"Cảm ơn ông đã cho tôi thêm một lần nữa."

Hệ thống nói: "Là do chính cô chọn quay lại. Tôi chỉ tuân theo mệnh lệnh mà thôi."

"Vậy thì cảm ơn bản thân tôi đã không bỏ cuộc."

Tôi mỉm cười, cười rồi nước mắt cứ thế trào ra.

Gió đêm thổi khô những vệt nước mắt, tôi quay người bước trở lại sảnh tiệc.

Cố Ngôn đang trò chuyện với một người bạn cũ, thấy tôi bước vào liền vẫy tay gọi.

"Tiểu Mãn, lại đây, đây là chú Triệu, tiền bối trong ngành game, sau này con có thể học hỏi thêm từ chú ấy."

Tôi bước tới, khoác tay anh, nở một nụ cười lễ phép với chú Triệu kia.

"Cháu chào chú Triệu, sau này mong chú chỉ bảo ạ."

Nhưng trong lòng tôi lại đang nghĩ--

Cha à, đây là câu cuối cùng cha n/ợ con.

Con nhất định sẽ khiến cha nói ra.

Nhất định.

Thời gian trôi qua thật nhanh, năm Cố Tiểu Mãn hai mươi ba tuổi, công ty game của con bé tung ra một tác phẩm gây tiếng vang lớn.

Nam chính của trò chơi là một thương nhân lạnh lùng vô tình, sau một vụ t/ai n/ạn đã mất đi ký ức, trở thành một người bình thường không có gì trong tay. Anh gặp một cô gái, cô gái giúp anh học lại cách sống, cách yêu một người và cách được yêu. Ở cuối trò chơi, nam chính khôi phục ký ức nhưng lại chọn ở lại bên cạnh cô gái.

Anh nói với cô gái một câu--

"Em đã dạy ta cách làm một con người, ta không thể để em dạy xong rồi lại vứt bỏ em được."

Câu nói này là lời thoại do chính Cố Tiểu Mãn viết.

Ngày trò chơi ra mắt, Cố Ngôn nhận được một bản đặc biệt do con gái gửi đến.

Anh ngồi trong văn phòng, dành trọn cả cuối tuần để chơi trò chơi này từ đầu đến cuối.

Khi thấy nam chính nói ra câu thoại đó trong đoạn phim kết thúc, anh sững sờ.

Đêm hôm đó, anh một mình lái xe ra biển.

Gió biển mùa đông buốt giá thấu xươ/ng, anh đứng trên bãi cát, nhìn những con sóng trong bóng đêm lớp lớp xô vào rồi lại rút đi, giống như một định mệnh không thể cưỡng lại.

Anh lấy điện thoại ra, gọi cho Cố Tiểu Mãn.

"Tiểu Mãn, cha chơi xong trò chơi rồi."

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói ngái ngủ của con gái: "Cha? Bây giờ là hai giờ sáng... cha thức đêm chơi game? Mẹ có biết không ạ?"

Cố Ngôn không tiếp lời con, mà hỏi một câu không đầu không cuối: "Sao con biết câu nói đó?"

"Câu nói nào cơ ạ?"

"Câu mà nam chính nói trong game ấy-- 'Em đã dạy ta cách làm một con người'."

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

"Cha thấy câu này quen lắm ạ?"

Cố Ngôn siết ch/ặt điện thoại.

Quen thuộc.

Đương nhiên là quen thuộc.

Nhưng anh không nhớ mình đã từng nghe thấy ở đâu.

Không, không phải không nhớ, mà là vốn dĩ chưa từng nghe qua.

Thế nhưng cơ thể anh nhớ. Trái tim anh nhớ. Tiềm thức của anh nhớ.

"Tiểu Mãn," giọng anh có chút khàn đặc, "trước đây cha có từng có lỗi với ai không?"

Đầu dây bên kia lại im lặng một hồi.

Sau đó Cố Tiểu Mãn khẽ nói: "Cha ơi, cha có từng nghĩ rằng, người mà cha luôn cảm thấy có lỗi, thực ra đã tha thứ cho cha từ lâu rồi không?"

"Sao con biết?"

"Vì--" giọng Cố Tiểu Mãn mang theo chút ý cười, "nếu là con, con sẽ không trách cha đâu. Cha đã trở thành một người rất tốt, rất tốt rồi, cha ạ. Có lẽ quá trình trở nên tốt đẹp như vậy đã tốn một chút thời gian, cũng để lại một vài tiếc nuối. Nhưng điều quan trọng là, cha đã thay đổi rồi."

Tiếng sóng biển vang vọng trong đêm, từng đợt nối tiếp nhau, không bao giờ dứt.

Cố Ngôn đứng trong gió, nước mắt bị gió thổi khô hết lần này đến lần khác.

"Tiểu Mãn."

"Dạ?"

"Cảm ơn con."

"Không có gì đâu ạ, cha."

"Không phải," anh hít sâu một hơi, "không phải với tư cách là con gái. Mà là với tư cách... cha cũng không biết là gì nữa. Tóm lại, cảm ơn con đã đến bên cha."

Đầu dây bên kia, Cố Tiểu Mãn không trả lời ngay.

Cố Ngôn cũng không thúc giục.

Hai cha con cách nhau qua điện thoại, cách nhau mấy chục cây số, cách nhau bóng đêm sâu thẳm và gió biển mùa đông, lặng lẽ lắng nghe tiếng thở của đối phương.

Rồi Cố Tiểu Mãn nói: "Cha ơi, con cũng cảm ơn cha, đã cho con được đến bên cha."

Con bé ngập ngừng, bổ sung thêm: "Không chỉ lần này đâu ạ."

Cố Ngôn sững sờ.

Lần này?

Tại sao lại là "lần này"?

Chẳng lẽ còn có lần trước, lần trước nữa sao?

Anh há miệng, muốn hỏi điều gì đó, nhưng đầu dây bên kia truyền đến giọng của Tô Miểu-- "A Ngôn, anh nửa đêm không ngủ chạy ra biển làm gì? Anh đi/ên rồi à?"

Sau đó là tiếng cười của Cố Tiểu Mãn, trong trẻo như tiếng chuông gió mùa đông.

"Cha mau về nhà đi ạ, mẹ gi/ận rồi, con không c/ứu được cha đâu."

Cuộc gọi bị ngắt.

Cố Ngôn cầm điện thoại đứng trên bãi cát, rất lâu không hề cử động."}

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
4 An Lan Năm Tháng Chương 18
7 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vì bảo vệ thư ký, anh mặc tôi chết trong dòng lũ

Chương 11
Khi nước lũ dâng đến tầng hai, trực thăng đã tới. Sợi dây cứu hộ thả xuống chỉ có một. Tôi đang mang thai chín tháng, vừa mới cài khóa an toàn vào người thì chồng tôi, Cố Đình Xuyên, đã giật phắt lấy rồi thắt dây vào eo cô thư ký. "Vi Vi bị chứng sợ biển sâu, không thể ở dưới nước quá lâu." Tôi ngã nhào vào dòng nước đọng, nước ối vỡ ra nhuộm đỏ mặt nước. "Đình Xuyên, em vỡ ối rồi, con sắp chào đời..." Cố Đình Xuyên nhìn xuống từ trên cao, ánh mắt tràn đầy chán ghét. "Giả vờ đáng thương cái gì? Cô da dày thịt béo, ngâm nước một chút thì chết được sao? Nếu Vi Vi bị sang chấn tâm lý, cô đền nổi không?" Trực thăng chở cô thư ký bay lên cao. Cố Đình Xuyên không hề ngoảnh đầu lại, leo lên thang dây. Trên mặt nước chỉ còn lại một tấm ván gỗ mục. Tôi cảm nhận được hơi ấm dần mất đi giữa hai chân, từ từ chìm xuống đáy nước. Tiện tay, tôi ném chiếc đồng hồ định vị xuống cống thoát nước.
Tình cảm
9