn bị kết hôn với Hoắc Tích Niên nên đã từ bỏ tất cả để làm nội trợ.
Giờ đây, cô muốn tìm lại chính mình, muốn bắt đầu lại từ đầu, mang theo cả phần đời của Ngôn Ngôn.
Nghĩ đến yêu cầu mà Hoắc Tiêu đã đồng ý, cô biết Hoắc thị đang trong giai đoạn thay m/áu nên rất bận rộn, cô không làm phiền anh mà gọi điện cho trợ lý của anh để lấy lại hộ chiếu.
Cô đã đăng ký làm bác sĩ không biên giới, tối nay sẽ lên đường.
Mười phút trước khi lên máy bay, Thẩm Tri Ninh vừa định đi xếp hàng thì cổ tay đột nhiên bị nắm ch/ặt, giọng nói gấp gáp của Hoắc Tiêu vang lên: “Thẩm Tri Ninh, cô nói đi là đi, không hề quan tâm đến cảm nhận của tôi sao?”
Thẩm Tri Ninh nghi hoặc nhìn anh: “Cảm nhận gì của anh?”
Ngay từ đầu đây chỉ là giao dịch giữa hai người.
Lấy đâu ra cảm nhận gì chứ?
Hoắc Tiêu nhìn vẻ mặt ngây ngô của cô, không biết nên cười hay nên gi/ận.
“Thẩm Tri Ninh, cô thật sự ngốc hay giả ngốc vậy? Tôi thích cô, cô không nhìn ra sao?”
Thẩm Tri Ninh mở to mắt.
Hoắc Tiêu ôm chầm lấy cô: “Ninh Ninh, từ khoảnh khắc cô bảo vệ tôi trong trại trẻ mồ côi, tôi đã thích cô rồi. Sau khi tôi quay lại nhà họ Hoắc, tôi đã đi tìm cô, nhưng viện trưởng nói cô đã rời đi sau khi đỗ cấp ba. Đến khi gặp lại, cô đã ở bên Hoắc Tích Niên. Khoảnh khắc đó, tôi h/ận bản thân mình tại sao không tìm cô sớm hơn, tại sao không ở bên cô trong trại trẻ mồ côi, để cô không phải bị tên s/úc si/nh Hoắc Tích Niên đó b/ắt n/ạt.”
Thẩm Tri Ninh mồ côi cha mẹ từ nhỏ, từ khi có ký ức đã sống trong trại trẻ mồ côi.
Hoắc Tiêu vào đó năm mười tuổi, vừa vào đã bị đám trẻ trong đó nhắm vào. Cậu không dám phản kháng, lần nào cũng bị đá/nh đến sưng mặt sưng mũi. Cuối cùng, Thẩm Tri Ninh lớn hơn cậu hai tuổi nhìn thấy đã không chút do dự đứng chắn trước mặt bảo vệ cậu.
Năm mười ba tuổi, Hoắc Tiêu bị một người tự xưng là cha đưa đi.
Cũng năm đó, Thẩm Tri Ninh đỗ cấp ba và được tài trợ nên rời khỏi trại trẻ.
Lần gặp lại, là ngày cô theo Hoắc Tích Niên về nhà cũ nhà họ Hoắc.
Họ đều nhận ra nhau, nhưng ngầm hiểu không nhắc lại chuyện xưa.
Cho đến khi Lâm Thanh Hạ xuất hiện, Hoắc Tiêu mới ra mặt đưa ra điều kiện với cô.
Cứ tưởng chỉ là lợi dụng lẫn nhau, không ngờ Hoắc Tiêu lại thích cô.
Thẩm Tri Ninh mím môi, đưa tay đẩy anh ra, nghiêm túc nói: “Hoắc Tiêu, cảm ơn anh. Nhưng anh, xứng đáng với người tốt hơn.”
Hốc mắt Hoắc Tiêu đỏ lên, cười cay đắng: “Thẩm Tri Ninh, tôi sẽ đợi cô.”
Thẩm Tri Ninh không nói gì, vẫy tay với anh rồi quay lưng rời đi.
Trại tị nạn Nam Phi.
Đây là năm thứ hai Thẩm Tri Ninh ở đây.
Cô đã sớm quen với mọi thứ ở nơi này.
Ngày hôm đó, khi Thẩm Tri Ninh từ trại tị nạn quay về lều thì trời đổ mưa lớn.
Cô không mang ô, lúc chạy về thì vấp ngã một cú đ/au điếng, đầu gối bị trầy xước m/áu chảy ròng ròng.
Cô chỉ có thể cắn răng đứng dậy tiếp tục chạy về phía trước.
Các bác sĩ khác nhìn thấy vậy liền vội vàng gọi cô vào trú mưa trước.
Cô mỉm cười xua tay, ra hiệu mình còn có việc, phải về trước.