Thẩm mẫu thì như con mèo bị giẫm phải đuôi, lập tức gào lên: "Đồ hỗn xược không có giáo dưỡng! Dám cả gan bôi nhọ gia giáo nhà họ Chu! Thuần An, con còn ngẩn người ra đó làm gì? Mau dạy dỗ nó cho ta!"
Sắc mặt Thẩm Thuần An lúc xanh lúc trắng, ngón tay nắm lại rồi lại buông, hồi lâu không dám nhúc nhích.
Thẩm mẫu thấy vậy, giọng càng cao vút: "Đồ vô dụng! Phu quân của con bị người ta b/ắt n/ạt đến tận đầu rồi mà con còn không dám đá/nh rắm một cái!"
Thẩm Thuần An đỏ bừng mặt, ghé sát tai tôi thì thầm: "Lam Sơn, chàng xin lỗi Chu Tử Yến đi. Rồi tặng hắn miếng ngọc bội kia để tạ lỗi, lát nữa ta sẽ m/ua cho chàng cái tốt hơn."
Tôi nghe xong, chỉ muốn cạy đầu Thẩm Thuần An ra xem bên trong chứa cái gì.
Nhà nàng đến cả áo xuân cũng sắp không may nổi nữa rồi, mà còn nói "m/ua cho chàng cái tốt hơn", chẳng phải là muốn lấy không sao?
"Thẩm Thuần An, nàng đi/ên vì nghèo rồi à? Đứng trước mặt bao nhiêu người mà mở miệng ra xin xỏ, không thấy mất mặt sao?"
Người xung quanh nghe vậy cười ồ lên, sự chú ý cũng chuyển từ hôn sự của tôi sang tình cảnh hiện tại của nhà họ Thẩm, ánh mắt quét qua quét lại trên người Thẩm Thuần An và Thẩm mẫu, đầy vẻ giễu cợt.
Thẩm Thuần An lúng túng không biết làm sao, nhưng vẫn cố cứng miệng: "Chàng lại gi/ận dỗi rồi! Ta cũng đâu có lấy không của chàng, ta dùng ngọc bội của ta đổi với chàng là được chứ gì?"
Nói đoạn, nàng luống cuống gỡ miếng ngọc bội chất lượng bình thường bên hông xuống, đưa về phía tôi, như thể làm vậy là có thể vớt vát lại chút thể diện.
Trước đây tôi tin nàng, yêu nàng, nàng lấy thứ rác rưởi gì để đổi lấy bảo vật của tôi, tôi cũng cam tâm tình nguyện. Nhưng giờ nhìn lại, chỉ thấy nực cười vô cùng.
Người ta thậm chí không thể đồng cảm với chính mình của quá khứ.
Tôi nhận lấy miếng ngọc, chẳng buồn nhìn lấy một cái, vung tay ném mạnh đi.
Tiếng "bốp" giòn tan vang lên, mảnh ngọc vỡ tan tành bay tung tóe.
"Thứ rác rưởi gì mà cũng xứng đem ra so sánh với ngọc bội của tôi?"
Tôi phủi tay, không ngoảnh đầu lại mà bỏ đi thẳng, ngay cả khi Cố đại tiểu thư đang ở đó cũng chẳng buồn nể mặt nửa phần.
Nhà họ Cố và nhà họ Tuân bất hòa đã lâu, xem ra lần này lại sắp có chuyện để xem rồi.
Đã vậy, tôi có nhượng bộ cũng vô ích, chi bằng cứ thản nhiên đắc tội họ, coi như đó là thái độ của tôi với nhà họ Tuân.
Xe ngựa rời khỏi tiệc hoa, Phỉ Thúy vẫn còn bất bình: "Mẹ con nhà họ Thẩm đúng là đi/ên rồi! Tiểu thư đã đính hôn với nhà họ Tuân rồi mà họ còn mơ tưởng ngài sẽ quay về nhà họ Thẩm, còn bắt ngài dâng trà cho Chu Tử Yến trước mặt bao người, đúng là đồ không ra gì!"
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ xe, trong lòng lại hiện lên từng cảnh tượng của kiếp trước.
Nha hoàn tên Bạch Chỉ đó, bưng bát canh nóng, rón rén lẻn vào viện tử hoang tàn của tôi, khẽ thì thầm: "Tranh thủ lúc phu nhân không để ý, ngài uống chút gì nóng đi..."
Một bát canh nóng, đổi lấy hai mươi trượng, một mạng người.
Tôi nhắm mắt lại, khi mở ra lần nữa, khẽ hỏi Phỉ Thúy:
"Chuyện bảo ngươi đến chỗ kẻ buôn người quanh đây, tìm con bé tên Bạch Chỉ theo bức họa ta đưa, đã m/ua được chưa?"
Phỉ Thúy gật đầu: "M/ua được rồi, con bé đang ở phía sau xe ngựa, ngài về nhà rồi hãy nhận diện xem có đúng không."
Thẩm Thuần An cũng yên ổn được mấy ngày, không đến cửa phủ Nguyệt quấy rầy nữa.
Tôi tưởng nàng cuối cùng cũng đã bỏ cuộc, ai ngờ chẳng được bao lâu, nàng lại nhờ người gửi đến một bức thư.
Nàng nói mấy ngày nay nàng đã tốn bao lời lẽ, cuối cùng cũng khuyên nhủ được mẹ mình. Thẩm mẫu đã "tha thứ" cho sự lỗ mãng của tôi tại tiệc hoa Khúc Giang, đồng ý cho tôi vào cửa với thân phận mặt thủ.
Nàng bảo tôi đừng quậy phá nữa, mau chóng hủy hôn với nhà họ Tuân, cứ an tâm đợi tin tốt của nàng là được.
Tôi đọc xong thư, không nhịn được cười khẩy, tiện tay vứt bức thư vào chậu than.
Phỉ Thúy ở bên cạnh tức gi/ận dậm chân: "Mẹ con nhà họ Thẩm bị đi/ên rồi sao? Hôn sự của tiểu thư và Tuân công tử đã định rồi mà họ còn mơ tưởng ngài làm mặt thủ!"
Tôi lười nhắc lại chuyện buồn nôn này, chỉ bảo Phỉ Thúy chuẩn bị xe, đến tiệm trang sức trên phố.
Lễ phục đã đặt làm rồi, nhưng nhà họ Tuân có gửi đến một bộ văn phòng tứ bảo, trong đó quản bút lông đều làm bằng sừng tê giác, nên tôi muốn chọn vài món trang sức làm quà đáp lễ cho ngũ tiểu thư Tuân gia.
Trong tiệm hàng hóa hoa mắt, tôi chọn một hộp ngọc trai Nam Phố, lại ưng ý thêm mấy món trang sức mới về. Trong đó một chiếc trâm cài tóc đính kim lũ và đ/á sapphire là tinh xảo nhất, sợi kim lũ mảnh như tơ, màu đ/á sapphire đậm đà, tỏa sáng lấp lánh dưới ánh sáng.
Nếu tặng cho ngũ tiểu thư Tuân gia, nàng chắc chắn sẽ hài lòng.
"Lấy cái này, gói luôn cả những món ta vừa chọn lúc nãy lại." Tôi hài lòng gật đầu, ra hiệu cho Phỉ Thúy trả tiền.
Lời còn chưa dứt, phía sau bỗng truyền đến một giọng nói quen thuộc: "Nguyệt công tử thật hào phóng quá."
Tôi quay đầu nhìn lại, không ngờ lại là Chu Tử Yến.
Hắn không biết đã vào tiệm từ lúc nào, phía sau chỉ theo một tiểu thư đồng, ánh mắt dán ch/ặt vào đống trang sức tôi vừa chọn, vẻ gh/en tị trong đáy mắt gần như trào ra.