Thấy họ định đến ở, mẹ Hạ không khỏi nhíu mày.
"Chẳng phải đã m/ua nhà tân hôn ở trung tâm rồi sao? Sao đột nhiên lại đòi về nhà ở?"
Hạ Tinh Vãn ngồi phịch xuống ghế sofa đầy chán nản: "Nhà tân hôn là do Bách Niên m/ua, anh ấy b/án căn nhà đó rồi."
"Nó b/án nhà rồi?" Mẹ Hạ ngơ ngác, "Sao lại thế được, giữa con và Bách Niên đã xảy ra chuyện gì? Với lại chẳng phải con nói hôn lễ bị hoãn rồi sao? Sao lại mặc thế này? Đây là Tần Duật phải không, sao lại mặc vest?"
Trải qua cả ngày dài, Tần Duật đã mệt mỏi cả về thể x/ác lẫn tinh thần.
Hắn không muốn nói thêm lời nào, đẩy cửa phòng ngủ phụ rồi bước vào trong.
Thấy thái độ đó của hắn, chân mày mẹ Hạ càng nhíu ch/ặt hơn.
"Tinh Vãn, con mau nói cho mẹ biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!"
Hạ Tinh Vãn kể lại đầu đuôi sự việc gần đây cho mẹ nghe, mẹ Hạ nghe xong chỉ biết thở dài lắc đầu.
"Con đấy, con đang làm cái trò gì vậy? Đứa trẻ tốt như Bách Niên thì con không cần, lại cứ đ/âm đầu vào một kẻ mồ côi! Giờ thì hay rồi, nhà tân hôn mất, Bách Niên cũng mất luôn!"
Bàn tay Hạ Tinh Vãn buông thõng hai bên dần siết ch/ặt thành nắm đ/ấm: "Mẹ, mẹ yên tâm, con nhất định sẽ tìm Bách Niên về."
"Tìm về để làm gì?" Mẹ Hạ mỉa mai, "Con đã kết hôn với người đàn ông khác rồi, còn mặt mũi nào mà tìm anh ta về nữa?"
"Mẹ, con với A Duật không phải là thật, chỉ là một màn kịch thôi--"
"Màn kịch nào mà diễn chân thực đến thế? Các con đã đăng ký kết hôn, đã tổ chức hôn lễ, đến cả hộ khẩu cũng... con còn dám nói là diễn kịch? Không có gì chân thực hơn thế này đâu con gái ạ!"
Lời của mẹ như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, khiến Hạ Tinh Vãn bừng tỉnh.
Cô bật dậy khỏi ghế sofa: "Đúng, chắc chắn Bách Niên cũng nghĩ như vậy, con phải giải quyết mọi chuyện càng sớm càng tốt! Chỉ cần giải quyết xong, Bách Niên chắc chắn sẽ trở về bên con."
Hạ Tinh Vãn vốn định ngày mai sẽ cùng Tần Duật ra Cục Dân chính làm thủ tục ly hôn, nên tối đó cô không định ngủ chung phòng với hắn.
Sau khi tắm xong, cô ôm gối định ra sofa ngủ, Tần Duật từ phía sau ôm chầm lấy cô.
"Em định đi đâu? Tinh Vãn, đêm nay dù sao cũng là đêm tân hôn của chúng ta, em định để anh ở lại một mình sao?"
Đối mặt với sự dây dưa của hắn, lòng Hạ Tinh Vãn gần như không chút gợn sóng.
Cô đẩy hắn ra, giọng lạnh lùng:
"Đêm nay em ra sofa ngủ, anh nghỉ ngơi sớm đi."
"Tại sao?"
Tần Duật không hiểu: "Chúng ta đã là vợ chồng rồi, Hạ Tinh Vãn, đừng nói với anh là đến tận bây giờ em vẫn còn nghĩ đến Hứa Bách Niên."
"Anh biết tại sao ban đầu em lại đăng ký kết hôn với anh, anh cũng biết tại sao em lại cho anh một hôn lễ. Em làm những điều đó không phải vì yêu anh, mà chỉ vì thương hại anh. Bây giờ anh đã có được thứ mình muốn, còn em thì đã mất Bách Niên rồi! Tần Duật, ngày mai chúng ta đi làm thủ tục ly hôn đi, mọi chuyện nên kết thúc rồi."
"Kết thúc?" Nghe xong lời cô, Tần Duật đi/ên tiết: "Lúc chúng ta lên giường, em đâu có từ chối, trái lại còn đón nhận nồng nhiệt! Lúc đó em cũng nói là thích anh, giờ anh cưới em rồi, chúng ta còn mất cả một đứa con, vậy mà em lại nói muốn kết thúc? Hạ Tinh Vãn, đừng nói là em thực sự tưởng trên đời này có chuyện tốt như vậy nhé?"
"Vậy anh muốn thế nào? Cùng lắm em hứa với anh, dù ly hôn rồi, chúng ta vẫn là bạn tốt. Nếu anh không có chỗ nào để đi, có thể tiếp tục ở nhà mẹ em. Nhưng ngoài tư cách bạn bè, giữa chúng ta không còn mối qu/an h/ệ nào khác."
Nhìn người phụ nữ thốt ra những lời đường hoàng ấy, Tần Duật cười.
"Không thể nào! Hạ Tinh Vãn, anh nói cho em biết, từ ngày anh ở bên em, anh chưa từng nghĩ đến chuyện chia tay! Anh biết em đang nghĩ gì, em muốn níu kéo Hứa Bách Niên! Anh dám khẳng định, Hứa Bách Niên sẽ không bao giờ quay lại bên em nữa đâu."
Tần Duật bước tới bên cửa sổ, đáy mắt lóe lên tia h/ận th/ù hủy diệt.
"Anh là anh em thân thiết với Hứa Bách Niên bao nhiêu năm, anh biết cậu ta gh/ét nhất điều gì. Thứ cậu ta gh/ét nhất chính là sự phản bội. Em và anh đều đã phản bội cậu ta, cậu ta không đời nào tha thứ cho chúng ta đâu!"
Hạ Tinh Vãn bàng hoàng: "Anh biết từ lâu là anh ấy sẽ đi sao?"
"Phải, từ lúc cậu ta b/án nội thất nhưng lại nói dối là muốn thay bộ mới, anh đã biết cậu ta muốn đi rồi."
Tần Duật quay đầu lại, chằm chằm nhìn người phụ nữ trước mắt, từng chữ từng chữ một: "Hạ Tinh Vãn, chúng ta đã kết hôn rồi. Sống là người nhà họ Tần, ch*t là m/a nhà họ Tần! Muốn ở bên Hứa Bách Niên? Đợi kiếp sau đi!"
Người đàn ông trước mặt như thể đã biến thành một người khác.
Hạ Tinh Vãn lắc đầu, mơ hồ nói: "Tần Duật, rốt cuộc anh là loại người như thế nào?"
"Anh là một kẻ vì muốn có một mái nhà mà bất chấp th/ủ đo/ạn."
Tần Duật bước đến bên cô, chậm rãi ôm lấy cô, giọng điệu dịu dàng nhưng lại có phần q/uỷ dị.
"Tinh Vãn, em đừng quên, em đã dung túng cho anh đá/nh Hứa Bách Niên mấy chục roj, nếu cậu ta biết chuyện này là do em làm, cậu ta cũng sẽ không tha thứ cho em đâu."