Tôi nhận lấy rồi ngồi xổm xuống, khẽ khàng múc một gáo nước bên bờ cỏ, hai chú nòng nọc con đang quẫy đuôi bơi lội trong chai.
Lũ trẻ chơi bên suối hơn một tiếng đồng hồ, tôi và Tống Nghiễn mỗi người trông chừng vài đứa, đề phòng chúng giẫm vào khu vực nước sâu.
Lúc quay về, mặt trời đã ngả bóng, lũ trẻ chạy phía trước, tôi theo sau, Tống Nghiễn đi ở phía ngoài cùng, hơi nghiêng về phía đường núi. Trên tay anh xách chiếc xô nhỏ đựng tiêu bản.
"Anh từng trông trẻ con bao giờ chưa?" Tôi hỏi anh.
"Chưa," anh suy nghĩ một chút, "Nhưng hồi nhỏ bố hay đưa tôi đi khảo sát ngoài trời, cũng gần giống như thế này."
"Bố anh làm về sinh học à?"
"Địa chất." Anh đổi tay xách xô, "Quanh năm suốt tháng chạy ngoài đường, mẹ tôi bảo ông ấy là người rừng."
Tôi bật cười, anh quay đầu nhìn tôi: "Lúc cậu cười trông đỡ mệt mỏi hơn đấy."
Tôi sững người, anh không nói thêm gì nữa, rảo bước lên phía trước giúp một đứa nhỏ nhặt chiếc mũ rơi xuống đất. Tiếng suối chảy róc rá/ch, gió đêm thổi qua, tôi đứng tại chỗ hai giây rồi mới đuổi theo.
Ngày qua ngày, tôi dần quen với nhịp sống ở làng Ngô Đồng. Cuộc sống này hoàn toàn khác biệt với những ngày ở nhà họ Thẩm. Tống Nghiễn không nói nhiều, nhưng mỗi khi tôi cần giúp đỡ, anh đều có mặt.
Có lần tôi giúp bà Lý sửa ngói trên mái nhà, lúc leo lên thang thì trượt chân, chưa kịp phản ứng gì, một bàn tay phía sau đã đỡ lấy thắt lưng tôi vững chãi.
"Dẫm chắc rồi hãy buông tay." Giọng anh rất bình thản.
Cho đến khi tôi đặt chân vững chãi lên thang anh mới buông ra.
"Cảm ơn."
"Lần sau những việc thế này gọi tôi." Anh lùi lại một bước, ngước nhìn miếng ngói tôi vừa đặt lên, "Cậu sợ độ cao à?"
"Một chút."
Anh không nói thêm gì, đứng cạnh chân thang giữ lấy phần đáy. Tôi tiếp tục leo lên, nhịp tim nhanh hơn lúc nãy, nhưng không hoàn toàn là vì sợ độ cao.
Trong những ngày Thẩm Vị Hi và Phó Dư Chỉ ở đây, tôi cố gắng giữ khoảng cách với họ. Ánh mắt Phó Dư Chỉ đuổi theo tôi không biết bao nhiêu lần, nhưng chưa một lần nào tôi dừng lại để đáp lại.
Cho đến một đêm, thầy Ngô tổ chức một buổi lửa trại, nói là để chúc mừng sinh nhật những tình nguyện viên và dân làng có ngày sinh trong tháng Bảy. Đống lửa ch/áy rực trên khoảng đất trống ở đầu làng, mọi người ngồi quây quần thành vòng tròn, người đá/nh đàn guitar, người hát, không khí vô cùng náo nhiệt.
Tôi ngồi ở vị trí ngoài rìa, tay cầm bát rư/ợu gạo tự nấu của dân làng nhâm nhi. Tống Nghiễn ngồi cạnh tôi, ánh lửa soi rọi gương mặt nghiêng của anh, đường nét khuôn mặt được ánh sáng màu cam đỏ nhuộm lên vẻ dịu dàng.
"Anh sinh tháng Bảy à?" Tôi buột miệng hỏi.
"Cuối tháng Tám," anh lật một trang sách, "Còn cậu?"
"Tháng Một."
Đúng lúc đó, phía đối diện truyền đến tiếng cười nói, tôi ngẩng đầu nhìn, Phó Dư Chỉ đang đội chiếc mũ sinh nhật lên đầu Thẩm Vị Hi, vài người xung quanh đang vỗ tay hát mừng sinh nhật. Thẩm Vị Hi chắp tay nhắm mắt cầu nguyện. Xung quanh vang lên tiếng reo hò.
Tôi thu hồi tầm mắt, cúi đầu uống một ngụm rư/ợu, vị ngọt thanh, không quá gắt, nhưng dư vị từ từ thấm dần.
Chiều hôm ấy, tôi và Tống Nghiễn đi đưa gạo cho bà Trương sống một mình. Bà cụ tuổi đã cao, mắt kém, lúc nấu ăn vô tình làm đổ đèn dầu, đống củi bên cạnh bếp bắt lửa.
Khi Tống Nghiễn lao vào bế bà cụ ra, tay áo anh bị tàn lửa làm ch/áy một lỗ, tôi sợ đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu, vớ lấy xô nước bên cạnh hắt vào ngọn lửa.
Lửa tắt, bà cụ không sao, nhưng cánh tay Tống Nghiễn bị bỏng đỏ một mảng. Tôi đỡ anh đến phòng y tế của làng, vừa hay đụng phải Phó Dư Chỉ đang vào lấy th/uốc.
"Chuyện gì vậy?" Anh nhìn thấy vết thương trên tay Tống Nghiễn, theo bản năng muốn tiến lên, nhưng bị Thẩm Vị Hi kéo lại.
"Dư Chỉ, em đ/au đầu quá..." Cô ấy dựa vào vai anh, móng tay cắm vào cánh tay anh.
Phó Dư Chỉ khựng lại, ánh mắt quét qua lại giữa khuôn mặt lấm lem bụi bặm của tôi và cánh tay bị thương của Tống Nghiễn, yết hầu chuyển động: "Có nghiêm trọng không?"
"Vết thương ngoài da thôi, xử lý là được." Tống Nghiễn giọng điệu thản nhiên, tay kia nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lưng tôi đang căng cứng, "Đừng lo."
Tôi cắn môi không nói gì, chỉ đỡ Tống Nghiễn ngồi xuống rồi quay người đi lấy hộp th/uốc. Phó Dư Chỉ đứng tại chỗ, nhìn tôi thuần thục xử lý vết thương cho Tống Nghiễn.
"Thanh Nhượng, anh có chuyện..."
Tôi không ngẩng đầu, c/ắt băng dính, thắt một nút thật đẹp: "Bạn Phó, làm phiền nhường đường một chút, anh đang chắn ánh sáng rồi."
Buổi tối, tôi ngồi trên bậc đ/á ven sân trường hóng gió. Tống Nghiễn đi tới, đưa cho tôi một ly sữa nóng: "Vẫn còn nghĩ về chuyện ban ngày à?"
"Không." Tôi nhận lấy ly sữa, "Chỉ là cảm thấy, có những người, có những chuyện, thực sự không thể quay lại được nữa."
Anh ngồi cạnh tôi, ánh trăng rọi lên gương mặt nghiêng của anh: "Vậy thì hãy nhìn về phía trước."
Từ xa, Phó Dư Chỉ đứng ở cửa ký túc xá, nhìn bóng lưng chúng tôi kề vai sát cánh, ngón tay vô thức nắm ch/ặt lấy khung cửa.