Mẹ chồng từ trong bếp bước ra, nghe thấy hai chữ “ly hôn” của Hà Vĩ, bước chân khựng lại.
“Ly hôn cái gì?” Bà hét lên, giọng vừa sắc vừa gấp, “Hà Vĩ, con bị đi/ên rồi à? Con nhìn cái dáng vẻ này xem, ly hôn rồi ai chăm sóc con? Ai giúp con trông cháu? Nhân Nhân là vợ con, đây là bổn phận của nó!”
Tôi quay đầu nhìn bà, từng chữ từng chữ một: “Mẹ, về mặt pháp luật, ai mang th/ai thì người đó chịu trách nhiệm. Đứa trẻ trong bụng Hà Vĩ mang họ Hà, mối qu/an h/ệ với con chỉ là “vợ chồng”. Theo quy định mới ban hành, trong thời gian nam giới mang th/ai, người phối ngẫu không có nghĩa vụ chăm sóc theo luật định.”
Miệng mẹ chồng há hốc thành hình chữ O.
“Con... con có ý gì? Con muốn bỏ mặc con trai mẹ sao?”
“Con không nói là bỏ mặc.” Tôi đứng dậy, “Nhưng mẹ cũng đừng dùng cái gọi là “bổn phận” để ép con. Nếu mẹ thực sự xót con trai mình, thì hãy chăm sóc nó cho tốt. Chẳng phải mẹ luôn muốn bế cháu trai sao? Vài tháng nữa là được bế rồi, tốt biết bao.”
Mẹ chồng tức đến run người, chỉ tay vào tôi m/ắng “đồ không có lương tâm” rồi quay người đóng sầm cửa phòng ngủ.
Bố chồng từ đầu đến cuối ngồi trong góc không nói một lời, vẻ mặt như thể đã bị táo bón ba ngày.
Hà Vĩ lại khóc. Dạo này anh ta khóc nhiều hơn cả ba năm qua cộng lại.
Tôi thở dài, rút vài tờ giấy ăn dưới bàn trà đưa cho anh ta: “Đừng khóc nữa, không tốt cho đứa bé đâu.”
Anh ta nhận lấy giấy, nấc nghẹn: “Nhân Nhân, anh biết anh có lỗi với em... nhưng em có thể... có thể đừng đi không?”
Tôi không trả lời anh ta.
Vì điện thoại tôi reo.
Trên màn hình hiển thị một số điện thoại bàn lạ.
“A lô, xin chào, có phải là cô Triệu Nhân không ạ?”
“Là tôi.”
“Đây là Văn phòng Quản lý Khẩn cấp về Sự kiện Tái cấu trúc Mô hình Sinh sản Nhân loại của Quốc vụ viện. Dựa trên hệ thống sàng lọc thông tin, cô được đá/nh dấu là “Người can thiệp khởi đầu”. Xin hỏi gần đây cô có từng mơ thấy một giấc mơ liên quan đến Nữ Oa không?”
Tay tôi hơi lạnh đi.
“Làm sao các anh biết được?”
Người ở đầu dây bên kia dường như thở phào nhẹ nhõm: “Cô Triệu, cô không phải là người duy nhất mơ thấy giấc mơ đó. Chúng tôi cần trao đổi với cô, không biết sáng mai mười giờ cô có tiện ghé qua một chuyến không?”
Văn phòng Quản lý Khẩn cấp nằm trong một tòa nhà màu xám không mấy nổi bật, trước cửa treo tấm biển in tạm, trông như thể được làm gấp gáp trong đêm.
Tôi được một cô bé mặc đồng phục dẫn vào phòng họp. Bên trong đã có hơn mười người ngồi sẵn, cả nam lẫn nữ, độ tuổi trải dài từ đôi mươi đến ngoài năm mươi. Trên gương mặt mỗi người đều mang cùng một biểu cảm – đó là vẻ mặt “tôi biết một bí mật lớn nhưng không chắc có nên nói ra hay không”.
Một người đàn ông trung niên mặc áo Trung Sơn đứng lên, tự giới thiệu mình họ Đường, là Phó chủ nhiệm Văn phòng Khẩn cấp.
“Chào mọi người, cảm ơn vì đã đến.” Chủ nhiệm Đường vào thẳng vấn đề, không chút vòng vo, “Trong 72 giờ qua, trên phạm vi toàn cầu đã xảy ra sự kiện tái cấu trúc hệ thống sinh sản nhân loại trên quy mô lớn. Cơ thể nam giới xuất hiện cấu trúc tử cung, sinh sản không còn là chức năng đ/ộc quyền của phụ nữ. Đây không phải là b/ệnh tật, không phải virus, không phải vũ khí sinh hóa, cũng không phải cuộc xâm lăng của người ngoài hành tinh.”
Ông dừng lại một chút, nhìn quanh tất cả mọi người.
“Điều tra của chúng tôi cho thấy, nguyên nhân trực tiếp của sự kiện này là một “sự kiện kích hoạt” tác động đến tiềm thức tập thể của toàn nhân loại. Nói một cách dễ hiểu là – có người đã thông qua một phương thức mà chúng ta hiện chưa thể hiểu được, thực hiện đối thoại với một tồn tại được tổ tiên chúng ta gọi là “Nữ Oa”.”
Trong phòng họp vang lên những tiếng xì xào.
“Chúng ta ngồi đây, đều là những người tham gia trực tiếp vào cuộc đối thoại đó.” Ánh mắt Chủ nhiệm Đường quét qua, dừng lại trên mặt tôi một giây, “Các bạn là “Người can thiệp khởi đầu”, cũng là những người gần với “điểm kích hoạt” đó nhất mà chúng tôi tìm được hiện nay.”
Một người đàn ông trẻ đeo kính giơ tay: “Ý ông là – lúc bị sốt tôi mơ thấy Nữ Oa, rồi bảo bà ấy “cho đàn ông sinh con đi” – đó không phải giấc mơ? Là thật sao?”
Chủ nhiệm Đường gật đầu: “Thông tin chúng tôi nắm giữ hiện tại cho thấy đó không phải là mơ. Hoặc nói cách khác, không phải là giấc mơ theo nghĩa thông thường. Đó là sự giao tiếp ý niệm vượt thời gian, kết nối với một dạng trí tuệ phi nhân loại xuất hiện từ thời kỳ khởi nguyên của văn minh nhân loại.”
Phòng họp im lặng suốt ba giây.
Sau đó bùng n/ổ.
“Vãi thật! Tôi chỉ tiện miệng nói thôi! Tôi căn bản không nghĩ nó sẽ thành sự thật!”
“Tôi lúc đó đọc được bài đăng trên Zhihu “Nếu đàn ông mang th/ai sẽ thế nào”, thấy thú vị nên nhắc với Nữ Oa một câu...”
“Tôi hôm đó cãi nhau với vợ, cô ấy bảo tôi không hiểu nỗi khổ sinh con, tôi tức quá nên bảo Nữ Oa “vậy để đàn ông nếm thử mùi vị này xem”, kết quả là...”