Thẩm Thuần An bị đá/nh đến da tróc th!t bong, nằm liệt trên giường suốt nửa tháng trời.
Đợi đến khi nàng ta cuối cùng cũng có thể xuống đất, Thẩm mẫu liền dẫn nàng ta theo, xách theo lễ vật tạ lỗi đến tận cửa nhà tôi.
Người xưa có câu "đá/nh kẻ chạy đi không ai đá/nh người chạy lại", vì họ nói là đến xin lỗi, mẹ tôi đành phải để họ vào nhà.
Thẩm mẫu vừa vào cửa, mặt nở nụ cười nhưng miệng không rảnh rỗi: "Trẻ con đá/nh đ/ấm qua lại thôi mà, Lam Sơn đứa nhỏ này cũng thật là, quá mức nghiêm túc rồi."
Nha đầu bưng lễ tạ lỗi của nhà họ Thẩm lên, vừa mở nắp hộp ra, sắc mặt cha mẹ tôi lập tức trầm xuống.
Bên trong đó chứa hai xấp lụa thô và một chiếc trâm bạc - đây rõ ràng là quy cách để nạp mặt thủ của nhà họ Thẩm!
Thẩm mẫu tủm tỉm cười, bày ra vẻ mặt rộng lượng:
"Chuyện lần này đúng là Thuần An không phải, nhưng nếu Lam Sơn đã thực sự bước chân vào cửa nhà họ Thẩm, cái tính khí này mà không sửa, sau này làm sao chung sống với Chu công tử được? Con gái ta vốn dĩ cũng là vì tốt cho nó thôi."
"Hiện giờ Thuần An cũng đã chịu ph/ạt, chúng ta cũng đã đến tận cửa tạ lỗi, chuyện này coi như cho qua đi. Đợi Lam Sơn gả qua, mọi người vẫn là người một nhà."
Cha tôi lạnh giọng hỏi: "Đây chính là lễ tạ lỗi của nhà họ Thẩm sao?"
Thẩm mẫu xua xua tay: "Sau này đều là người một nhà, việc gì phải nói khó nghe thế? Lam Sơn có thể bước chân vào cửa nhà họ Thẩm đã là phúc đức lớn rồi. Dù sao Thuần An cũng là sắp cưới công tử nhà họ Chu, sau lưng Chu gia còn có Cố gia, nhà họ Nguyệt các người dù có nhiều tiền hơn nữa, cũng chẳng qua chỉ là phường thương nhân..."
Cha tôi đ/ập mạnh tay xuống bàn, đứng dậy quát lớn:
"C/âm miệng! Con trai ta đã đổi bát tự với tiểu thư nhà Tuân Thứ sử, ngày cưới đã ở ngay trước mắt, hai nhà sắp sửa hạ sính lễ rồi! Ai thèm gả cho nhà họ Thẩm các người làm mặt thủ? Nhà họ Thẩm các người cũng xứng sao!"
Thẩm mẫu sững sờ, ngay sau đó cười khẩy: "Nhà họ Tuân? Đừng đùa nữa. Cả Lư Giang này ai mà chẳng biết con trai các người tình thâm nghĩa trọng với con gái ta? Nó còn có thể thực sự gả cho người khác sao? Nhà họ Nguyệt các người bây giờ làm bộ làm tịch, chẳng phải là muốn làm giá để sau khi nó vào nhà họ Thẩm thì cuộc sống dễ thở hơn chút thôi sao?"
Bà ta vừa nói, thế mà còn vỗ vỗ tay mẹ tôi: "Được rồi được rồi, tâm tư của các người ta hiểu. Thuần An nhà ta cũng không phải kẻ vô tình, sau này tự nhiên sẽ đối xử tốt với nó, thông gia việc gì phải giở mấy trò này!"
Mẹ tôi tức gi/ận đ/ập vỡ chén trà ngay tại chỗ: "Người đâu, đuổi hai thứ không biết trời cao đất dày này ra ngoài cho ta! Sau này người nhà họ Thẩm mà còn dám bước vào nhà họ Nguyệt nửa bước, cứ đá/nh g/ãy chân chúng nó!"
Người làm lập tức tiến lên, đuổi mẹ con nhà họ Thẩm ra khỏi cửa chính.
Thẩm Thuần An mấp máy môi, muốn nói gì đó nhưng bị Thẩm mẫu kéo đi xềnh xệch.
Thẩm mẫu vừa định nói lại thì bị đẩy đến loạng choạng.
Bà ta quay đầu lại còn gào lên: "Lên mặt cái gì! Sớm muộn gì cũng có ngày các người phải c/ầu x/in bò vào cửa nhà ta!"
Tôi đứng trước cửa sổ tầng hai, nhìn theo bóng lưng lủi thủi của họ, không nhịn được cười lạnh thành tiếng.
Lời này vừa nói ra chưa được hai ngày, Thẩm Thuần An khi ra ngoài đã bị một đám người lai lịch bất minh trùm bao tải, nhấn xuống hẻm nhỏ đá/nh cho một trận tơi bời.
Nghe nói nàng ta bị đá/nh đến mũi sưng mặt tím, thậm chí g/ãy cả hai chiếc xươ/ng sườn.
Khi Phỉ Thúy kể chuyện này cho tôi nghe, con bé cười tít mắt: "Thiếu gia, đúng là trời có mắt! Cái người họ Thẩm đó cuối cùng cũng gặp báo ứng rồi! Chỉ là không biết vị hảo hán nào đã thay trời hành đạo đây."
Tôi nghe vậy, trong đầu bỗng thoáng qua bóng dáng một người - Tuân Cảnh Nhu.
Những ngày này, tôi và nàng đã trao đổi thư từ vài lần.
Tuy nàng đang ở nơi khác làm việc công, nhưng ở quận Lư Giang hẳn vẫn còn người của nàng.
Nếu nàng biết mẹ con nhà họ Thẩm b/ắt n/ạt tôi như vậy...
Tôi lập tức viết một bức thư, khéo léo dò hỏi.
Chẳng mấy ngày sau, thư hồi âm đã đến. Tuân Cảnh Nhu thẳng thắn thừa nhận trong thư: "Là ta sai người dạy dỗ đấy. Thẩm Thuần An nhiều lần bôi nhọ danh tiếng của chàng, chỉ đá/nh một trận đã là quá nhẹ cho nàng ta rồi."
Cuối thư còn thêm một câu: "Ngày cưới sắp đến, chàng cứ yên tâm chờ ngày gả sang đây."
Tôi nâng bức thư trên tay, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp.
Xem ra, gả cho vị tiểu thư nhà họ Tuân này, quả thực là một lựa chọn sáng suốt.
Cách vài ngày sau, tôi nhận lời mời của bạn hữu đi đạp thanh ngoài thành.
Xuân sắc đang độ tươi đẹp, tâm trạng cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút. Ai ngờ khi dừng chân nghỉ tại một quán trà, lại đụng độ ngay Chu Tử Yến.
Dù hắn mặc bộ y phục mới, nhưng vẫn không che được những vết bầm tím trên mặt, ngay cả tư thế đi lại cũng có chút kỳ quặc.
Hắn vốn dĩ là đứa con thứ không được sủng ái ở nhà họ Chu, nếu không đã chẳng phải gả vào nhà họ Thẩm, càng không cần phải nhọc công tâm kế trong hậu viện nhà họ Thẩm như vậy.
Cho nên sau khi hóa đơn chiếc trâm cài được gửi đến nhà họ Chu, Chu phụ cảm thấy vô cùng mất mặt, đã đá/nh hắn một trận nhừ tử, cấm túc đến tận bây giờ mới được thả ra.
Tôi lười để ý, uống xong chén trà liền đứng dậy về thành.
Xe ngựa vừa dừng lại trước cửa phủ Nguyệt, một bóng người liền lao ra từ sau con sư tử đ/á - chính là Thẩm Thuần An.
Đôi mắt nàng ta đỏ hoe, vừa mở miệng đã là lời trách móc khàn đặc:
"Nguyệt Lam Sơn! Sao chàng lại nhẫn tâm như vậy, thế mà lại sai người chặn đường đá/nh Tử Yến, suýt chút nữa đã h/ủy ho/ại khuôn mặt của hắn rồi!"
Tôi vừa xuống xe ngựa, liền bị nàng ta đẩy mạnh ra, suýt chút nữa thì ngã nhào.