Chuyên gia trang điểm, nhà tạo mẫu, người lên kế hoạch hôn lễ, MC, tất cả chen chúc chật kín cả phòng khách.

“Thử trang điểm.” Phu nhân họ Cố nói ngắn gọn, “Hôn lễ ngày mai, hôm nay bắt buộc phải đi hết tất cả các quy trình.”

Tôi như một con rối bị gi/ật dây, bị xoay như chong chóng suốt cả một ngày.

Khi chuyên gia trang điểm đá/nh phấn nền cho tôi, cô ấy nghiên c/ứu khuôn mặt tôi một hồi lâu: “Tiên sinh, da anh thật sự rất tốt, chỉ là lỗ chân lông hơi to một chút. Tôi che đi giúp anh.”

Sau khi che xong, tôi nhìn chính mình trong gương, trông chẳng khác nào một con m/a-nơ-canh.

“Trắng quá rồi.”

“Hôn lễ mà, trắng một chút lên hình mới đẹp.”

Nhà tạo mẫu bắt tôi thử ba bộ lễ phục, cuối cùng chọn một bộ vest màu xám bạc, nói là hợp nhất với bộ vest trắng của Cố Vân Sênh.

Người lên kế hoạch kéo tôi đi qua quy trình: “Nhập tiệc, trao nhẫn, tuyên thệ, mời rư/ợu, nhớ kỹ chưa?”

Tôi gật đầu.

“Chú ý ánh mắt, phải nhìn đối phương thật sâu sắc, tình cảm.”

Tôi: “... Được rồi.”

Sau khi mọi người rời đi, tôi nằm liệt trên ghế sofa, cảm thấy mình như bị rút cạn sức lực.

Điện thoại rung.

Cố Vân Sênh gửi tin nhắn: “Mười giờ sáng mai, hôn lễ bắt đầu đúng giờ. Bảy giờ tôi về đến nhà.”

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó rất lâu.

“Biết rồi.”

Sau khi gửi xong, tôi lại thêm một câu: “Đi đường cẩn thận.”

Anh đáp: “Ừ.”

Chỉ một chữ. Mãi mãi chỉ có một chữ.

Ngày cuối cùng đếm ngược đến hôn lễ.

Ba giờ sáng.

Tôi nằm trên giường phòng khách, nhìn trần nhà, một phút cũng không ngủ được.

Ngày mai -- không đúng, là hôm nay, tôi sắp phải gả cho một người đàn ông rồi.

Việc này dù có nghĩ bao nhiêu lần, vẫn thấy hoang đường tột độ.

Tôi trở người, mò lấy điện thoại, mở danh bạ.

Có thể gọi cho ai? Chị tôi ư? Bản thân chị ấy năm đó cũng suýt ch*t chìm trong hôn nhân, có thể nói được gì? Bố tôi ư? Lời ông nói chẳng khác mẹ tôi một chữ nào. Bạn học ư? Nếu tôi nói tôi sắp gả cho một người đàn ông, họ sẽ tưởng tôi đi/ên mất.

Tôi lướt qua lướt lại, dừng lại ở số của Cố Vân Sênh.

Nhìn chằm chằm vào cái tên đó rất lâu, m/a xui q/uỷ khiến thế nào lại bấm gọi đi.

Chuông reo hai tiếng, máy kết nối.

“Alo.” Giọng anh mang theo sự khàn đặc của người vừa tỉnh ngủ, nghe vô cùng rõ ràng trong sóng điện thoại đêm khuya.

“... Không có gì.” Tôi cầm điện thoại, không hiểu tại sao mình lại gọi cuộc gọi này.

Bên kia im lặng vài giây, rồi anh nói: “Căng thẳng à?”

“Một chút.”

“Tôi cũng vậy.”

Tôi sững người. Cố Vân Sênh cũng sẽ căng thẳng sao? Anh nói anh cũng vậy?

“Sầm Dục.” Anh gọi tên tôi, giọng trầm thấp, “Sau ngày mai, em chính là người của nhà họ Cố. Dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ đứng về phía em.”

“... Tại sao?”

“Vì em là người tôi chọn.”

Cuộc gọi kết thúc.

Tôi nắm ch/ặt điện thoại, trái tim đ/ập thình thịch trong lồng ngựk.

Anh nói, tôi là người anh chọn.

Không phải mẹ anh chọn, không phải luật tộc ép buộc, là anh chọn.

Bốn giờ ba mươi sáng, Cố Vân Sênh về đến nhà.

Tôi nghe thấy tiếng động ngoài hiên, đi ra ngoài, thấy anh phong trần mệt mỏi đứng ở cửa, trên bộ vest vẫn còn vương sương sớm.

“Không phải nói bảy giờ mới về sao?”

“Ký xong sớm nên về thôi.” Anh đặt vali xuống, “Đi thay đồ đi, sáu giờ chuyên gia trang điểm đến rồi.”

Tôi mới phát hiện anh chỉ ngủ chưa đầy bốn tiếng.

“Anh ăn sáng chưa?”

“Chưa.”

“Để em nấu.”

Tôi quay người vào bếp, đá/nh trứng, c/ắt hành, thả mì. Động tác liền mạch, thời gian qua đã luyện đến mức thuần thục.

Cố Vân Sênh dựa vào cửa bếp nhìn tôi, ánh mắt tĩnh lặng.

“Nhìn gì?”

“Nhìn em.” Anh nói, “Trước đây chưa từng có ai nấu bữa sáng cho tôi.”

“Mẹ anh thì sao?”

“Bà ấy bận quản lý công ty, không có thời gian.”

Tôi nhớ lại khuôn mặt tinh ranh của phu nhân họ Cố, bỗng chốc hiểu ra tại sao Cố Vân Sênh lại trở thành người như thế này. Bố mẹ mất sớm, gửi nhờ nhà người thân, thím thì kiểm soát quá đà, em họ thì gây khó dễ đủ đường. Từ nhỏ đến lớn, có lẽ anh chẳng có mấy thứ thực sự thuộc về mình.

Mì nấu xong, tôi bưng cho anh.

Anh cúi đầu ăn mì, ăn rất chậm, như thể đang thưởng thức một thứ gì đó vô cùng quý giá.

“Sầm Dục.”

“Hả?”

“Cảm ơn em.”

Tôi quay mặt đi, giả vờ thu dọn bếp núc: “Ăn nhanh lên, sắp không kịp rồi.”

Trời sáng rồi.

Hôn lễ bắt đầu.

Địa điểm hôn lễ được chọn tại một trang viên thuộc quyền sở hữu của nhà họ Cố, trên bãi cỏ ngoài trời dựng những giàn hoa trắng, tràn ngập hoa hồng sâm panh và hoa linh lan.

Khách mời không nhiều, đều là người thân cận của hai nhà. Bố mẹ tôi ngồi ở hàng ghế đầu, mẹ tôi mặc một chiếc sườn xám màu tím thẫm, khóc nức nở. Bố tôi ở bên cạnh đưa khăn giấy cho bà.

Chị tôi cũng đến, đứng ở một góc, biểu cảm phức tạp.

Về phía nhà họ Cố, phu nhân họ Cố ngồi ở vị trí chủ tọa, mặc sườn xám màu xanh lục đậm, khí chất tỏa ra ngút ngàn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 An Lan Năm Tháng Chương 18
6 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tiểu nữ phụ dựa vào màn hình bình luận để tự cứu: Cha mẹ hóa ra là kẻ thù không đội trời chung

Chương 7
Năm lên bốn, trước mắt Tiểu Viên bỗng hiện ra những hàng chữ quái lạ, hé lộ thân phận phụ mẫu nàng vốn là con gái của Tiên Đế cùng Thái tử Ma giới, còn bản thân nàng chỉ là một nữ phụ độc ác trong sách. Những dòng bình luận tiên đoán rằng trận đại chiến Tiên Ma sẽ khiến song thân trở mặt thành thù, còn nàng phải phiêu bạt chốn yêu ma hang hốc. Để ngăn chặn bi kịch, Tiểu Viên liều mình vạch trần chân tướng, phá vỡ kết giới xông vào chiến trường, dùng thân xác đỡ lấy mũi thương chí mạng của mẫu thân, ép phụ mẫu phải lộ diện thân phận thật. Cuối cùng, gia đình đoàn tụ, Tiên Ma hai giới đón chào thái bình. Đây là một câu chuyện huyền huyễn tiên hiệp kết hợp hệ thống bình luận và nữ phụ nghịch tập, vừa ấm áp lại vừa đầy rẫy những tình tiết bất ngờ.
Hệ Thống
Cổ trang
7